Chương 89: Ghét tôi mà không làm gì được tôi
Đã thỏa thuận với biên tập viên sẽ lên kệ vào ngày 1 tháng 9, hy vọng tháng 9 mọi người có thể để dành cho Khanh Trọng một phiếu đề cử, quỳ lạy cảm ơn. Thời gian ra mắt sách mới gần hai mươi vạn chữ, chưa từng bỏ gián đoạn, mong mọi người ủng hộ vào tháng 9.
****
Trương Tiểu Bảo và Triệu Lệ chọn hướng đi là trấn Tượng Sơn nằm dưới huyện Tam Đài của bản đồ Tung Của cũ, và trấn Lô Khê nằm ở hai hướng ngược nhau của trấn Tam Đài, lý do chọn nơi này chủ yếu là để tránh xa Tô Dực Bạch ở mức tối đa.
Hai người không hề hoảng loạn, ngay cả khi Tần Noãn Noãn biết đứa trẻ không thấy, cũng không biết đứa trẻ rốt cuộc bị giấu ở đâu đó trong căn cứ hay đã bị chuyển ra khỏi căn cứ.
Họ có đủ thời gian để ổn định chỗ ở cho Đại Chi và Tiểu Chi, lên kế hoạch hoàn hảo để khiến Tần Noãn Noãn sa lưới.
Triệu Lệ không biết lái xe, xe do Trương Tiểu Bảo lái. Chiếc xe hơi hiệu Trường An màu bạc cũ nát vừa đi vừa nảy lên nảy xuống. Ngoài tiếng ồn ù ù của xe, còn kèm theo tiếng trẻ con khóc nháo nhào.
Vốn dĩ con đường này ít người qua lại, đám đông xác sống xuất hiện từng đàn đã khiến Trương Tiểu Bảo rất bực bội, không ngờ lũ trẻ còn khóc mãi không thôi.
Cô ta đập tay lên vô lăng, kìm nén cơn giận, “Tiểu Lệ muội muội, cô có thể làm cho chúng nó đừng khóc nữa được không?”
Triệu Lệ đã trông nom Đại Chi và Tiểu Chi, ngoại trừ vợ chồng Tô Dực Bạch, không ai có thể khiến Đại Chi và Tiểu Chi phải giữ im lặng. Nhưng để lũ trẻ giữ im lặng không chỉ có một cách.
Triệu Lệ trở nên phấn khích, cô ta nghiêng người về phía Đại Chi và Tiểu Chi, trong mắt ánh lên vẻ điên cuồng và trả thù. Triệu Lệ tiện tay cầm một cái bao tải vải bố bên cạnh, hung hăng bịt chặt mũi miệng Tiểu Chi, ngón tay còn lại áp lên chiếc cổ mảnh khảnh của Tiểu Chi, rồi bóp chặt, bóp chặt, bóp chặt nữa. “Còn khóc nữa, còn khóc nữa thì giết chết mày.”
Tiểu Chi hoàn toàn không hiểu Triệu Lệ đang nói gì, chỉ dựa vào bản năng trẻ con mà mặt mũi đỏ bừng tiếp tục khóc.
Đại Chi dường như cảm nhận được nguy hiểm, không ngừng gỡ tay Triệu Lệ, hàm răng sữa cắn mạnh vào tay Triệu Lệ.
Qua gương chiếu hậu, Trương Tiểu Bảo nhìn Đại Chi và Tiểu Chi khóc lóc thảm thiết không ngừng, nghĩ đến việc bị ngược đãi là con của Tần Noãn Noãn, cô ta liền trở nên phấn khích.
Tuy nhiên, nhìn thấy khuôn mặt đứa trẻ trở nên tím tái, cô ta vẫn vỗ vai Triệu Lệ ngăn cản hành động của cô ta, “Đừng quá đáng, nếu làm chết thì không thể dụ được Tần Noãn Noãn đến, dù sao mục đích của chúng ta vẫn là cô ta.”
Triệu Lệ buông tay ra, nhìn Tiểu Chi ho khan không ngừng, trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu.
