Chương 14: Bóng Tối Trong Xưởng Sửa Xe.
Ánh mắt Lâm Dao đóng chặt vào màn hình điện thoại, trên dòng tin nhắn chói mắt kia.
【Trần Vũ: Dao Dao, em có ở đó không?】
Chỉ vài chữ đơn giản, nhưng khiến cô cảm thấy một cơn rùng mình ghê rợn.
Chẳng lẽ Trần Vũ biết cô chưa chết?
Là thăm dò? Hay là... một cái bẫy mới?
"Ghê tởm..." Lâm Dao khẽ nhổ một tiếng, ngón tay không chút do dự lướt qua màn hình.
Trong thời mạt thế, lòng người độc ác còn đáng sợ hơn cả nanh vuốt zombie.
Tô Mặc nói đúng, nghi ngờ và phản bội là chuyện thường tình, phải tập quen từ sớm.
Sau đó, cô lại tập trung sự chú ý vào việc sàng lọc thông tin.
...
Cùng lúc đó, bên trong xưởng sửa xe.
Tô Mặc quen thuộc như trở về nhà mình.
Bước chân anh nhẹ nhàng, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách.
Bên trong xưởng sửa ngổn ngang, dụng cụ vương vãi khắp nơi.
Mấy chiếc xe chờ sửa nằm chéo vẹo trên bệ, kính vỡ tan.
Mục tiêu của anh rất rõ ràng: đảm bảo an toàn khu vực, thu thập mọi thứ có thể dùng được, đặc biệt là kim loại.
Vòng qua một chiếc máy nâng bị lật ngửa, anh nhìn thấy mục tiêu - lão Vương.
Hay đúng hơn, là xác sống mà lão Vương đã biến thành.
Nó vẫn nắm chặt trong tay một chiếc cờ lê lớn, giữ nguyên tư thế cuối người kiểm tra gầm xe lúc còn sống.
Làn da xám xịt, dưới mái tóc hoa râm thưa thớt là nửa khuôn mặt đã thối rữa.
"Lão Vương..." Tô Mặc khẽ lẩm bẩm, ánh mắt phức tạp.
Vị sư phụ trầm lặng này từng chỉ dạy cho anh không ít điều.
Tiếc thay, mạt thế vô tình.
Không do dự, Tô Mặc hành động.
Anh nhanh chóng áp sát, trước khi xác sống lão Vương chậm chạp quay người.
Nắm đấm phải phủ ánh kim loại đã như búa tạ giáng xuống.
Bụp!
Một tiếng đục, âm thanh vỡ sọ vang lên rõ mồn một.
Thân thể xác sống lão Vương lảo đảo, rồi đổ vật xuống thẳng đơ.
Chiếc cờ lê trong tay chưa kịp rơi xuống đất, đã bị Tô Mặc đón lấy.
Tô Mặc vẩy vẩy tay, giải trừ [Vũ Trang Kim Loại].
Cân nhắc trọng lượng chiếc cờ lê, anh thuận tay cắm nó vào dây đeo dụng cụ ở thắt lưng.
Trong mạt thế, một món vũ khí cùn vừa tay đôi khi còn hữu dụng hơn cả dao.
Tiếp theo là cuộc quét dọn triệt để.
Tô Mặc kiểm tra kỹ lưỡng văn phòng, phòng nghỉ, kho dụng cụ, kho phụ tùng.
Thậm chí leo lên cả sàn công tác bảo dưỡng trên trần xưởng.
Ngoài vài con zombie cấp thấp bị mắc kẹt trong góc, bị anh tiện tay xử lý.
Toàn bộ xưởng sửa xe không còn sinh vật sống nào.
Xác nhận an toàn xong, Tô Mặc bắt đầu cướp bóc.
Mục tiêu hàng đầu là ắc quy.
Anh vẫn canh cánh nỗi lo ắc quy xe tải đang trong tình trạng cạn kiệt.
Anh thong thả bước đến kho phụ tùng.
Quả nhiên bên trong vẫn còn vài cục ắc quy ô tô chưa tháo hộp.
