Chương 19: Gió tạnh mưa ngừng
Cường độ thanh lọc liên tục như vậy không thể khiến Kỳ An bị ô nhiễm, dù mạnh gấp đôi cũng vậy.
Nhưng mệt mỏi là thật, giấc ngủ này của cô như hôn mê, đến khi mở mắt lại thì nắng đã chói chang, không khí đầy hương thơm khiến người ta thèm thuồng.
Cô ngồi bật dậy, phản ứng đầu tiên là sờ súng, phản ứng thứ hai là xem vòng đeo tay theo dõi ô nhiễm.
Súng không có, số liệu trên vòng đeo tay không có màu đỏ nguy hiểm.
Đã qua vài tiếng rồi sao? Chỉ số ô nhiễm của mọi người đều tự giảm xuống rồi?
Mắt Kỳ An thích nghi với ánh sáng, phát hiện mình vẫn còn trong xe, một mình chiếm trọn hàng ghế sau, hương thơm từ ngoài xe bay vào.
Động tĩnh của cô làm kinh động những người bên ngoài, lập tức có một cái đầu áp sát cửa kính xe, vui mừng hô lên: “Kỳ tỉnh rồi!”
Rồi mấy cái đầu từ bốn phía áp sát, vui mừng, lo lắng, đều nhìn tinh thần và sắc mặt của cô trước.
Kỳ An vẻ mặt ngơ ngác, tóc dựng loạn xạ, nhưng ánh mắt sáng ngời, hai má hồng hào, nhìn là biết ngủ rất ngon, mọi người không khỏi nở nụ cười thả lỏng và vui mừng.
“Tỉnh là tốt rồi.”
“Kỳ tỉ của tôi đã hồi máu đầy đủ rồi!”
Kỳ An cũng không khỏi cười.
Xem ra cô đã ngủ rất lâu, bây giờ đã an toàn.
Vu Sảng đưa đôi tay “trảo lộc sơn” vào xe véo má phúng phính của Kỳ An, Tô Thanh Nhiễm mang nước ấm để riêng cho Kỳ An, kiểm tra cho cô.
Chiến thần thiếu niên Cưu đứng ở kính chắn gió phía trước, có chút ngẩn ngơ, dường như vẫn còn chìm đắm trong nụ cười với ánh mắt mê ly như sao rơi kia chưa tỉnh.
Tô Thanh Nhiễm kết luận thần kinh của Kỳ An không tổn hại, trên người cũng không có di chứng gì của dị biến, hiện tại cô rất khỏe mạnh, khí huyết dồi dào!
Bầu không khí chiến thắng của cả đội lúc này mới lên đến đỉnh điểm!
“Cô ngủ suốt 12 tiếng đấy! Bây giờ cách huyện Hoa Lâm đã xa lắm rồi, xung quanh cũng không có bọ, ra ngoài ăn cơm đi.” Vu Sảng cười hô lên.
Kỳ An mặc áo khoác bước ra khỏi xe, lập tức được ánh nắng ấm áp của buổi chiều bao trùm.
Xe đỗ trong một thung lũng hướng về phía mặt trời, phía trước là một sườn đồi thoai thoải, mấy cây liễu mọc chồi non đang lười biếng vươn mình trên sườn đồi, dưới gốc cây Đường Long đã bày biện nồi niêu xoong chảo để nấu ăn.
Gió xuân nhẹ nhàng, hương thơm bay từ đó tới.
“Kỳ tỉ mau tới đây! Nướng thỏ rồi, còn nấu một nồi canh thịt bồ câu, với cả trứng cút mà tiểu ca cố tình tìm được, bồi bổ lắm đấy!” Đường Long vừa bận rộn vừa vung muôi về phía Kỳ An.
Không biết từ khi nào người này cũng bắt đầu gọi “Kỳ tỉ”.
Kỳ An cảm thấy một sự ấm áp lười biếng từ đáy lòng, thong thả bước lên sườn đồi, ngồi chờ cơm chín.
Tay nghề của đầu bếp Đường chưa bao giờ làm người ta thất vọng, cách nấu đơn giản nhất tạo ra món ngon kinh ngạc nhất, cả đội ăn đến mức mặt không ngẩng, mắt không nhìn.
Canh rau dại nấu thịt bồ câu và trứng cút đều dồn hết trước mặt Kỳ An.
Kỳ An thật ra ăn rất ít, nói mãi mới giữ lại một nửa, cũng uống đến mức bụng tròn vo.
Đây chính là lợi ích khi gia nhập đội đường dài, mọi người đều có chút kỹ năng săn bắn, một khi thả lỏng, thịt rừng đắt cắt cổ trong căn cứ có thể ăn thoải mái!
“Tình báo về tổ mẹ đã được báo lên căn cứ ngay sau khi liên lạc khôi phục, nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành thuận lợi!
Nắng đẹp, thêm một lúc nữa tấm sạc năng lượng mặt trời cũng có thể sạc đầy xe, tiếp theo chúng ta chỉ cần ung dung trở về.” Vu Sảng nói.
Cô ngậm một cọng cỏ, lười biếng nằm trên sườn đồi, giọng cảm khái: “Nửa tháng nay cứ như mơ vậy.”
