Chương 47: Cấp càng cao, phần thưởng càng nhiều, được mời vào nhóm giao dịch
Ôn Á dùng dao chém vào chỗ cổ rắn, một nhát không chết thì chém tiếp.
Vì vảy rắn khá cứng, cô phải chém tới 5 nhát mới hạ được nó.
【Hạ gục [Độc Xà Mắt Vảy Lửa], nhận được Thịt Độc Xà Mắt Vảy Lửa x3, Mật Độc Xà Mắt Vảy Lửa x1, Sơ Cấp Hồng Văn Thạch x1, Bạc x20】
Tỉ lệ ra thịt tăng lên rồi! Bạc nhận được khi hạ một con cũng tăng!
Còn có thêm mật rắn!
Tuy tạm thời chưa biết mật rắn có tác dụng gì, nhưng chắc chắn cô không lỗ!
Ôn Á tiếp tục thao tác: nếu khi câu lên mà không kích hoạt hiệu ứng 【Tê liệt】, cô sẽ làm lại từ đầu.
Loại rắn này có thể phun nọc độc, nếu không đảm bảo đối phương mất hoàn toàn sức chiến đấu, cô tuyệt đối không dám kéo nó lại gần.
Cô không ngại tốn thêm thời gian, dù sao tình hình hiện tại vẫn nằm trong tầm kiểm soát, cô có thời gian để thao tác cẩn thận.
Giữa chừng, Ôn Á sợ khói ngải không đủ, lại mua thêm 20 hộp trong cửa hàng, lần lượt đốt thả vào.
Phải dùng liều mạnh, chỗ nào đáng tiêu thì không được tiếc, nếu không xông chết được rắn thì xông muỗi cũng tốt!
Mãi cho đến khi con 【Độc Xà Mắt Vảy Lửa】 cuối cùng bị chém đứt đầu, mọi chuyện mới kết thúc.
Sau khi giết hết tất cả Độc Xà Mắt Vảy Lửa, Ôn Á tổng cộng thu được 【Thịt Độc Xà Mắt Vảy Lửa】 x30, 【Mật Độc Xà Mắt Vảy Lửa】 x10, Sơ Cấp Hồng Văn Thạch x8, Bạc x200.
Có vẻ tỉ lệ rơi quặng cũng tăng lên.
Ôn Á rất hài lòng với điều này, chứng tỏ lựa chọn của cô không sai.
Theo quy luật mấy ngày nay, mỗi nơi trú ẩn mỗi đêm chỉ có khoảng một cơ hội đánh quái.
Đây là thử thách mà hệ thống đưa ra cho người chơi, cũng là nguồn tài nguyên.
Có thể đánh quái cấp cao sớm hơn sẽ nhận được nhiều tài nguyên hơn.
Nguy cơ đã qua, Ôn Á cầm thịt rắn vừa kiếm được, chuẩn bị thử nghiệm nấu nướng mới.
Với thịt rắn, Ôn Á đầu tiên nghĩ đến là hầm canh.
Vì vậy, cô chần 【Thịt Độc Xà Mắt Vảy Lửa】 qua nước sôi, sau đó cho vào nồi nước lạnh.
Đến bước này lẽ ra phải cho một ít gia vị, nhưng tiếc là không có, đành bỏ qua.
Theo kinh nghiệm trước đây, nguyên liệu trong game dễ nấu hơn ngoài đời thực, dù không có gia vị cũng không có nhiều mùi tanh hôi.
Ngoài đời, thịt rắn này phải hầm vài tiếng, trong game có thể rút ngắn đáng kể, nhưng vẫn lâu hơn so với chiên nướng.
Trong thời gian chờ đợi, Ôn Á không rảnh rỗi, cô đi chợ tìm kiếm vật tư cần thiết.
Phải nhanh chóng hoàn thành nâng cấp Hệ Thống Điện Lực, cảm giác có Hệ Thống Vũ Khí mà không dùng được thật khó chịu.
Ôn Á trước hết lục tung chợ, không bỏ lỡ bất kỳ nguyên liệu hay thực phẩm có độc nào hữu ích cho mình.
Về nguyên liệu chẳng có gì, 【Sơ Cấp Tử Diệu Thạch】 không có ai bán.
Về thực phẩm có độc thì có hai mặt hàng đang được rao bán.
【Thịt Chuột Hoang Mạc Rực Lửa】 20 bạc, tổng cộng 19 phần.
【Thịt Cáo Hoang Mạc】 100 bạc, tổng cộng 1 phần.
Dù sao thì loại trước được mọi người công nhận là có ích, loại sau chắc ít người biết tác dụng.
Ôn Á liếc nhìn, phát hiện người bán 【Thịt Chuột Hoang Mạc Rực Lửa】 chính là người đã bán 【Thịt Thỏ Hoang Mạc】 cho cô trước đó.
Người này chắc cũng như cô, ngày nào cũng đánh quái, nên mỗi ngày mới có nhiều thịt độc như vậy để bán.
