Chương 13: Vừa tụt máu vừa đào quặng, liều mạng vì quặng
Game tận thế không thể nào không cho người chơi một đường sống, chẳng lẽ vừa ra ngoài nắng là phơi khô thành xác ướp Lâu Lan sao?
Nhưng để an toàn, Ôn Á vẫn phải bổ sung chút máu và thể lực trước.
Ôn Á giữ máu thấp để duy trì may mắn, nhưng lúc nguy hiểm vẫn phải kéo máu và thể lực lên mức an toàn.
Khi rời khỏi phó bản nấm, cô mang theo 62 phần 【Nướng Nấm Vị Cua】, một túi lớn 【U Ảnh Hoa Cô】 và 80 phần 【Chân Nhện】 chưa kịp nướng.
Ôn Á ăn 10 phần 【Nướng Nấm Vị Cua】, hồi phục 50 điểm máu và 50 điểm thể lực.
Máu: 56/100; Thể lực: 58/100.
Sau đó Ôn Á làm tất cả biện pháp bảo vệ mà cô nghĩ ra.
Bôi kem chống nắng, khoác thêm áo chống nắng bên ngoài bộ đồ cấp S, đội mũ chống nắng, đeo khẩu trang chống nắng, kính râm và găng tay chống nắng, cuối cùng còn che thêm một cái ô.
Ôn Á trang bị kín mít, không chừa một hớp mắt nào.
Xong xuôi, Ôn Á cầm cuốc chiến thuật, xuống xe.
Vừa xuống xe, một luồng khí nóng ập vào mặt, ngay sau đó cô bị dính debuff.
【Trạng thái: Nóng rực; Máu -20/giờ】
Đúng là mất máu thật, mà còn mất khá nhiều!
Nhưng cũng nằm trong dự liệu của Ôn Á, có hại nhưng không chết ngay.
Ôn Á lại lên xe, chỉnh góc và vị trí xe sao cho bóng đổ từ thân xe đúng vào điểm quặng.
Có bóng râm thì nhiệt độ sẽ giảm chút ít.
Hơn nữa xe của cô được hệ thống công nhận là nơi trú ẩn, cô nghĩ nó sẽ hiệu quả hơn vật che chắn thông thường trong việc chống nắng.
Rồi Ôn Á lại xuống xe, lần này trạng thái thay đổi.
【Trạng thái: Nóng bức; Máu -10/giờ】
Có hiệu quả!
Nhưng Ôn Á cũng phải cẩn thận, đảm bảo máu trong mức an toàn.
Ôn Á bắt đầu đào, cuốc chiến thuật đập vào quặng cứng, nhát đầu tiên làm lòng bàn tay cô hơi đau.
Đào quặng khó hơn Ôn Á tưởng, không phải vung cuốc vài cái nhẹ nhàng là có quặng.
Lực va chạm rất chân thực, vừa là game vừa là hiện thực.
Nhưng cơn đau này so với những gì chịu trong hang nấm thì chẳng thấm vào đâu.
Chỉ mười lăm phút, mặt Ôn Á đầy mồ hôi, lòng bàn tay cũng đỏ ửng.
Tiến độ đào: 50%.
Lúc này, lại một debuff xuất hiện 【Trạng thái: Thiếu nước; -10 máu/giờ】
Trước khi đào, Ôn Á đã lâu không uống nước, trạng thái này nhắc cô nên uống nước.
Ôn Á đành dừng lại, quay về xe uống nước.
Nãi Hoàng Bao lười biếng nói: “Đã bảo mà, không dễ vậy đâu. Nhưng người Lam Tinh các cô khá chịu nhiệt đấy.”
Nhiệt độ này Nãi Hoàng Bao không chịu nổi, nhưng Ôn Á vẫn trụ được.
Mỗi sinh vật có đặc tính khác nhau, ưu nhược điểm cũng rõ rệt.
Ôn Á cười đáp: “Nếu dễ thì chán rồi, ai cũng làm được thì đâu ra giá trị. Lại còn tận thế nữa, làm gì có chuyện dễ? Muốn sống thì phải liều mạng thôi.”
“Ừ hử.” Nãi Hoàng Bao khẽ hừ một tiếng, chẳng nói tốt hay xấu, đúng hay sai.
