Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Tận Thế Nữ Cường: Từ Một Tiểu Điếm Đến Đế Quốc Sinh Tồn > Chương 48

Chương 48

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 48 có bản audio.

Chương 44: Hay là cùng chết?

 

Cảm ơn cô nàng Đậu Đỏ trên Điểm Nương đã ủng hộ! Yêu cô, muah muah.

 

****

 

Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang vọng khắp nơi. Tất cả những người sống sót đang lặng lẽ trú trong các phòng đều giật mình tỉnh giấc, nhìn về phía phòng của Tần Noãn Noãn với vẻ không giấu nổi kinh ngạc và chấn động.

 

Không một âm thanh báo trước, không một dấu hiệu nào, một đứa trẻ đã chào đời ngay trước mắt họ.

 

“Chị, chị ấy sinh rồi, chị ấy sinh rồi.” Giọng khàn khàn sau khi khóc mang theo sự oán hận. Trương Tiểu Bối găm các ngón tay trái vào tường, để lại những vết cào sâu hoắm trên nền vôi trắng, còn tay phải giấu trong tay áo dài không rõ hình dạng.

 

Trương Tiểu Bảo đau lòng nhìn cô em gái bảo bối của mình: “Tiểu Bối, em yên tâm, chị sẽ giúp em làm tất cả, nhất định sẽ làm được.”

 

Từ Hiền ngồi xếp bằng trên mặt đất, không buồn nhìn Trương Tiểu Bảo đang háo hức chờ đợi, mà chỉ chậm rãi lau chùi khẩu súng tiểu liên Thompson M3 của Mỹ trên tay, vẻ mặt thản nhiên.

 

****

 

Triệu Lệ nhẹ nhàng chọc vào khuôn mặt nhăn nhúm của đứa bé, cười rạng rỡ: “Chị Noãn Noãn, mềm mại ghê, dễ thương quá!”

 

Tần Noãn Noãn vụng về ôm một đứa trẻ khác, nhìn nó không ngừng bú sữa, lòng mềm nhũn.

 

“Ầm ầm ầm.” Tiếng đập cửa như sấm vang lên. Tần Noãn Noãn cau mày: “Tôn Dương, ai đến vậy?”

 

Tôn Dương: “Là Trương Tiểu Bảo.”

 

Ánh mắt Tần Noãn Noãn thoáng do dự: “Không mở.”

 

Không ai đáp lại, tiếng đập cửa càng lúc càng to. Cánh cửa sắt được gia cố vang lên những âm thanh trầm đục trong hành lang trống trải.

 

“Tần Noãn Noãn, em gái tôi mất một bàn tay! Một bàn tay đấy! Nó vẫn còn là một đứa trẻ, sao cô lại độc ác đến vậy!”

 

“Cô là con đàn bà ác độc! Sao có thể ra tay với đồng đội của mình chứ!”

 

“Cô còn có chút nhân tính nào không!”

 

Trong hành lang chỉ có tiếng của Trương Tiểu Bảo vang vọng, không một ai đứng ra lên tiếng, không một ai như cô ta tưởng tượng sẽ cùng chung mối thù.

 

Sống còn còn chưa xong, ai thèm quan tâm mấy chuyện vớ vẩn đó!

 

Có vẻ như Trương Tiểu Bảo cũng nhận ra niềm tin “bác ái” mà hai chị em cô ta luôn theo đuổi trước đây đang dần sụp đổ, cô ta ngừng đập cửa, đổi sang giọng điệu ai oán, thảm thiết.

 

“Tần tiểu thư, xin cô đấy, cho em gái tôi chút gì đó ăn đi. Cô đã làm cho nó thành ra nửa sống nửa chết thế này, sao còn có thể nhẫn tâm với nó như vậy?”

 

“Tần tiểu thư, tôi thấy cô mang theo rất nhiều bánh quy nén khi chạy nạn, chẳng lẽ không thể chia cho chúng tôi một chút sao?”

 

Từng câu từng chữ, như dao đâm vào tim.

 

Đám người sống sót bắt đầu xôn xao.

