Chương 62: Loại giận mà một cây cá khô không dỗ nổi.
Mễ Phạn bị Trần Lạc một tay bế, tay kia mở cửa, rồi trực tiếp ném xuống đất từ độ cao hơn một mét.
Có thể nói là hơi thô bạo.
Khụ khụ, cũng có thể chứng minh Trần Lạc đang sốt sắng thế nào.
Cái độ cao này với một con mèo thì chẳng là gì cả, nhưng Mễ Phạn đứng hình.
Mễ Phạn rất ấm ức, Trần Lạc, trước đây cậu đâu có như thế này.
Một tiếng động, cửa lập tức bị khóa chặt từ bên trong, Mễ Phạn muốn vào cũng không được nữa.
Pháp Vương nằm dài dưới đất dường như đang chế nhạo, cứ ngoan ngoãn ngủ ngoài này với ta đi.
Lúc này, Mễ Linh mở cửa phòng ra, trong phòng cô không có nhà vệ sinh, cô định lên tầng ba dùng cái nhà vệ sinh riêng đó.
Mễ Linh thấy Mễ Phạn, mỉa mai nói: "Đây không phải là bé mèo nhà Trần Lạc sao? Sao không ngủ với cậu ta, lại chạy ra phòng khách thế này?"
Mễ Phạn khịt mũi: "Trần Lạc đang trong phòng bắt nạt Mễ Lạp đấy, tao thấy Mễ Lạp trông rất khó chịu, chắc hắn sợ tao giúp Mễ Lạp nên mới đuổi tao ra."
Mễ Phạn cũng có thể diện mà.
Nghe lời Mễ Phạn, Mễ Linh sững người.
Bắt nạt?
Bắt nạt kiểu gì?
Mễ Linh đâu có giống Mễ Phạn, cái gì cũng không biết.
Sắc mặt Mễ Linh biến ảo liên tục, theo phản xạ định xông vào phòng để giúp Mễ Lạp.
Pháp Vương chặn cô lại.
Không có sự đồng ý của chủ nhân, không ai được vào.
Cô muốn vào thì phải làm đúng thủ tục, gõ cửa trước.
Bằng không đừng trách mặt chó này không biết ai.
Định gõ cửa, Mễ Linh chợt nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên từ bỏ.
Mễ Lạp tự nguyện, mình xông vào thì thành cái gì?
Mễ Linh nắm chặt tay, đáng ghét thật, Mễ Lạp mới vừa trưởng thành.
Đổi là người khác, Mễ Linh một tát có thể táng chết hắn.
Nhưng người này lại là Trần Lạc.
Mễ Linh thở dài não nề, rau nhà mình bị heo rừng húc mất rồi.
Thôi, chuyện này sớm muộn gì chẳng xảy ra?
Tâm trạng phức tạp, Mễ Linh quay về phòng mình. Mễ Phạn muốn đi theo, nó quen có người ngủ cùng.
Giờ đành phải 'sủng hạnh' Mễ Linh vậy.
Nhưng Mễ Linh đã rầm một tiếng đóng sập cửa lại.
Đôi mắt to màu xanh dương của Mễ Phạn lấp lánh như có nước.
Hu hu, tao Mễ Phạn không ai thèm nữa rồi.
Tâm trạng Mễ Linh vô cớ thấy bồn chồn, trằn trọc suốt đêm, gần như không chợp mắt.
Sáng hôm sau, bảy giờ.
Trước bàn ăn, bữa sáng là cháo kê và xá xíu.
Trần Lạc nói: "Chị Ngọc, lát nữa chiên thêm hai quả trứng ốp la nhé."
Mã Ngọc gật đầu, hơi lạ lùng nói: "Mễ Lạp đâu? Còn ngủ à? Bình thường con bé đâu có ngủ nướng thế."
Mễ Linh cười lạnh: "Còn vì sao nữa? Bị ai đó hãm hại rồi đó."
Trần Lạc ngượng ngùng, chị hai sao biết hay vậy, phải rồi, Mễ Lạp đâu có về phòng.
Mã Ngọc nghe một câu là hiểu ngay, thì ra là thế.
Mễ Lạp thích Trần Lạc, chị đã nhận ra từ lâu, chỉ là khó cho Trần Lạc, mãi đến bây giờ mới 'ăn'.
Vốn dĩ chị tưởng Trần Lạc sẽ sốt sắng 'ăn' từ sớm, không dễ đâu.
Thời thế bây giờ, còn ai thảnh thơi rảnh rỗi mà từ từ yêu đương với cậu đâu.
Mã Ngọc vô tư liếc Mễ Linh một cái, không biết Trần Lạc sẽ xử lý bà chị hai này thế nào nhỉ?
Pháp Vương ở một bên, đang nuốt ừng ực bữa sáng được làm riêng cho nó, còn Mễ Phạn thì mặt lạnh như tiền nằm dài trên sofa.
Trần Lạc hơi áy náy đến trước mặt Mễ Phạn: "Mễ Phạn ơi, sao mày không ăn đi, đói bụng tội lắm."
Mễ Phạn khẽ khịt mũi: "Mễ Phạn rất giận, hậu quả rất nghiêm trọng."
Trần Lạc ngượng nghịu nói: "Nghiêm trọng thế nào?"
Tối qua mình sốt ruột, một cái đã ném Mễ Phạn ra ngoài, nó giận cũng là bình thường.
Mễ Phạn ngẩng đầu: "Nghiêm trọng thế nào? Là loại mà một cây cá khô không dỗ nổi đó."
