Chương 54: Tặng Các Cậu Dưa Chuột Nè.
Mộ Thiên Ca là một người dị năng hệ Tinh Thần hiếm có, có thể sử dụng tấn công tinh thần, cũng có thể khống chế đồ vật, ví dụ như kim loại, dao găm.
Hiện tại cô ấy mới chỉ cấp hai, còn chưa thể sử dụng tấn công tinh thần, nhưng thao túng đồ vật thì vẫn được, lấy đồ từ xa cũng làm được.
Nhưng nghĩ nhiều quá, Pháp Vương có thể để mắt tới thứ đồ chơi của cô ta sao?
“Gâu gâu gâu gâu.”
Pháp Vương sủa điên cuồng, mày đứng trước mặt ta, còn chẳng thơm bằng một miếng thịt kho tàu, đừng dùng mỹ nhân kế nữa.
Sắp đến giờ ăn rồi, Trần Lạc nghe thấy động tĩnh, liền xuống xem.
Mộ Thiên Ca cười nói: “Mở cửa đi, tôi mang chút đồ ăn cho Mễ Linh.”
Trần Lạc buồn cười, ồ, quả không hổ là chó săn.
Mình cũng không thể đánh gục ý chí tiến thủ của người ta được, phải không?
Trần Lạc cười nói: “Đưa tôi đi, tôi mang lên.”
Mộ Thiên Ca lắc đầu: “Không được, tôi phải tự tay bưng cho cô ấy.”
Thằng nhóc này nếu lén lút nuốt chửng con vịt quay tôi gửi cho Mễ Linh thì tính sao?
Pháp Vương lắc lắc đầu, chó nhìn thấy cũng lắc đầu, mày nghĩ nhiều quá.
Trần Lạc không thể nào để Mộ Thiên Ca vào biệt thự của mình, nhỡ đâu nhìn thấy bọn mình đang ăn gì, tâm trạng cô ta vỡ nát thì tính sao?
Ồ, Mộ Thiên Ca chợt nghĩ, nếu Trần Lạc thằng nhóc này thực sự nuốt chửng con vịt quay này, ngày mai mình đúng dịp hỏi Mễ Linh, như vậy thì bộ mặt xấu xa ích kỷ tham lam của Trần Lạc chẳng phải lộ ra rồi sao?
Nghĩ tới đây, Mộ Thiên Cam đau lòng cắn răng, đưa con vịt quay cho Trần Lạc.
Đây là thứ tiết kiệm từ miệng ăn của các chị em khác đó.
Nếu Mễ Linh thích ăn, con còn lại cũng cho cô ấy.
Mộ Thiên Ca nở nụ cười, hài lòng thỏa mãn quay về nhà mình.
Nghĩ tới cảnh tượng Mễ Linh vui vẻ ăn vịt quay, Mộ Thiên Ca ngọt ngào như vừa ăn kẹo vậy.
Trần Lạc lắc đầu, than ôi, con chó săn đáng thương.
Trần Lạc vừa định lên lầu, tình cờ gặp Mễ Linh cũng đang xuống.
Mễ Linh ngạc nhiên nhìn con vịt quay này, đâu ra vậy?
Trần Lạc bĩu môi nói: “Mộ Thiên Ca gửi tới.”
Mễ Linh kinh ngạc: “Bọn tôi đâu có thân thiết gì, cô ấy tặng cái này?”
Con vịt quay này ở chỗ Trần Lạc, ai thèm ăn chứ?
Nhưng ở chỗ người khác thì khác.
Mễ Linh không hiểu nổi, mình và Mộ Thiên Ca cũng đâu phải bạn bè, sao lại nỡ lòng thế?
Trần Lạc cười khẩy một tiếng: “Cô ấy thích tặng thì tặng.”
Nói xong, Trần Lạc không chút xót xa, tùy tiện ném con vịt quay mà Mộ Thiên Ca cắn răng gửi tặng vào thùng rác.
Đồ của người lạ, hắn không dám giữ lại.
Mễ Linh nhìn thấy hơi tiếc, chỉ tiếc phí phạm thức ăn thôi.
Mễ Linh vô thức nhìn Pháp Vương, đừng phí phạm nhé?
Pháp Vương vẫy vẫy đuôi bỏ đi, chó thật sự không ăn.
Mộ Thiên Ca về nhà nghĩ, con vịt quay này nhiều dầu, nếu Mễ Linh ăn xong khát nước, bọn họ lại không có nhiều nước thì tính sao?
Tôi không uống, cũng không thể để Mễ Linh khát được.
Mộ Thiên Ca lại tất bất mang tới hai chai nước khoáng.
Khiến Mễ Linh cũng hoang mang, không phải, vô sự hiến ân cần???
Nhỡ đâu trong thức ăn và nước có độc thì sao?
Mễ Linh nghĩ một chút, thà rằng không uống, ném vào thùng rác.
Mộ Thiên Ca đang vui sướng hả hê nếu biết được, chẳng phải nổ tung tại chỗ sao?
Trần Lạc lấy ra một con vịt quay thật, coi như là bữa phụ.
Mua về rồi, Trần Lạc suýt nữa quên mất món này, thật sự là đồ ngon quá nhiều.
Con vịt quay này đã được cắt lát, và có kèm theo tương ngọt, sợi hành sợi dưa chuột.
Còn tỏa ra hơi nóng, là loại vịt quay đầy chất bảo quản của Mộ Thiên Ca có thể so sánh được sao?
Mễ Lạp hỏi: “Trần Lạc ca ca, anh thích ăn da vịt hay thích ăn thịt vịt?”
Trần Lạc cười nói: “Anh đều thích.”