“Tiểu Bảo tỷ, chúng ta còn khoảng bao lâu nữa thì đến trấn Tượng Sơn?”
Trương Tiểu Bảo liếc nhìn bản đồ trên điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình, “Sắp hết pin rồi, trên đó hiển thị chỉ cần đi theo đường lớn là được, không có chỗ cần rẽ.”
Triệu Lệ ngưỡng mộ nhìn chiếc điện thoại thông minh trên tay Trương Tiểu Bảo một cái, “Có bản đồ thông minh thật tiện lợi.”
Trên mặt Trương Tiểu Bảo có chút đắc ý, dù sao nhặt được một chiếc điện thoại thông minh có thể dùng được và bên trong lại vừa vặn có bản đồ ngoại tuyến của khu vực lân cận là rất không dễ dàng.
“Ầm ầm ầm~~~”
“Ầm ầm ầm~~~~”
Trương Tiểu Bảo: “Tiểu Lệ muội muội, cô có nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào không?”
Triệu Lệ tỉnh táo lại từ cơn buồn ngủ, “Âm thanh? Ngoài xác sống ra còn có âm thanh gì nữa?”
Trương Tiểu Bảo nhìn bản đồ, đè nén sự bất an trong lòng, “Cảm thấy có tiếng gầm rú của ô tô.”
Triệu Lệ xua tay, “Tiểu Bảo tỷ, chị nghĩ nhiều rồi, không thể nào, cho dù Tần Noãn Noãn có nhanh đến đâu, cũng không thể nào nắm chắc phương hướng của chúng ta mà đuổi theo được.”
“Cũng phải.” Trương Tiểu Bảo lại thả lỏng trái tim đang treo lơ lửng, “Tiểu Lệ, tôi đã nghĩ kỹ rồi, lúc đó chúng ta sẽ dùng hai đứa trẻ đó làm uy hiếp, bắt cô ta phải một mình đến đây, nếu không làm vậy thì giết chết hai đứa trẻ này.”
“Còn phải bắt cô ta giao ra tất cả mọi thứ trong không gian, nếu không làm chúng ta hài lòng thì cũng giết con của cô ta.”
Hai người vừa mới nói được hai câu, đang chuẩn bị trò chuyện về tương lai tươi đẹp, thì một cơn rung chấn mạnh mẽ phá vỡ sự bình yên của hai người.
Buộc phải dừng chiếc xe Trường An lại, Trương Tiểu Bảo có chút bất an, “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Triệu Lệ trợn tròn mắt, nhãn cầu lồi ra, dường như sắp nổ tung, cô ta chỉ vào kính chắn gió phía trước, vẻ mặt kinh ngạc khó có thể tin nổi.
Trương Tiểu Bảo nhìn theo hướng tay Triệu Lệ, là Tần Noãn Noãn!
Cô ấy lái một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen, tấm kính chắn gió của mũ bảo hiểm che đi biểu cảm, trên người mặc bộ đồ đua xe chuyên nghiệp bó sát, phía trước yên xe có một con chó trắng khổng lồ đang nằm sấp.
Tần Noãn Noãn đẩy tấm kính chắn gió của mũ bảo hiểm lên, lộ ra nụ cười khát máu, cô ấy giống như một con thú bị nhốt lâu ngày đột nhiên giành lại được tự do.
Thú bị nhốt ra khỏi chuồng, không chết thì cũng bị thương!
Cô ấy nhìn Trương Tiểu Bảo và Triệu Lệ một cái, như nhìn người chết. Một cú đâm mạnh, phần đầu xe Trường An trực tiếp bị đâm thành một cái hố lớn, động cơ rõ ràng đã bị phá hủy hoàn toàn.
Trương Tiểu Bảo phát hiện không thể điều khiển được xe, phản ứng đầu tiên là tháo dây an toàn ra để túm lấy đứa trẻ đặt ở ghế sau.
Nhưng có thứ nhanh hơn cô ta.