“Từ khi Kỳ tỉ gia nhập đội chúng ta đã như mơ rồi.” Trang Hiểu nói. Bây giờ anh ta không hiểu sao lại biến thành “fan Kỳ”, rất cuồng, ba câu không rời Kỳ tỉ.
Kỳ An vội đổi sang chủ đề thực tế: “Xe của chúng ta không phải chỉ còn một chiếc sao? Sáu người chen một chiếc về à?”
“Có một đội đến tiếp ứng, đáng lẽ mấy hôm trước đã gặp chúng ta, kết quả lạc đường đến tận bây giờ.” Vu Sảng bĩu môi, “Chắc tối nay hoặc sáng mai họ sẽ đến, chúng ta đi chung xe với họ.”
“Vậy à.” Kỳ An nói, không khỏi nhìn về phía Cưu đang ngồi một mình ở phía bên kia.
Bọn họ về căn cứ, chắc phải chia tay với cậu ấy rồi.
Thiếu niên cũng đang nhìn cô, Kỳ An vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt cậu.
Đôi mắt đó thật sự làm người ta say đắm, cảm xúc trong ánh mắt mãnh liệt và phức tạp, khiến Kỳ An cảm thấy hình ảnh vũ trụ trống trải hoang vu mà cô từng hình dung có lẽ không được chính xác.
Không hiểu sao, Kỳ An chợt nghĩ đến phòng thí nghiệm lạnh lẽo trong ký ức của Cưu, cây kim tiêm dài lạnh lẽo đâm vào cơ thể cậu...
Cô đột nhiên nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lòng phức tạp, không khỏi nở một nụ cười dịu dàng chân thành với thiếu niên.
Cưu sững sờ, đôi mày sắc bén khẽ cong, lập tức làm lu mờ cả vẻ đẹp của ánh nắng ấm áp.
Ngày hôm đó trời quang, đêm tiếp tục quang đãng, trăng khuyết một vầng, sao sáng rực rỡ.
Trong căn cứ có nhà máy luyện nhiên liệu sinh học khổng lồ, thải ra ô nhiễm, nên bầu trời đầy sao như vậy là hiếm thấy, nếu không quá lạnh, mọi người nhất định sẽ ngủ trên nóc xe, ngắm sao và tâm sự về cuộc đời và lý tưởng.
Chiến đấu liên miên, cả đội đều rất buồn ngủ, nhưng Kỳ An đã ngủ đủ 12 tiếng, tinh thần phấn chấn, chủ động xin trực ca đêm đầu tiên.
Cô thường trực cùng Vu Sảng – kẻ yếu nhất luôn phải đi với kẻ mạnh nhất.
Nhưng bây giờ kẻ mạnh nhất là chiến thần, cậu ta lập tức đi theo sau khi Kỳ An đề nghị trực đêm, yêu cầu cùng tham gia.
Triệu Bác Hàn nhìn ánh mắt của thằng nhóc đó, nghĩ đến tiền sử từng ôm chặt Kỳ An không buông khi không mặc quần áo, liền chen vào, ba người cùng trực đêm.
Lửa trại kêu tí tách, thật ra cùng hai mỹ nam ngắm sao đêm chẳng thiệt gì, nhưng Kỳ An có chút không tự nhiên, vì cả ba đều ít nói, bầu không khí im lặng và vi diệu.
Trong sự vi diệu này, Cưu chợt cau mày, nhìn về một hướng trên bầu trời đêm.
Kỳ An đồng thời cũng có cảm ứng, cô kinh ngạc, Cưu vậy mà phát hiện ra sự bất thường trước cả cô!
Có đọa trùng!
Nơi đây là hướng đông bắc huyện Hoa Lâm, khoảng cách đã rất xa, lúc cắm trại cả đội chắc chắn đã khảo sát, xung quanh không thể có đọa trùng tụ tập mới đúng.
Chẳng lẽ vẫn là đội xe?
Triệu Bác Hàn nhận ra sự bất thường của Cưu, cảnh giác lên, Cưu nhìn Kỳ An một cái, đứng dậy: “Có thể có bọ, tôi đi xem.”
“... Có nguy hiểm thì gọi hỗ trợ bất cứ lúc nào.” Triệu Bác Hàn tin tưởng chiến lực của Cưu, ném một cái bộ đàm qua.
Cưu bắt lấy, mấy bước đã leo lên sườn đồi cao.
Kỳ An tập trung cảm nhận bên cạnh đống lửa, thế nào cũng chỉ cảm nhận được một con đọa trùng.
Mà phía bên kia, Cưu như một bóng ma trong đêm tối cũng nhìn thấy con đọa trùng bên kia sông, chỉ có một con.
Nó đang chạy về hướng này, tốc độ rất nhanh, nhưng dáng vẻ có chút chật vật, từ bờ bên kia lao xuống sông, bò trên mặt sông đóng băng, rồi vội vàng trèo lên bờ bên này.
Cưu nâng khẩu súng bắn tỉa của mình lên.
Khoảng cách 500 mét, đêm quang đãng, địa hình trống trải, cậu thực ra không cần dùng đến thiết bị gì, chỉ cần một phát là nổ đầu.
Nhưng trước khi cậu bóp cò, đã có một tiếng súng vang lên từ một hướng khác, con đọa trùng đang chạy trốn kia ngã xuống.
Cưu nheo mắt, hạ thấp người, nhìn chằm chằm về hướng phát ra tiếng súng.