Anh chọn ba cục, lát nữa sẽ mang về xe.
Tiếp theo là dụng cụ.
Bộ cờ lê, bộ khẩu, tua vít, kìm, búa đầy đủ...
Anh chọn những loại thông dụng nhất, nhét đầy một túi dụng cụ vải bạt chắc chắn.
Còn vài cuộn dây điện, vài hộp cầu chì, vài bình dầu bôi trơn, vài bó dây rút...
Những thứ nhỏ nhặt không đáng kể này, lúc xe hỏng hóc có thể chính là cọng rơm cứu mạng.
Phụ tùng cũng không thể thiếu.
Anh lục tìm ra vài bộ bugi thông dụng, vài sợi dây cao áp, vài chai dầu máy và nước làm mát.
Thậm chí còn có cả lõi lọc gió và lõi lọc dầu.
Những thứ này nhét đầy một thùng nhựa cỡ lớn khác.
Cuối cùng là đồ ăn và nước uống.
Lão Vương là người tiết kiệm, thường dự trữ chút lương khô khi tăng ca.
Ở góc phòng nghỉ nơi lão Vương thường làm thêm giờ.
Quả nhiên tìm thấy nửa thùng nước khoáng, vài gói bánh quy nén, hai túi thịt bò khô và... nửi điếu thuốc lá rẻ tiền chưa hút hết.
Tuy không nhiều, nhưng có còn hơn không, gom hết vào túi.
Làm xong những việc này, ánh mắt Tô Mặc đậu xuống chiếc xe địa hình hầm hố đang được sửa chữa ở giữa xưởng.
Đó là một chiếc Jeep Wrangler đã được độ, gầm nâng cao, lốp to bản.
Lắp thêm thanh chắn va đập và đèn pha, trông đầy sức mạnh.
Trước mạt thế, đây chắc chắn là cỗ máy mơ ước của vô số đàn ông.
Tô Mặc động tâm, kích hoạt [Quét Phương Tiện].
【Phương tiện: Xe địa hình độ nặng】.
【Tình trạng: Hư hỏng nghiêm trọng (Động cơ thiếu máy, hộp phân phối kêu lạc)】.
【Bình xăng: 15 lít/80 lít】.
【Mức tiêu thụ tổng hợp: 22 lít/100 km】.
【Giới hạn người: 4 người】.
...
Tô Mặc hơi nhíu mày.
Chiếc xe trông oai vậy thôi, nhưng thực chất là một phế phẩm nửa vời.
Anh thử dùng ý niệm giao tiếp với "Trái Tim Pháo Đài": "Thay đổi phương tiện ràng buộc thành mục tiêu này."
Âm thanh nhắc lạnh lùng lập tức vang lên:
【Nhắc nhở: Thay đổi phương tiện ràng buộc cần tiêu hao 1000 Điểm Pháo Đài, và phương tiện mục tiêu phải ở trạng thái có thể vận hành. Điều kiện hiện tại không đáp ứng.】
"Chết tiệt. Đổi xe? Tao còn chẳng thèm!"
Tô Mặc bĩu môi, hơi thất vọng.
1000 điểm! Hiện tại anh mới có 122 điểm, chênh lệch quá xa.
Hơn nữa, chiếc xe này căn bản không chạy được, quan trọng là nó còn là con quái vật uống xăng.
Với độ khó kiếm nhiên liệu hiện nay, lái thứ này chẳng khác nào tự tìm đường chết.
"Vẫn cứ theo kế hoạch ban đầu, phân giải nó, đổi điểm!" Ánh mắt Tô Mặc kiên định.
Chiếc Wrangler này dùng vật liệu chắc chắn, hàm lượng thép cao, là "nguyên liệu phân giải" tuyệt hảo.
Đưa tay phải ra, đặt lên nắp capô lạnh ngắt.
Tập trung ý niệm, kích hoạt [Khống Chế Kim Loại · Phân Giải]!
O——
【Đang phân giải... Mục tiêu: Xe địa hình độ nặng (Thành phần chính: Thép cường độ cao, hợp kim nhôm, một phần hợp kim đặc chủng)】.