Cô ta chỉ cảm thấy có một bóng đen từ trên trời rơi thẳng xuống, khoảnh khắc tiếp theo, kính chắn gió phía trước hoàn toàn bị đập vỡ, mảnh kính văng tứ tung.
Chớp mắt một cái, bóng đen lướt qua, cô ta liền nhìn thấy cổ Triệu Lệ phun ra máu tươi đỏ rực, còn đứa trẻ vốn đặt bên cạnh cô ta đã biến mất không còn tung tích.
Tần Noãn Noãn dừng xe máy, bước xuống.
Từng bước, không nhanh không chậm.
Nhưng Trương Tiểu Bảo lại cảm thấy mỗi bước chân đó dường như đều giẫm lên trái tim mình.
Cô ta chật vật bò ra khỏi xe, đứng dậy, Triệu Lệ ôm cổ đi theo sau Trương Tiểu Bảo.
“Tần Noãn Noãn! Cô đừng kiêu ngạo, tôi đã biết bí mật của cô rồi, nếu cô còn bước thêm một bước nữa, tôi sẽ công bố bí mật này cho mọi người biết.”
Nhưng Tần Noãn Noãn không thèm để ý đến cô ta, từ trong miệng con chó trắng khổng lồ kia nhận lấy Đại Chi và Tiểu Chi.
Đại Chi thì còn đỡ, chỉ có trên mặt có dấu bàn tay đỏ ửng, khóc lóc thảm thiết, mặt mũi lem luốc, nhưng Tiểu Chi thì rõ ràng đã bị ngược đãi, khuôn mặt tím đỏ, ho khan không ngừng, tiếng nức nở nhỏ đến mức không nghe thấy.
Đại Chi vừa nhìn thấy Tần Noãn Noãn, liền đột nhiên khóc to lên. Tần Noãn Noãn biết Đại Chi ghét nhất là khóc, dù có bị va đập, té ngã hay bất cứ điều gì, nó luôn nghiêm túc bĩu môi, không bao giờ rơi nước mắt, nhưng bây giờ, nó phát ra tiếng khóc thật to, như thể muốn khóc ra hết mọi uất ức đã phải chịu đựng.
Tần Noãn Noãn ôm Đại Chi, tay phải dùng dị năng hệ mộc bao bọc lấy Tiểu Chi, mắt không chớp nhìn Triệu Lệ và Trương Tiểu Bảo, “Bí mật? Hừ, các người nói là không gian sao?”
Trương Tiểu Bảo dường như đã tìm lại được sự tự tin, cô ta ưỡn ngực, “Đúng vậy, cô cẩn thận đó, tôi sẽ đi báo với người trong căn cứ, lúc đó, cô sẽ không còn được sống yên ổn nữa đâu.”
Trên mặt Tần Noãn Noãn mang theo nụ cười, nhưng Trương Tiểu Bảo nhìn thế nào cũng thấy quỷ dị đến đáng sợ, giống như một con yêu quái xinh đẹp vậy.
“Nhưng, cô còn cơ hội quay về căn cứ sao? Dù sao thì cô cũng là người phải chôn thân ở mảnh đất này.”
“Cô đừng có manh động, tôi là thành viên của đội Lôi Đình, nếu tôi chết, đội trưởng của chúng tôi sẽ không tha cho cô đâu.”
“Trương Tiểu Bảo à Trương Tiểu Bảo, cô có biết tại sao ở căn cứ lâu như vậy, rõ ràng chúng ta có thù oán mà tôi lại không tìm cô gây chuyện không?”
Trương Tiểu Bảo: “Còn có thể vì sao! Tất nhiên là cô không dám!”
Tần Noãn Noãn mỉa mai “hừ” một tiếng, “Cô nghĩ đội Lôi Đình trong mắt tôi là cái gì sao. Bởi vì...”
“Tôi rất thích vẻ mặt cô ghét tôi mà lại không làm gì được tôi.”
“Dù sao thì, ở căn cứ, người có thể chứng minh tôi sống thành công đến vậy cũng chỉ có mình cô.”