 

Lúc Tần Noãn Noãn chạy trốn, bảo vệ con còn không kịp, làm gì có thời gian mang đồ ăn. Nhưng có một điều Trương Tiểu Bảo đoán đúng, bọn họ đúng là không thiếu đồ ăn.

 

“Tần tiểu thư, nếu cô thực sự có đồ ăn, có thể chia cho chúng tôi một chút không? Dù sao chúng ta cũng đều là con người mà.”

 

“Đúng vậy, đúng vậy, Tần tiểu thư. Vừa nãy chúng ta còn cùng nhau chiến đấu cơ mà!”

 

Từ phía cửa sổ vọng lại đủ loại giọng nói, có người cầu xin, có người oán trách.

 

Tần Noãn Noãn: “Đỡ tôi ra cửa sổ.”

 

Cơ thể đau như bị xé toạc, nhưng cô vẫn thẳng lưng, kiêu hãnh như một nàng công chúa.

 

Tần Noãn Noãn thò đầu ra nhìn đám đông đang ồn ào bám trên cửa sổ, giọng nói trong trẻo, thái độ bình tĩnh: “Lúc chạy trốn, tôi không hề mang theo chút đồ ăn nào. Còn sống được đã là may, ai còn hơi sức mà nghĩ đến chuyện ăn uống chứ.”

 

Tần Noãn Noãn nói có lý, tất cả mọi người đều im lặng. Ai mà chẳng như vậy?

 

Nhưng Trương Tiểu Bảo vẫn không cam lòng, quay về phòng, nghiêng đầu nhìn Tần Noãn Noãn ở cùng tầng, tiếp tục kích động: “Mở cửa cho mọi người vào kiểm tra, chẳng phải sẽ chứng minh được sự trong sạch của các người hay sao?”

 

Tần Noãn Noãn dựa người vào bệ cửa sổ, nhìn ra ngoài qua song sắt, khẽ nhếch mép, ánh mắt lạnh lùng. Cô thản nhiên đưa tay phải ra, rồi làm một chuyện khiến tất cả phải kinh ngạc.

 

Cô đặt lưỡi dao vào lòng bàn tay phải, nắm chặt lại. Máu tươi đỏ thẫm lập tức chảy xuống, nhỏ giọt xuống dưới.

 

Theo mùi máu lan tỏa, đám chuột bên dưới rõ ràng trở nên điên cuồng, bắt đầu tranh nhau bò lên trên. Nhìn từ trên cao xuống, một cảm giác sợ hãi rợn người ập đến, như thể chỉ một giây sau là sẽ bị đám chuột nuốt chửng.

 

Tần Noãn Noãn dựa cả người vào cửa sổ, sắc mặt tái nhợt, nhưng trong mắt những người sống sót, cô tựa như một quả bom sẵn sàng phát nổ bất cứ lúc nào.

 

Đầu lưỡi đỏ tươi, tương phản với đôi môi nhợt nhạt, khiến cô trông như một con quỷ hút máu. Giọng nói lạnh lùng pha chút điên cuồng: “Muốn giở trò trước mặt bà đây à? Cùng lắm thì cùng chết. Muốn giết chết tất cả các người một mình thì không dễ, nhưng kéo các người xuống chết cùng thì đơn giản thôi.” Tần Noãn Noãn nhìn đám chuột biến dị bên dưới với ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Máu người chính là chất xúc tác tốt nhất khiến lũ zombie trở nên điên cuồng!

 

Lúc này, Tần Noãn Noãn giống như một tín đồ hiến tế, cuồng nhiệt và không chút lo lắng.

 

Máu vẫn tiếp tục chảy, bên dưới loạn xạ hết cả lên, tiếng chuột kêu chít chít chói tai.

 

“Aaaa... Cô đừng nhỏ máu nữa, đừng nhỏ nữa! Lũ chuột bên dưới sắp phát điên rồi! Van xin cô đấy, chúng sắp lên đến tầng hai rồi!”

 

Tần Noãn Noãn cúi đầu nhìn đống chuột chồng chất như núi, rút tay về, nhận lấy dải vải Triệu Lệ đưa, vừa quấn quanh ngón tay vừa nói: “Chúng ta đường ai nấy đi, việc gì phải chết cùng nhau, phải không?”