Trần Lạc cười: "Vậy mười cây được không?"
"Không được, phải 20 cây."
"Được, giao kèo."
"Ừm, thôi được, xem cậu thành tâm thành ý, tha cho cậu đó, ôm ôm."
Trần Lạc tim sắp tan chảy rồi, đáng yêu quá thể.
Nhưng mà.
Trần Lạc nhẹ nhàng vuốt ve Mễ Phạn: "Mễ Phạn à, ban ngày có thể ôm ôm, nhưng mà, mày đã là một bé mèo trưởng thành rồi, ban đêm phải một mình ngủ."
Phải mau chóng bồi dưỡng ý thức độc lập cho Mễ Phạn, Trần Lạc không muốn ôm nó ngủ nữa, cũng đừng hòng ngủ với Mễ Lạp.
Mang bữa sáng vào phòng cho Mễ Lạp, mãi đến hơn tám giờ, Mễ Lạp mới ngượng ngùng bước ra khỏi phòng, không dám nhìn ai.
Trần Lạc không đắm chìm trong vòng tay êm ái, vẫn hành động theo kế hoạch hôm qua.
Trần Lạc tập hợp tất cả mọi người lại, bắt đầu huấn luyện họ.
Chủ yếu là huấn luyện ứng dụng pháp thuật, pháp thuật mà bắn không trúng thì có tác dụng gì?
Tất cả những người hệ nguyên tố, cho họ một bia cố định, để họ dùng rất ít sức lực để ngắm bắn luyện tập.
Mễ Linh đã bắn rất chuẩn rồi, vậy thì để cô ấy bắn Khương Phong.
Khương Phong sắp phải đối mặt với lượng lớn zombie cấp một, zombie cấp một không phải loại cận chiến nữa, mà sẽ dùng pháp thuật.
Nếu bị trúng, nhẹ thì bị thương nhẹ, nặng thì khỏi nói.
Né pháp thuật là rất cần thiết.
Vừa hay để Mễ Linh dùng huấn luyện Khương Phong.
Còn loại như Tô Đại Trụ thuộc hệ thể chất, thì ở một bên hỗ trợ vậy.
Mười giờ, Trần Lạc xem giờ, sắp xếp cho Mã Ngọc bắt đầu nấu cơm.
Vốn dĩ, Trần Lạc định thêm bữa cho mọi người, chuẩn bị thịt xông khói hoặc thịt hộp, nhưng tối qua động phòng, trong lòng vui.
Thêm một bữa đại tiệc.
Trần Lạc cố ý lộ ra một máy phát điện trong gara của mình, như vậy trong tủ lạnh có thịt cũng hợp tình hợp lý.
Trần Lạc lấy ra khoảng mười ký thịt heo, bảo Mã Ngọc làm thịt kho tàu với khoai tây.
Mã Ngọc một mình nấu cơm cho nhiều người thế này, vất vả một chút vẫn xoay xở được, nhưng không thể để chị ấy một mình làm mãi.
Sau này đội ngũ ngày càng lớn, không thể chỉ dựa vào mỗi Mã Ngọc.
Trần Lạc phối hợp cho chị một trợ thủ, Giang Linh, cô gái thức tỉnh dị năng hệ quang minh đó, cô ấy không cần luyện tập nhiều, ở phía sau hỗ trợ là được.
Nấu ăn tuy không thể so với Mã Ngọc, nhưng cũng khá ổn.
Thịt Trần Lạc lấy ra vốn là từ kho lạnh, trông cũng giống như lấy từ tủ lạnh.
Khi Giang Linh nhìn thấy thịt heo, mắt cô sáng rực, theo phản xạ nuốt nước bọt.
"Thịt heo?"
Mã Ngọc cười nói: "Trần Lạc thấy mọi người nhiều ngày nay chưa được ăn một bữa ngon, đặc biệt thêm bữa cho mọi người đó."
Mã Ngọc đâu thể nói, này, đây là tiệc cưới.
Giang Linh phụ trách gọt khoai tây cắt khúc, vo gạo nấu cơm, Mã Ngọc thì cắt thịt nấu ăn.
Mãi đến lúc ăn cơm, tất cả mọi người mới biết hôm nay ăn thịt kho tàu với khoai tây?
Trong bụng họ không có chút dầu mỡ nào, ruột gan lập tức cồn cào.
Không có phòng khách nào có thể chứa được gần ba mươi người, Trần Lạc đành phải dời bàn ăn ra sân.
Mọi người tụ tập lại với nhau cho vui.
Mùi thịt kho tàu thơm phức và cơm trắng, quyến rũ dạ dày của từng người.
Trần Lạc hiểu tâm trạng của họ, không nói thêm lời thừa: "Ăn cơm."
Mỗi người thêm một chai Coca.
Thịt heo Trần Lạc lấy ra là mười ký, ba mươi người mỗi người có thể chia được gần bảy lạng, kết hợp với khoai tây, đủ để mọi người có một bữa ngon lành.
Tất cả mọi người không nhịn được mà cảm thấy may mắn, theo Trần Lạc thật là quá tốt.
Ăn ăn, có cô gái không nhịn được rơi nước mắt, thật sự xúc động quá.
Mùi thơm của thịt kho tàu dường như lan xa, dẫn tới một chiếc xe hơi cũ kỹ, trên xe xuống một đôi nam nữ thần sắc tiều tụy, dường như là anh em.