Mễ Lạp trong đĩa vịt quay cố gắng chọn những miếng da vịt được nướng vàng ruộm giòn mềm, phết lên tương ngọt, lại nhét thêm ít sợi hành.
Bản thân cô bé lại không ăn, trước tiên đưa cho Trần Lạc.
Trần Lạc rất cảm động, nếu không phải tay đang dính dầu, thật muốn xoa xoa cái đầu nhỏ của Mễ Lạp.
Thật không uổng công anh yêu quý em.
Mễ Linh nghi hoặc nhìn, không phải cho chị sao?
Cô nhóc này chẳng lẽ?
E là như vậy rồi, lúc cần được bảo vệ nhất Trần Lạc xuất hiện, lại đối xử với cô bé tốt như vậy.
Hai người cũng chỉ chênh nhau ba tuổi.
Bất kể là từ hiện tại, hay về sau mà nói, cũng không ai thích hợp với Mễ Lạp hơn Trần Lạc, Mễ Linh nhìn thấy cũng sẽ yên tâm.
Giao cho người khác, Mễ Linh căn bản không yên tâm.
Nhưng tại sao trong lòng chị lại có chút chua xót nhỉ?
Cả bàn thức ăn này, đột nhiên có chút không ngon nữa rồi.
Ngày hôm sau, Mộ Thiên Ca chộp được cơ hội, hỏi Mễ Linh: “Vịt quay có ngon không?”
Mễ Linh cười ngượng ngùng: “Ngon, ngon lắm.”
Mễ Linh rốt cuộc cũng trải nghiệm được, lúc đó mình vừa về đến nhà, dẫn theo hai người bạn học, họ lấy bánh mì nhăn nheo ra hỏi, Mễ Lạp sao em không ăn vậy?
Mặc dù bánh mì và vịt quay có khoảng cách rất lớn, nhưng ở chỗ Trần Lạc thì đều như nhau, chó còn chẳng thèm ăn.
Mộ Thiên Ca nở nụ cười: “Cô thích ăn là tốt rồi.”
Mễ Linh hỏi ra nghi hoặc trong lòng: “Tại sao lại tặng tôi vịt quay?”
Mộ Thiên Ca cười nói: “Chỉ là cảm thấy chúng ta rất có duyên, vừa gặp cô đã có một cảm giác thân thiết tự nhiên.”
Nếu là một thằng đàn ông nói như vậy, Mễ Linh lập tức khẳng định, thằng này có ý đồ với chị, cút xéo đi.
Nhưng đây là một người con gái, Mễ Linh lúc này còn không hiểu Mộ Thiên Ca.
Tối hôm đó, Mộ Thiên Ca bất chấp sự phản đối kịch liệt của các chị em, không do dự lại mang con vịt quay cuối cùng, cùng hai chai nước khoáng, lại một lần nữa gửi tới.
Trong thùng rác lại thêm một con vịt quay.
Trần Lạc trong lòng nghĩ một chút, mình cũng không thể không biểu thị chút gì, cũng cần tăng cường chút thiện cảm với các cô gái đối diện.
Nhưng tặng cái gì đây?
Không cần nói, tùy tiện lấy ra món cứng nào đó, độ thiện cảm chẳng phải bùng nổ sao?
Nhưng tao đâu phải chó săn, dựa vào cái gì chứ?
Nghĩ tới điều gì đó, trên mặt Trần Lạc hiện lên nụ cười tinh quái.
Trần Lạc trong khu vực rau củ tìm thấy mấy chục tấn dưa chuột, từ đó chuyên tìm những loại màu sắc bề ngoài không đẹp, nhưng kích thước khá to.
Tao tặng các ngươi dưa chuột nè, dưa chuột tốt lắm, ăn vào làm đẹp da.
Trần Lạc tổng cộng lấy ba mươi quả dưa chuột, không biết đối phương cụ thể bao nhiêu người, dù sao mỗi người một quả là đủ.
Ai cũng có.
Mở cửa, tặng dưa chuột nè.
Thư Vân, tức là người dị năng hệ Băng chỉ sau Mễ Linh trong tương lai, mở cửa.
Cô ấy mang chút cảnh giác hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Trần Lạc nhấc lên túi dưa chuột đã đóng gói: “Các cậu tặng vịt quay, bên tôi có chút dưa chuột, mang tới cho các cậu.”
Khi Thư Vân xách túi dưa chuột chia cho mọi người, tất cả các cô gái đều xúc động.
“Dưa chuột, là dưa chuột.”
“Tôi muốn ăn dưa chuột.”
“Đừng rửa nữa, nước nhiều không dễ đâu, ăn sống luôn đi.”
“Tôi không ăn, tôi không nỡ ăn.”
Mấy tên ‘Vua Bẩn’, lập tức cười tinh quái nhìn cô gái nói không ăn kia.
Mộ Thiên Ca sắc mặt khó coi, nếu không phải vì muốn tiếp xúc với Mễ Linh, cô ta còn chẳng thèm nhìn thẳng Trần Lạc.
Cô ta tuyệt đối sẽ không ăn đồ đàn ông gửi tới.
Mộ Thiên Ca trong lòng thầm nghĩ, đã thu được thiện cảm rất lớn từ Mễ Linh, dù sao cũng ăn vịt quay của mình rồi mà.
Cũng nên tiến hành bước tiếp theo rồi, để thằng đàn ông hôi hám lộ ra bộ mặt thật vốn có của hắn.
Tạo ra một cuộc khủng hoảng, để Trần Lạc trước mặt sinh tử lộ ra vẻ xấu xa tham sống sợ chết.
Nhìn rõ rồi, Mễ Linh còn chẳng chui vào bát của ta sao?