Ôn Á mặc kệ nó, tiếp tục xuống xe làm việc. Lúc này trời còn sớm, nắng chưa gắt, cô phải tận dụng thời gian này làm nhiều hơn.
Ôn Á lại cần mẫn vung cuốc.
Lại mười lăm phút nữa, cuối cùng cô đào được cục 【Quặng Sắt】 đầu tiên.
【Nhận [Quặng Sắt] x1】
Niềm vui hiện lên trên mặt Ôn Á, cô đã thành công!
Ôn Á lau mồ hôi rồi tiếp tục.
Theo tính toán, đào quặng tiêu hao 10 điểm thể lực/giờ, nhưng chỉ cần thể lực chưa về 0 thì không ảnh hưởng hành động, cô chỉ cần chú ý máu tụt.
Lại ba mươi phút, Ôn Á đào thêm một 【Quặng Sắt】 rồi lại về xe bổ sung nước.
Máu của Ôn Á lại tụt 10 điểm, đồng thời tay cô nổi phồng rộp.
Tay không quen cầm dụng cụ không chịu được ma sát lâu, phồng rộp là chuyện sớm muộn.
Ôn Á uống nước xong, lấy băng gạc mua sẵn băng bó lòng bàn tay, rồi định tiếp tục.
Nãi Hoàng Bao hỏi: “Liều mạng vậy làm gì? Đợi tối mát mẻ đào chẳng được à?”
“Tôi nghĩ game này phải tranh thủ từng giây, chậm một bước là thua cả đoạn, dù chưa thấy rõ. Cũng không biết tối sẽ có biến số gì, đằng nào máu mất cũng trong tầm kiểm soát, tôi đào trước đã.”
Ôn Á nói xong lại xuống xe.
Lại một tiếng nữa, Ôn Á lại đầy mồ hôi quay về xe.
Ôn Á hơi hối hận vì quyết định quấn băng gạc trước khi xuống xe. Cô vẫn thiếu kinh nghiệm, tưởng quấn băng sẽ đỡ đau, ai ngờ không những không đỡ, mà giờ vết phồng rộp vỡ ra, dịch dính vào băng, muốn tháo ra lại phải đau thêm lần nữa.
Nãi Hoàng Bao ở bên nhìn Ôn Á vừa nhăn nhó vừa xé băng dứt khoát.
“Đàn bà đáng sợ.” Nãi Hoàng Bao không nhịn được lẩm bẩm.
Ôn Á xử lý vết thương đơn giản, rồi lần thứ tư xuống xe đào quặng.
Lúc này là mười giờ sáng, mặt trời lên cao, nhiệt độ tăng.
Trạng thái đào quặng của Ôn Á lại chuyển thành 【Trạng thái: Nóng rực; -20 máu/giờ】
Ôn Á ước lượng cô chỉ có thể đào thêm một tiếng nữa, sau đó chắc không chịu nổi.
Mười giờ rưỡi, Ôn Á với chỉ 26 máu và 33 thể lực còn lại lên xe.
Cô vẫn lạc quan quá, đến mười giờ rưỡi, bên ngoài chuyển thành “Bỏng rát”, mất 30 máu mỗi giờ, Ôn Á không dám ở ngoài nữa, đành phải về xe sớm.
Xem ra gần trưa tuyệt đối không thể ở ngoài trời, thật sự sẽ chết người.
Cô còn mặc đồ cấp S thưởng từ phó bản, nếu không có món đồ này mà để trực tiếp dưới nắng, e rằng chưa đầy hai tiếng máu sẽ về không?
Ôn Á mặt đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển. Cô ngồi trước cửa gió điều hòa xả thẳng vào người.
Xem ra nơi trú ẩn rất quan trọng, nhiệt độ bên ngoài thế này, nếu xe không trở thành đạo cụ game, e rằng bật điều hòa cũng không chịu nổi cái nóng.
Điều này càng khiến Ôn Á quyết tâm nhanh chóng gom đủ nguyên liệu nâng cấp nó.
Tương lai còn gặp chuyện gì không biết, càng nâng cấp sớm càng có lợi.
Thổi điều hòa hơn mười phút, Ôn Á hồi phục chút ít, mặt bớt đỏ, cô mở màn hình ảo xem tình hình game.
Kênh chat, mọi người đang than thở về thời tiết nóng bức.
