"Khoan, không đúng. Hơn 3 vạn máu, cô giết kiểu gì vậy?"
Tống Du phát hiện chỗ bất thường, ngạc nhiên nhìn Tiểu Hắc.
Thực lực của Tiểu Hắc hình như chưa mạnh đến vậy?
"Nó đang ngủ đông. Tôi chất đầy củi trong hang, rồi ném vài cái bom xăng đốt sạch chỗ củi đó."
"Tôi còn bịt kín cửa hang nữa."
Lúc con gấu đen xông ra khỏi hang, máu của nó đã mất một phần ba.
So với Tiểu Hắc, một sinh vật đã khai mở linh trí, đầu óc con gấu kém xa.
Giỏi dùng mưu kế, thể chất lại đủ mạnh.
Tuy máu của gấu đen cao, nhưng phòng thủ rất thấp, không bằng lũ zombie ở bản sao trước.
Vậy nên Tiểu Hắc mới giết được con gấu đen, một con boss. Dĩ nhiên, nó cũng trả giá khá đắt.
Vũ khí dự trữ trong không gian đều xài hết sạch.
Tống Du nghi ngờ bản sao này nhắm vào việc thu hồi vật tư trong không gian của bọn họ.
"Không chỉ con gấu này, còn con khác nữa!"
Tiểu Hắc khoe khoang lấy từ trong không gian ra những con mồi khác, từng con một.
Phải biết là suốt hai ngày trong game, Tiểu Hắc không phải đang chạy đường, thì cũng đang phục kích con mồi trên đường chạy.
Không lúc nào rảnh.
Chủ yếu là vì thể lực của Tiểu Hắc đủ cao, hơn người nhiều.
"..."
Tống Du nhìn đống con mồi chất thành núi, rồi lại nhìn cái đùi lợn rừng trong ô ba lô của mình.
Cô cảm thấy, vận may của Tiểu Hắc tốt hơn cô nhiều.
Thiên phú Lão Nhặt Rác may mắn này đáng lẽ nên cho Tiểu Hắc mới đúng.
Nói mới nhớ, thiên phú của Tiểu Hắc cũng rất mạnh.
Thuộc loại chiến đấu.
【Hiếu Chiến Sát Lục Cuồng: Sở hữu thiên phú chiến đấu mạnh mẽ, tăng 10% sát thương tấn công.】
Nói sao nhỉ, thiên phú này rất hợp với Tiểu Hắc, nhất là Tiểu Hắc bây giờ.
Trước đây Tiểu Hắc đã rất giỏi săn bắn.
Sau khi thiên phú này được nâng cấp, sát thương tấn công của nó càng khủng khiếp, không thua súng trường quân dụng của Tống Du.
Tống Du kiểm tra con mồi Tiểu Hắc săn được. Tổng cộng, tính cả con gấu đen, cũng được tầm tám chín nghìn độ no.
Một ngày hai đứa họ tiêu hao khoảng sáu bảy trăm độ no, với số lượng này, đủ ăn chừng mười ngày.
Da lông của những con mồi này cũng rất hữu dụng. Thuộc da Tống Du cũng biết.
Dù sao mạng cũng phát triển, tuy chưa từng thuộc da gấu đen, nhưng da thỏ gì đó cô đã làm qua.
May vá Tống Du cũng biết, chỉ cần tìm được kim chỉ là cô có thể may cho cô và — thôi, Tiểu Hắc chắc không cần.
Da lông không dùng được thì đổi vật tư.
Nghĩ thôi đã thấy đẹp. Tống Du cuối cùng không còn phải lo vấn đề lạnh giá nữa.
Dù trong đêm tuyết, cũng có thể cùng Tiểu Hắc ra ngoài thám hiểm.
"À đúng rồi Tiểu Hắc, giết những con mồi này có thưởng không?"
Tống Du không lề mề, lập tức bắt đầu xử lý đống con mồi.
Dao chiến thuật đặc chủng cắt sắt như chém bùn, xử lý rất nhẹ nhàng.
Xác gấu đen không tim chẳng khác gì những con mồi khác, dùng cách xử lý giống nhau là được.
"Lúc giết con gấu đen có thưởng, còn lại không, 50 vạn."
Tiểu Hắc cũng tới giúp Tống Du xử lý con mồi, móng vuốt của nó cũng sắc bén không kém.
Tống Du nhanh tay xử lý ba con gà rừng, phết gia vị nướng làm từ tỏi ớt bột muối, xiên que treo lên bên lửa trại để nướng.
"Suýt quên, mỗi ngày mày cần bao nhiêu độ no thức ăn?"
Lúc xiên gà, Tống Du mới nhớ ra chuyện này, không chỉ Tiểu Hắc, mà cả cô nữa.