 

****

 

Đứa bé vừa sinh ra có khuôn mặt nhăn nhúm, hai mắt nhắm nghiền, không ngừng khóc to. Tần Noãn Noãn vụng về bế chúng lên. Đứa lớn hơn vừa vào lòng mẹ đã nín khóc, còn đứa nhỏ hơn vẫn há miệng khóc không ngừng.

 

Triệu Lệ: “Chị Noãn Noãn, đây là anh, đây là em.”

 

Anh trai có vóc dáng lớn hơn, trông có vẻ điềm tĩnh và chững chạc hơn. Vết máu đã được rửa sạch, để lộ làn da ngăm đen khắp người.

 

Tần Noãn Noãn lẩm bẩm: “Giống hệt Tô Dực Bạch.” Nói xong, cô lại thấy vui vui trong lòng. Thật tốt, giống hệt bố của con.

 

Em trai có vóc dáng nhỏ hơn anh, có vẻ đã bị anh trai giành mất không ít dinh dưỡng. Da cậu bé trắng hơn một chút, trong đôi mày ánh lên nét giống Tần Noãn Noãn. Cậu bé khóc to không ngừng, giọng khóc vang dội đến mức đáng sợ. Dù Tần Noãn Noãn có dỗ dành thế nào, cậu bé vẫn không nể mặt mà khóc mãi.

 

Tần Noãn Noãn: “Đứa lớn ngoan hơn đứa bé.”

 

Triệu Lệ: “Chị Noãn Noãn, sao chị có thể gọi chúng như vậy được?”

 

“Đặt tên ở nhà theo kích thước, chẳng phải rất hay sao?”

 

Triệu Lệ bái phục. Ngay cả ở quê cô, người ta cũng có ý thức đặt cho con cái một cái tên xấu xí để dễ nuôi, nhưng Tần Noãn Noãn thậm chí còn chẳng thèm suy nghĩ, cứ thế đặt tên theo kích thước, đúng là tùy tiện hết mức.

 

Nhưng Tần Noãn Noãn lại rất vui, vừa cho bú sữa non vừa cười tươi gọi “đứa lớn”, “đứa bé” suốt.

 

Bị vây hãm gần một ngày, mặt trời dần khuất bóng, phủ lên thị trấn như một thành phố chết một màu cam đỏ.

 

Những người sống sót đã thiếu nước và thức ăn suốt một ngày, sau gần một ngày im lặng cuối cùng cũng lấy lại được chút hoạt động. Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Bối, những người có dị năng hệ thủy, bỗng chốc trở thành món hời trong đám người sống sót.

 

Căn phòng của Trương Tiểu Bảo bên cạnh ồn ào không ngừng. Dường như để lấy lòng Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Bối nhằm có được nước, họ đã nói đủ mọi lời hay ý đẹp.

 

Nhưng căn phòng của Tần Noãn Noãn, người vừa sáng nay đã trở mặt với Trương Tiểu Bảo, lại không hề có một âm thanh nào. Ba người cũng không hề mở cửa hay xuất hiện, cứ im lặng canh giữ trong phòng.

 

****

 

Tôn Dương vừa cắn một miếng bánh to vừa nuốt vội. Triệu Lệ giúp anh lau khóe miệng, có chút lo lắng: “Chị Noãn Noãn, chúng ta cứ thế này chắc sẽ bị nghi ngờ lắm nhỉ?”

 

“Bị nghi ngờ thì sao?” Tần Noãn Noãn làm ra vẻ “Tôi cứ thích thế đấy, cô làm gì được tôi”, nhưng có vẻ cảm thấy thái độ này không đủ để trấn an Tôn Dương và Triệu Lệ, cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Còn hơn là bị tấn công trực tiếp rồi chết ngay bây giờ. Cố chịu đựng đi, chịu đến khi đội cứu viện đến, lúc đó về căn cứ, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi căn cứ.”

 

Vừa dứt lời, Tần Noãn Noãn đã nghe thấy tiếng động cơ ô tô gầm rú ngày càng gần. Ánh đèn pha đủ màu sắc chiếu rọi khiến thị trấn vốn tĩnh lặng và không một ánh đèn bỗng sáng rực như ban ngày...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi