Chương 24: Xuống gặp Diêm Vương mà nói nhé, thằng ngu!
Hà Kiến Vỹ trợn mắt kinh ngạc, ngỡ ngàng xen lẫn không tin nổi.
“Cô… cô…”
Ôn Á chửi: “Tuyệt cái nhà mày, tưởng có thêm cái chân là thành nhân vật hả? Thằng nào cho mày cái tự tin đấy?”
“Cô… cô đang cầm cái gì thế? Ôn Á, thả tôi xuống, chúng ta từ từ nói…”
“Ồ? Bây giờ biết từ từ nói hả? Lúc nãy làm gì? Cướp đồ tao? Chửi ông bà tao? Còn muốn tao làm vợ mày? Bắt tao cởi đồ cho mày xem? Sao mày nghĩ giỏi thế!”
“Cô từ từ nói, chúng ta cũng quen biết bao nhiêu năm rồi…”
“Ố ồ, lúc bắt nạt ông bà tao sao không nhớ quen biết bao nhiêu năm? Lúc nãy sỉ nhục tao sao không nhớ? Tao phỉ!”
“Không phải… tôi vừa nãy chỉ… đùa với cô… một chút…”
“Ồ hố? Đùa hả? Thế thì trùng hợp quá, chị đây cũng đang đùa với mày đấy! Hai cái xác nằm ngoài cửa cũng đang đùa với mày đấy!”
“Đừng, đừng giết tôi…”
“Đừng thê thảm thế chứ, vừa nãy ai bảo so với học gạo thì tụi tao không bằng, nhưng so với chơi game mày đánh bại tao? Sao không thấy mày đánh bại, mà tự mình bị treo cao thế kia?”
Nói rồi Ôn Á thu cần câu, nhấc bổng Hà Kiến Vỹ lên như câu cá, để hắn lơ lửng giữa không trung.
Cảm thấy khó thở, Hà Kiến Vỹ giãy giụa điên cuồng, y hệt con cá lớn quẫy đạp.
Ôn Á ngẩng đầu, chiêm ngưỡng vẻ đau đớn bất lực của hắn.
Ngay khi Hà Kiến Vỹ trợn mắt trắng sắp chết, Ôn Á thả hắn ra.
Cô buông cần câu, Hà Kiến Vỹ rơi đập mạnh xuống đất.
Hắn ngồi bệt, thở hổn hển, hít lấy hít để không khí trong lành.
Nhưng chưa kịp mừng, Ôn Á đã đứng trước mặt hắn.
“Đừng… đừng… tôi sai rồi! Tôi sai rồi! Trong nơi trú ẩn của tôi có nhiều đồ ăn, cô lấy thoải mái!” Hà Kiến Vỹ vội cầu xin.
“Mày nghĩ sao tao tha cho mày?” Ôn Á vẫn mỉm cười, nhưng đáy mắt lạnh băng.
Hà Kiến Vỹ van xin: “Tôi biết sai rồi, biết sai rồi, sau này không dám nữa, miếng đất đó trả lại cho các cô!”
“Muộn rồi! Xuống gặp Diêm Vương mà nói nhé, thằng ngu!” Ôn Á mặt không cảm xúc dùng kỹ năng [Kẻ Khát Máu Tham Lam] lên Hà Kiến Vỹ.
[Hà Kiến Vỹ: người chơi; Máu 82/100]
Ôn Á không nương tay, hút sạch toàn bộ máu còn lại của hắn.
Khi máu về 0, Hà Kiến Vỹ cũng biến thành một đống xương trắng.
[Ting, chúc mừng người chơi nhờ thiên phú [Yêu Tinh Hút Máu] nhận được 5 ngày sinh mệnh]
Tiếp theo là hai dòng thông báo hệ thống hiện ra.
[Chúc mừng người chơi đã giết người chơi [Hà Kiến Vỹ], toàn bộ đồ trong nơi trú ẩn cũng như ba lô và vật tư của [Hà Kiến Vỹ] thuộc về bạn]
[Giết người chơi hồng danh nhận được 10 điểm vinh dự]
Người chơi hồng danh? Phải rồi, vừa nãy khi hút máu Hà Kiến Vỹ, cô thấy tên hắn trong thanh thông tin màu đỏ.
Là vì trước khi cô giết hắn, hắn đã giết hai người sao?
Có khả năng đấy.
Thực ra kể cả Hà Kiến Vỹ là bạch danh, Ôn Á cũng sẽ không do dự giết hắn.
Nhưng đúng là cô có may mắn 300% khi còn máu, giết kẻ thù lại vừa vặn là hồng danh!