Thể chất tăng lên, năng lượng tiêu hao mỗi ngày cũng tăng.
Trước đó nghĩ đống này đủ ăn mười ngày, giờ nghĩ lại, vẫn quá lạc quan.
"..."
Tiểu Hắc không trả lời, nó và Tống Du nhìn nhau, bỗng có linh cảm chẳng lành.
Hai đứa họ cộng lại, độ no tiêu hao một ngày chẳng lẽ... lên tới cả nghìn?
"Để mai biết. Lúc đói cực độ thì nói, bọn mình thử xem."
Tống Du thở dài não nề, tưởng giàu to, ai dè sắp nghèo rớt.
"Trên đường có gặp NPC không?"
"Có!"
Tiểu Hắc gật đầu mạnh, nó gặp mấy thị trấn, có nơi có người, có nơi không.
"Nhưng không biết họ có phải thương nhân không. Mai tôi dẫn cô đi."
"Ừm, xem có đổi được mấy tấm lưới không. Chỗ tôi xuất phát có một cái hồ băng, trong đó có thể câu cá."
Một người một chó vừa trò chuyện vừa làm việc, họ xử lý xong tất cả con mồi trước khi trời sáng.
Chỉ còn da lông chưa xử lý xong, cần vật tư chuyên dụng để giặt, cũng phải tìm NPC thương nhân xem có không.
Thu hết vật tư vào không gian ba lô, Tống Du liếc nhìn bầu trời ngoài kia, cô và Tiểu Hắc còn ngủ được hai ba tiếng.
Lông của Tiểu Hắc rất ấm, Tống Du nằm cạnh nó, cảm thấy ấm áp.
Nhưng khi nhắm mắt, Tống Du vẫn không nhịn được mà nghĩ, cô và Tiểu Hắc nên đi đổi ít đồ vệ sinh cá nhân.
Ví dụ như dầu gội, sữa tắm, xà phòng.
Tro cỏ than củi rốt cuộc không phải cách lâu dài.
Trên người Tiểu Hắc mùi máu tanh rất nặng.
Tống Du trở mình, ngủ say.
...
Sáng ngày thứ ba của game, Tống Du bị lạnh tỉnh dậy.
Đứng dậy nhìn, lửa trại trong nhà đã tắt từ lâu.
Sự có mặt của Tiểu Hắc đã làm giảm thời gian cháy của lửa trại, nó tắt sớm hơn Tống Du dự tính.
Nhóm một đống lửa mới, Tống Du ngáp.
Đây là lần đầu ngủ trong game tệ như vậy.
Mở bảng ra xem, quả nhiên trên bảng xuất hiện mấy trạng thái xấu: 【Thiếu ngủ】,【Mệt mỏi】,【Đói】.
Tống Du không vội ăn sáng, trước tiên đi kiểm tra tấm da đang ngâm trong thùng.
Hôm qua dùng nước tro ngâm một đêm, giờ nước tro trong thùng đã đóng băng rồi.
Thật tệ.
Cô cần tìm một nơi trú ẩn lâu dài.
Thu dọn nhà cửa, Tống Du dẫn Tiểu Hắc ra ngoài.
Tìm kiếm trong thị trấn này, kiếm được cái ván trượt tuyết hay xe chó kéo gì đó, cô và Tiểu Hắc sẽ đi.
"Ủa?"
Vừa ra khỏi cửa, Tống Du đã thấy mấy người quen ở trung tâm thị trấn.
Đường Hồng, anh Một Mét Chín, và mấy người chơi đã thấy ở bản sao trước.
"Tiểu Du."
Thấy Tống Du, gương mặt lạnh lùng của Đường Hồng nở một nụ cười, anh Một Mét Chín bên cạnh cũng gật đầu với Tống Du.
"Chị Đường Hồng, chỉ có hai chị thôi à?"
Tống Du tò mò hỏi.
Trước đây đội của anh Một Mét Chín có rất nhiều người, hơn chục người cơ.
Giờ chỉ còn hai người họ, chưa tụ họp à?
"Ừ."
"Họ chắc bị chia vào bản sao khác."
Đường Hồng giải thích đơn giản, cho đến nay, cô và đội trưởng mới tìm thấy nhau trong bản sao này.
Không chỉ đội họ, mà các đội người chơi khác ở bản sao trước cũng chưa tập hợp đủ.
"Hôm qua pháo sáng là cô và Tiểu Hắc bắn phải không?"
Đường Hồng liếc nhìn Tiểu Hắc sau lưng Tống Du, nửa tháng không gặp, thể hình Tiểu Hắc lại lớn thêm nhiều như vậy.
