Chương 2
Máu như có sinh mệnh, nhanh chóng thấm vào ngọc bội rồi biến mất.
Giây tiếp theo, một luồng năng lượng ôn hòa từ ngọc bội tràn vào cơ thể, thiết lập một liên kết kỳ diệu với anh.
Một không gian chứa đồ khoảng 100 mét khối hiện ra trong ý thức, trống rỗng.
Anh đã thành công.
Tô Uyển thở ra một hơi dài, thần kinh căng thẳng được thả lỏng một chút.
Có không gian, anh có vốn để thu thập vật tư.
Ngoài cửa lại vang lên giọng của Trương Mụ, cung kính hơn trước.
– Tiểu thư, bữa sáng đã chuẩn bị xong.
Lúc này, ngọc bội đã trở lại như bình thường.
Tô Uyển thu nó vào không gian, nhanh chóng chỉnh trang lại.
Chiếc bàn trang điểm lộn xộn đã lau sạch vết máu trên đầu ngón tay.
Anh bước ra cửa, điều chỉnh biểu cảm, khôi phục vẻ kiêu ngạo coi trời bằng vung.
Kéo cửa ra, ngoài cửa đứng một người phụ nữ trung niên mặc trang phục người hầu, chính là Trương Mụ.
Trương Mụ cúi đầu, thái độ hèn mọn, nhưng ngón tay vô thức vân vê mép tạp dề.
– Tiểu thư.
Tô Uyển hất cằm lên, ánh mắt liếc qua bà.
– Ừm.
Anh bước qua Trương Mụ, đi thẳng về phía phòng ăn.
Phòng ăn thoang thoảng mùi cà phê và bánh mì nướng.
Đó là món ưa thích của nguyên chủ Tô Uyển, không phải của anh, anh thích bánh quẩy sữa đậu nành hơn.
Trên bàn ăn dài chỉ bày một bữa sáng, bộ đồ ăn tinh xảo phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Trương Mụ lặng lẽ theo sau, đứng lại phía sau, chuẩn bị kéo ghế cho anh.
Tô Uyển giơ tay ngăn lại trước khi bà chạm vào ghế:
– Tôi tự làm.
Tay Trương Mụ khựng lại, rồi ngoan ngoãn lùi lại nửa bước, lại cúi đầu.
Tô Uyển tự mình kéo chiếc ghế nặng nề ngồi xuống, đầu ngón tay lướt qua lưng ghế lạnh ngắt. Anh nhìn đĩa thức ăn được đậy kín trước mặt, bên trong chẳng qua là trứng ốp la, thịt xông khói v.v.
Anh nhấc tách cà phê lên, hơi nóng phả vào mặt.
Trương Mụ đứng bên cạnh, tay cầm một khay bạc:
– Tiểu thư, còn cần gì nữa không?
Tô Uyển đặt tách cà phê xuống, đáy tách va vào đĩa phát ra tiếng lanh canh.
Anh ngước mắt nhìn Trương Mụ:
– Trong biệt thự còn bao nhiêu thức ăn?
Câu hỏi phá vỡ không khí bình thường của bữa sáng.
Ngón tay Trương Mụ siết chặt khay bạc, bà cố gắng nhếch mép cười:
– Tiểu thư, sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?
Đồ dự trữ trong nhà, tất cả đều rất dồi dào.
Giọng bà cố tỏ ra tự nhiên, nhưng Tô Uyển bắt được một tia run rẩy rất nhẹ ở cuối câu.
Dồi dào ư?
Trong sách, sau khi tận thế bùng phát, vật tư trong biệt thự tiêu hao rất nhanh, mỗi lần Tô Uyển lấy từ phòng chứa đều nhanh chóng cạn kiệt, từ một tuần một lần đến ba bốn ngày một lần, tần suất ngày càng cao.
Nguyên chủ lại không hề hay biết.
Trương Mụ và mấy người hầu lén giấu không ít, chuẩn bị đường lui cho mình.
– Dồi dào đến mức nào?
Giọng Tô Uyển bằng phẳng, không lộ hỉ nộ.
– Tôi hỏi số lượng cụ thể, gạo, bột mì, nước, đồ hộp, từng thứ một nói ra.
Nụ cười trên mặt Trương Mụ đông cứng, bà cụp mắt xuống:
– Cái này tôi không rõ lắm, số liệu cụ thể đều do quản gia phụ trách.
Quản gia Lâm Trung, Tô Uyển nhớ người này cũng là một trong những kẻ nhanh chóng theo phe chủ mới.
Trong biệt thự này không ai dễ đối phó, không chỉ phải phòng bên ngoài xác sống, mà còn phải phòng người bên cạnh.
Tô Uyển đặt dao nĩa xuống, tiếng va chạm còn lớn hơn một chút.
– Đi gọi quản gia đến đây, tôi muốn biết ngay tình hình toàn bộ vật tư.
Trương Mụ khẽ run lên một cái:
– Vâng, thưa tiểu thư.
Bà quay người bước đi, bước chân có phần vội vã.
Tô Uyển nhìn theo bóng lưng Trương Mụ: Trương Mụ sẽ không đi gọi quản gia, mà chỉ đi thông báo trước mà thôi.
Anh phải trước khi những kẻ đó kịp phản ứng, chuyển số vật tư chưa bị động đến trong không gian.
Tô Uyển nhanh chóng giải quyết bữa sáng, đứng dậy rời khỏi phòng ăn.
Anh không về phòng ngủ, mà trực tiếp đi đến phòng chứa đồ dưới tầng hầm của biệt thự.