Nhìn bộ xương trắng trước mặt, Ôn Á không những không khó chịu như trước, mà còn thấy sảng khoái hơn nhiều.
Có lẽ vì cô luôn căm ghét Hà Kiến Vỹ, còn với Hoàng Chỉ San thì từng có tình cảm thật, nên lúc này cô không chỉ không khó chịu, mà còn muốn giẫm lên xương vài cước.
Cô hy vọng người nhà họ Hà ở thành phố J đã không làm hại ông bà cô, vừa nghĩ đến khả năng chúng làm hại ông bà, Ôn Á lại nhảy lên giẫm mạnh lên đống xương vài cước.
Ôn Á lục soát tiệm tiện lợi một hồi, bổ sung nước uống và đồ ăn.
Ngoài đồ vốn có trong tiệm tiện lợi ở trạm xăng, Hà Kiến Vỹ chẳng có gì khiến Ôn Á thèm muốn.
Thứ quý giá nhất của hắn là sinh mệnh của hắn.
Hút hết sinh mệnh của hắn, sinh mệnh dự trữ của Ôn Á trở thành 103/500.
Đổ đầy xăng xong, Ôn Á lại tìm thùng dầu trong tiệm, đổ đầy rồi để vào cốp xe, phòng khi cần.
Quả nhiên trạng thái đầy xăng làm người ta có cảm giác an toàn hơn!
Ôn Á lại thấy một chiếc xe ở trạm xăng, lợi dụng mái che nắng của trạm, cô tháo hết lốp xe, bỏ vào ba lô.
Xong xuôi, Ôn Á bị debuff [Nóng nực] mất 8 máu, giữa chừng phải dùng máu dự trữ bổ 5 máu.
Khi về đến xe, máu của Ôn Á chỉ còn lại 3 điểm thảm hại.
Trên đường về, Ôn Á gửi lốp xe trong ba lô qua thư cho Văn Manh Manh, rồi nhắn tin cho cô ấy.
Ôn Á: [Có muốn hợp tác không?]
Văn Manh Manh: [Có có, hợp tác!]
Ôn Á: [Cậu còn chưa hỏi tớ hợp tác gì.]
Văn Manh Manh: [Cái gì cũng hợp tác, chỉ cần cậu đừng bán tớ đi là được.]
Nhỏ bạn lạc quan thật đấy.
Ôn Á: [Kỹ năng của cậu, tớ có thể lấy thêm nhiều lốp xe, nếu cậu muốn, chúng ta cùng bán nguyên liệu.]
Từ khi biết Văn Manh Manh có thể phân giải lốp xe thành cao su, Ôn Á đã nảy ra ý này.
Văn Manh Manh: [Được được, tớ cũng muốn làm đại gia!]
Ôn Á: [Lợi nhuận thì chia hai tám, tớ hai cậu tám.]
Không phải Ôn Á cố nhường, mà cô nghĩ thiên phú kỹ năng của Văn Manh Manh hiếm hơn.
Văn Manh Manh: [Hay là năm năm đi, cậu kiếm nguyên liệu, tớ phân giải, xong tớ bán, lợi nhuận chia đôi, nhiều nhất cho tớ quyền ưu tiên nếu đổi hàng.]
Văn Manh Manh: [Kỹ năng của tớ hiếm thật, nhưng ở giai đoạn này kiếm tài nguyên từ bên ngoài cũng không dễ, tớ không thể mua nguyên liệu khắp nơi về phân giải được.]
Văn Manh Manh phân tích rất thực tế, Ôn Á không khách sáo nữa.
Ôn Á: [Được, theo lời cậu.]
Văn Manh Manh: [Á Á, tớ đã vẽ ra một bức tranh tươi đẹp về việc hai đứa bạn thân cùng nhau giàu to! Sau này đến club gọi bốn trai, cậu một bên, tớ một bên!]
Ôn Á: [Bây giờ làm gì có club…]
Văn Manh Manh: [Ai biết được, làm người phải có ước mơ! Không có ước mơ thì khác gì con cá khô? Trước game tớ chưa từng đến club, chỉ dám nghĩ thôi, sau game biết đâu thực hiện được!]
Trong lòng cô gái ngoan hiền chất chứa một trái tim nổi loạn.
Ôn Á: [Ừm, nếu lúc đó còn club.]
Ôn Á nghĩ cũng không tệ, Văn Manh Manh nói đúng, con người phải ôm ấp vài ước mơ, nếu không thì đối mặt với thế giới tận thế đầy chết chóc và nguy hiểm này sao mà sống nổi?
Dù ước mơ đó có đứng đắn hay không.