Với kích thước hiện tại của Tiểu Hắc, thực ra rất khó bị bỏ qua, nhưng người khác nhất thời có hơi không dám nhận.
Cứ như con gấu vậy!
"Ninh Hạc Xuyên không ở bản sao này à?"
Tống Du hơi thất vọng, bom xăng của Ninh Hạc Xuyên trong bản sao này quá hữu dụng!
Trong ô ba lô của cô còn mấy thùng xăng nữa.
"Chắc không."
Đường Hồng lắc đầu. Cô và đội trưởng cùng những người khác vừa thấy pháo sáng trên trời, đã nhận ra là của Tổ Chức Người Canh Gác từ bản sao trước, lập tức chạy tới đây.
Họ xuất phát từ các hướng khác nhau, ai gặp ai thì đi cùng.
Người chơi xa nhất xuất phát từ khu rừng cách bốn thị trấn.
"Chúng tôi định tìm một khu vực làm nơi trú ẩn, muốn đi cùng không?"
Anh Một Mét Chín cúi xuống nhìn Tống Du, hỏi.
Bản sao này khác bản sao trước, kiểu mỗi ngày đổi chỗ như trước không hợp.
Tốt nhất là có một nơi ở ổn định.
Bọn họ đã từng trải qua cùng bản sao, có lòng tin cơ bản, mọi người tụ lại sưởi ấm cho nhau là lựa chọn tốt.
Lỡ có nguy hiểm gì, còn có thể thông báo cho nhau.
Đợt rét đậm kia còn không biết thế nào, nhưng chắc chắn rất nguy hiểm.
Nhiệt độ giảm gấp đôi cũng không phải không thể.
Dĩ nhiên, cái gọi là tụ lại sưởi ấm chỉ là ở cùng một khu vực thôi.
"Không vấn đề."
"Điểm xuất phát trước đây của tôi có một khu lâm trường, bên trong có nhiều thợ đốn gỗ, giờ nhà đều trống, chuẩn phòng đơn."
"Nếu mọi người có chỗ thích hợp hơn cũng được."
Tống Du không từ chối. Không nói tới người khác, Đường Hồng và anh Một Mét Chín là đồng đội tạm thời rất tốt.
Hai người này làm việc rõ ràng, khoảng cách giao tiếp cũng rất có chừng mực.
Còn về những người khác, Tống Du còn mong họ gây chuyện.
Cô và Tiểu Hắc đang thiếu thiên phú người chơi đây, cũng tại hai đứa cô quá có đạo đức.
Còn về cái hồ băng, sớm muộn gì cũng bị người chơi gần đấy tìm ra.
Tống Du không có ý nghĩ hồ băng là của riêng cô và Tiểu Hắc.
"À đúng rồi, mọi người có ván trượt tuyết hay xe trượt tuyết gì không? Dây xích chống trượt cũng được."
"Tôi thuê một cái."
Tống Du hỏi.
Nhiều người chơi như vậy, chắc có người may mắn chứ.
Cô phải đi tiếp xúc với mấy NPC kia, xem có phải thương nhân không.
Tống Du thiếu rất nhiều vật tư.
"Có xe chó kéo muốn không?"
Một người chơi liếc nhìn Tiểu Hắc sau lưng Tống Du, hỏi.
Tống Du quay sang nhìn Tiểu Hắc, hỏi ý không lời.
Tiểu Hắc gật đầu, không vấn đề, dù thêm năm Tiểu Du nữa nó cũng kéo nổi!
"Hay là, tôi bán luôn cho cô?"
Người chơi đó dò hỏi.
Anh ta cầm xe chó kéo này thực sự vô dụng, lại không có thú cưng dữ như Tiểu Hắc.
"Cũng được."
Tống Du gật đầu, hai người mặc cả một hồi, cuối cùng Tống Du đưa ba con gà rừng nướng hôm qua cho anh ta, mua xe chó kéo.
Có xe chó kéo, sau này ra ngoài tiện lợi hơn.
Tiểu Hắc được thắt dây vào xe chó kéo, đeo kính bảo hộ, đứng oai vệ trong tuyết, vô cùng đẹp trai.
Khiến mấy người chơi nhìn mà ghen tị.
Tống Du chỉ đường cho họ hướng tới khu lâm trường, rồi lên xe chó kéo rời đi.
Tốc độ của Tiểu Hắc rất nhanh, một phút sau đã biến mất khỏi tầm nhìn của họ.
Nhìn theo hướng Tống Du rời đi, một người chơi vuốt cằm, trầm ngâm.
"Mọi người nói tôi giờ nuôi một con chó còn kịp không?"
"... Bản sao trước không cố gắng, giờ mới nói?"
Đồng đội anh ta bất lực.