Phần lớn vật tư của biệt thự đều được cất ở đó.
Anh đi dọc cầu thang xuống, không khí càng lúc càng ẩm thấp lạnh lẽo.
Cửa phòng chứa là cửa kim loại dày, cần mật mã.
Mật mã là gì nhỉ?
Tô Uyển nhíu mày: Nguyên chủ chưa bao giờ hỏi đến chuyện vặt, trong sách cũng không nhắc tới.
Nhưng anh nhớ, nguyên chủ thích dùng ngày quan trọng hoặc những con số đặc biệt làm mật mã.
Sinh nhật của nguyên chủ, ngày kỷ niệm kết hôn của cha mẹ... Tô Uyển thử nhập vài ngày tháng thuộc lòng.
Cánh cửa kim loại bất động, chỉ có tiếng bấm phím đều đều vang lên.
Nhịp tim anh bắt đầu tăng tốc.
Không mở được cửa, anh sẽ không lấy được hầu hết vật tư.
Đang bực bội, một hình ảnh lướt qua tâm trí.
Trong sách có nhắc, thứ nguyên chủ coi trọng nhất, ngoài Không Gian Ngọc Bội, chính là chiếc hộp nhạc mẹ để lại.
Mặt sau của hộp nhạc khắc một dãy số nhỏ, nguyên chủ từng ngẩn ngơ nhìn dãy số đó. Có phải là nó không?
Tô Uyển lập tức chạy về phòng ngủ, lục tung bàn trang điểm.
Chẳng mấy chốc, anh tìm thấy chiếc hộp nhạc tinh xảo.
Lật ngược hộp nhạc, chạm vào làn da mát lạnh, quả nhiên có khắc một dãy số mảnh mai: 147890. Chính là nó!
Anh lập tức quay người, lao hết tốc lực trở lại lối vào tầng hầm.
Luồng không khí lạnh lẽo ở cầu thang phả vào mặt, anh đứng trước cánh cửa kim loại nặng nề, ngón tay run run ấn 147890 trên bàn phím số lạnh ngắt.
“Tích” một tiếng, bàn phím sáng đèn xanh.
Cửa chưa mở. Ngay sau đó, một bảng điều khiển ẩn trên cửa sáng lên, chiếu ra tia sáng dịu nhẹ, quét qua đường nét khuôn mặt anh.
Giọng máy nữ lạnh lùng vang lên:
– Đang nhận dạng khuôn mặt, vui lòng đợi.
Tô Uyển nín thở.
– Nhận dạng khuôn mặt thành công, vui lòng xác minh vân tay.
Một vùng vuông nhỏ bên dưới bàn phím sáng lên.
Tô Uyển dùng ngón trỏ tay phải ấn lên.
– Xác minh vân tay thành công.
“Cạch” một tiếng khóa nặng nề mở ra, cánh cửa kim loại dày chậm rãi trượt sang bên trong, một luồng không khí pha lẫn mùi khô và mốc tỏa ra.
Tô Uyển bước vào, ánh mắt lướt qua những kệ hàng xếp chồng lên nhau, trên đó chất đầy đồ hộp, bánh bích quy nén, nước đóng chai, và vài thùng thuốc trông có vẻ đắt tiền.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên.
Tô Uyển bước sâu vào phòng chứa, cánh cửa kim loại phía sau tự động từ từ khép lại, ngăn cách không khí bên ngoài.
Tầng hầm rất rộng, chất đầy các thùng và kệ hàng đủ loại: gạo, bột mì, dầu, đồ hộp, nước đóng chai, chủng loại phong phú, số lượng kinh người. Góc phòng thậm chí còn chất mấy thùng vật tư quân đội.
Tô Uyển không suy nghĩ thêm, lập tức hành động. Anh đến trước kệ hàng gần nhất, ý niệm khẽ động, những thùng giấy trước mắt biến mất hàng loạt, nền đất trống trong không gian nhanh chóng chất lên những ngọn núi vật tư nhỏ.
Anh vừa thu vừa để ý động tĩnh bên ngoài. Trương Mụ và quản gia sẽ sớm phát hiện, phải tranh thủ thời gian.
Khi anh đã dọn sạch phần lớn kệ hàng, đến trước những thùng vật tư quân đội ở góc, tay chạm vào kim loại lạnh ngắt.
Trong những thùng này có gì nhỉ?
Anh thu một thùng vào không gian, ý thức tiến vào, chạm vào thùng, thùng tự động bật mở, bên trong xếp gọn gàng mấy khẩu súng trường tự động mới tinh, cùng với một lượng lớn đạn dược, và mấy con dao găm quân đội.
Mắt Tô Uyển sáng lên: Súng ư?
Thứ này còn quan trọng hơn cả thức ăn và nước uống. Có chúng, khả năng sống sót của anh trong ngày tận thế sẽ tăng lên rất nhiều.
Anh không lãng phí thời gian, lập tức thu nốt mấy thùng vật tư quân đội còn lại vào không gian.
Rồi anh nhanh chóng quét qua tầng hầm một lượt, thu thêm một số dụng cụ, thuốc men có vẻ hữu ích.
Khi hoàn tất, tầng hầm cơ bản trở nên trống rỗng, còn không gian của anh thì chật cứng.
Đúng lúc đó, ngoài lối vào tầng hầm vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
– Tiểu thư!
Giọng quản gia mang theo một tia lo lắng khó nhận ra và sự phẫn nộ kìm nén.