【Độ phức tạp cấu trúc: Cao. Tốc độ phân giải: Khoảng 0.5 kg/giây. Thời gian dự kiến: Khoảng 66 phút 40 giây...】
【Cảnh báo: Phân giải cấu trúc kim loại lớn phức tạp tiêu hao cực lớn, hãy đảm bảo thể lực đầy đủ.】
Khác với lần phân giải vòi xăng trước, tốc độ phân giải lần này rõ ràng chậm hơn nhiều.
Đáng lý, Trái Tim Pháo Đài đã nâng lên cấp 2, hiệu suất phân giải tăng đáng kể.
Nhưng bây giờ, còn chậm hơn cả phân giải giường sắt tấm.
Có vẻ như, độ phức tạp của cấu trúc cũng sẽ quyết định tốc độ phân giải.
Tô Mặc có thể cảm nhận rõ ràng, tinh thần và thể lực của mình đang trôi đi nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc, trong bụng truyền đến những cơn đói cồn cào dữ dội.
Tô Mặc đã chuẩn bị sẵn.
Anh lập tức xé một gói bánh quy nén, uống nước khoảng nuốt ừng ực.
Vừa duy trì việc phân giải, anh vừa cảnh giác để ý động tĩnh xung quanh.
Trăng máu tuy đã ẩn, nhưng thành phố ban ngày cũng đầy hiểm nguy.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Thân xe đồ sộ, từng chút một biến mất trong không khí.
Phân giải tiến hành đến khoảng bốn mươi phút.
Tô Mặc gần như đã ăn hết sạch số lương thực vừa cướp được.
Cảm giác mệt mỏi dữ dội ập đến từng đợt, nhưng anh nghiến răng kiên trì.
Cuối cùng, khi thanh xà ngang khung xe cuối cùng hóa thành dòng ánh sáng biến mất, âm thanh nhắc vang lên:
【Phân giải thành công! Nhận được Điểm Pháo Đài +600.】
【Độ thành thạo +600, Trái Tim Pháo Đài hiện tại cấp LV2: 722/1000.】
【Tiêu hao thể lực: Nặng.】
Anh cảm thấy tất cả đều đáng giá! 600 điểm!
Cộng với 122 điểm trước đó, bây giờ anh có 722 Điểm Pháo Đài rồi.
Đủ để anh tiến hành lần nâng cấp hoặc cải tạo quan trọng tiếp theo!
Là tiếp tục tăng cường giáp?
Nâng cấp động cơ tăng sức mạnh?
Hay thử một lần [Cải Tạo Đặc Biệt]?
Từng ý nghĩ lướt nhanh trong đầu anh.
Nghỉ ngơi lấy hơi chốc lát, Tô Mặc chuẩn bị thu dọn đồ đạc rời đi.
Ánh mắt quen thuộc quét qua toàn bộ xưởng, xác nhận không bỏ sót thứ gì.
Thế nhưng, ngay khi tầm mắt anh lướt qua rãnh sửa chữa ở bệ số 3, đồng tử đột nhiên co rút lại.
Đáy rãnh... trống rỗng...
Xác zombie của lão Vương bị chính tay anh đập vỡ đầu... biến mất rồi!
Một luồng hàn ý, trong chớp mắt bốc từ xương cụt lên tới đỉnh đầu.
Lúc nãy phân giải chiếc Wrangler, tuy phần lớn tinh lực dồn vào việc phân giải, nhưng giác quan anh luôn giữ cảnh giác cao độ.
Trong xưởng, tuyệt đối không có sinh vật sống nào khác lọt vào.
Đôi mắt Tô Mặc đóng chặt vào mép vệt máu trên mặt đất.
Vệt máu hiện lên dấu vết kéo lê không đều, kéo dài đến tận...
Góc tối sâu trong xưởng, nơi chất đống những lốp xe cũ kỹ.
Xác của lão Vương... tuyệt đối không thể tự nhiên biến mất.
Có thứ gì đó... đang ở trong góc tối ấy!