Bản sao trước thú cưng của Thụ Nguyên bán đắt thì hơi đắt, nhưng cố lên cũng mua nổi.
"Thôi bỏ. Con Tiểu Hắc nhìn xem, ăn còn nhiều hơn tụi mình cộng lại."
"Phân nó thải ra mỗi ngày chắc phải đầy một thùng nhựa."
"Nuôi nổi đâu."
Người chơi này có hàng xóm nuôi chó lớn, trời ơi một ngày nó ăn, tiền thức ăn còn cao hơn anh ta.
Vốn sống trong bản sao đã khó, còn phải nuôi thêm một cái mồm.
Không biết Tống Du lấy đâu ra nhiều thức ăn vậy để nuôi Tiểu Hắc.
"Cũng phải. Quả nhiên người ta phải nắm một kỹ thuật."
Mấy người chơi không nhịn được ngước nhìn trời. Người khác mạng khác.
Sao Tống Du và Ninh Hạc Xuyên may mắn thế, cơ bản có kỹ thuật đó trong tay, ăn uống chẳng lo.
Tống Du mà biết suy nghĩ của họ, chắc sẽ cười trộm.
Cô cũng nuôi nổi Tiểu Hắc đâu, hoàn toàn là Tiểu Hắc nuôi cô.
Nhất là cái bản sao rét đậm này, khả năng săn bắn của Tiểu Hắc là số dách.
Xe chó kéo để lại dấu vết dài trên tuyết, nhưng nhanh chóng bị gió tuyết vùi lấp.
Kịp trước buổi trưa, Tiểu Hắc đưa Tống Du tới một thị trấn có dấu vết người ở mà nó đã ghé trước đó.
Giữa đường, một người một chó giải quyết bữa sáng muộn trong hang gấu đen do Tiểu Hắc giết.
Trong hang gấu đen có nhiều xương trắng, có xương người, có xương động vật, lẫn lộn.
Tống Du cảm thấy ổn, không vì vậy mà khó chịu.
So với chuyện đó, cô quan tâm chuyện khác hơn.
Sau khi tăng cường, nhu cầu độ no mỗi ngày của Tống Du lên tới 500, của Tiểu Hắc là 1000.
Nhu cầu nước cũng tăng hai ba lần, may mà bản sao này chắc không thiếu nước.
Thật đáng sợ.
Dĩ nhiên, đây là khi tiêu hao nhiều thể lực, và trong điều kiện bản sao nhân đôi tiêu hao.
Nếu mỗi ngày chẳng làm gì, nằm trong nhà, hẳn không tiêu hao nhiều thức ăn.
Nhu cầu về thức ăn của cô và Tiểu Hắc khiến Tống Du kinh hãi, với liều lượng này, dự trữ của cô và Tiểu Hắc không cầm cự nổi nửa tháng.
Xe chó kéo dừng ở cổng thị trấn, Tống Du với tâm trạng nặng nề bước vào thị trấn.
Vì tuyết lớn, người ngoài nhà không nhiều, tiệm mở cửa cũng rất ít.
Tống Du dẫn Tiểu Hắc, thu hút sự chú ý của nhiều NPC.
Tiểu Hắc quá nổi bật, kẻ nuôi nổi Tiểu Hắc, càng nhận được nhiều ánh mắt cảnh giác.
"Tiệm da lông?"
Tống Du vén rèm bước vào tiệm, Tiểu Hắc không vào theo, mà ở lại ngoài cửa.
Chủ tiệm là một người phụ nữ to béo, mặc lông lá xù xì.
Cô ta khiến Tống Du nhớ tới Hà Lực ở bản sao trước, chẳng lẽ cũng là một tên gian thương?
"Da lông đổi da lông, đồ ăn đổi da lông, xăng dầu rượu thuốc cũng nhận. Khác thì đừng hòng."
Chủ tiệm khoanh tay, lạnh lùng nhìn Tống Du, như thể Tống Du nợ cô ta tám trăm vạn.
"Ở đây có bán đồ thuộc da không?"
Tống Du kéo khẩu trang xuống, nở nụ cười rạng rỡ với chủ tiệm.
"Cô muốn thuộc da gì?"
Chủ tiệm không thèm giương mắt, giọng điệu vẫn lạnh lùng.
Một cô gái nhỏ, cùng lắm là da thỏ.
"Gấu đen, với hươu, hoẵng, thỏ,..."
Tống Du không bị sự lạnh lùng của chủ tiệm làm nản, vừa bẻ ngón tay vừa đếm.
"Con gấu đen ở khu rừng bên kia?!"
Trên mặt chủ tiệm lộ ra vẻ kinh ngạc, sửng sốt nói.