Đối mặt với người này, Ôn Á quyết định giao tiếp bằng danh tính thật của mình, vì không muốn người đó nghĩ có nhiều người muốn mua thịt độc của anh ta, cũng không muốn để anh ta liên hệ 【Ẩn danh】 với cô.
Ôn Á: 【Giá thịt chuột có thể rẻ hơn một chút không?】
Thực ra Ôn Á có thể mua ngay lô thịt này, nhưng cô biết nếu cô mua ngay, đối phương sẽ lập tức nhận ra thịt của mình đáng giá bấy nhiêu bạc, lần sau chỉ treo giá cao hơn.
Không lâu sau, người đó trả lời.
Phí Diệp: 【Cô mua lần trước không đủ dùng à?】
Ôn Á: 【Không đủ, hết rồi.】
Phí Diệp: 【Xem ra thịt của tôi có tác dụng thật.】
Ôn Á: 【Ừ, có ích.】
Phí Diệp: 【Vậy không thể rẻ như vậy được, bây giờ mọi người đều nhận ra, giết quái không chỉ để bảo mạng, mà còn là nguồn tài nguyên quan trọng, vũ khí giết quái bây giờ đều rất đắt.】
Ôn Á: 【Nhưng để chế biến thịt này thành thứ giết quái có độc không dễ đâu, nếu không tin anh cứ tự mình thử xem.】
Ôn Á đoán đối phương đã thử rồi, vì lần này anh ta chỉ treo 19 phần thịt chuột, thông thường một lần đánh quái sẽ nhận được 20 phần.
Đối phương im lặng hồi lâu mới trả lời: 【Hay là thế này, lần này tôi tặng cô 10 phần thịt miễn phí, đổi lại cô cho tôi biết cách chế biến.】
Ôn Á: 【Giao dịch không thành, bí quyết chế biến đối với tôi còn đáng giá hơn.】
Phí Diệp: 【Cô cũng không tử tế gì, nếu cách của cô hiệu quả, nói cho mọi người biết thì nhiều người có thể được cứu hơn.】
Ôn Á: 【Vốn dĩ tôi chẳng phải người tốt, cũng chẳng có đạo đức gì.】
Chỉ cần cô không có đạo đức, thì không ai có thể dùng đạo đức để ràng buộc cô.
Ôn Á: 【Bán hay không?】
Ôn Á có thể chấp nhận nếu đối phương không bán, chẳng qua là mất vài miếng thịt.
Không biết đối phương cần bạc đến mức nào.
Lại vài phút sau, Phí Diệp nhắn: 【Được rồi, 5 bạc bán cho cô!】
【Người chơi [Phí Diệp] gửi yêu cầu giao dịch tới bạn, [Thịt Chuột Hoang Mạc Rực Lửa] x19 đổi lấy 95 bạc, có chấp nhận không?】
Ôn Á bấm xác nhận, thế là cô có thêm 19 phần 【Thịt Chuột Hoang Mạc Rực Lửa】, sung sướng vô cùng.
Giao dịch vừa hoàn thành, tin nhắn của Văn Manh Manh liền đến.
Văn Manh Manh: 【Xin lỗi, tớ chậm một tiếng.】
Ôn Á: 【Muộn một chút không sao, cậu không gặp chuyện gì chứ?】
Văn Manh Manh: 【Có, phức tạp lắm. Cậu biết Diệp Trinh lớp bên cạnh không? Vừa nãy chết rồi, xác nằm ngoài cửa sổ phòng tớ bị quái vật ăn sạch. Hình như bị người khác ném từ cửa sổ ra, không biết ai ném.】
Văn Manh Manh: 【Thôi, không sao, dù sao cũng không phải người chết đầu tiên, mới bốn ngày mà không biết đã chết bao nhiêu người rồi, không thay đổi được, vui vẻ lên nào.】
Văn Manh Manh:
Văn Manh Manh gửi qua thư cho Ôn Á 575 bạc.
Rồi cô ấy gửi một danh sách:
Xịt chống nắng x1, 【Sơ Cấp Hồng Văn Thạch】 x1, 【Sơ Cấp Vân Khoáng】 x1, gà mái già x1, hành tây x5, gừng già x10, chuối x10.
Lần này đồ linh tinh tương đối ít hơn nhiều, chủ yếu là đã đổi thành bạc.
Ôn Á: 【Cậu cho tớ ít gừng già và hành tây, còn lại cậu giữ đi.】
Văn Manh Manh: 【Ít quá, gừng già và hành tây là rẻ nhất trong đó, toàn là người ta ghép với gà mái già để giao dịch thôi.】
Ôn Á: 【Không sao, tớ chỉ cần hai thứ đó, còn lại cậu cứ giữ, lần sau tớ cần gì sẽ nói.】
Văn Manh Manh: 【Vậy được.】
Ôn Á đã kiên quyết thì Văn Manh Manh cũng không nói thêm, gửi gừng già và hành tây cho cô theo ý cô.
Mấy thứ này không giúp ích gì cho việc nấu các món tăng buff, nhưng giúp bữa nấu hàng ngày của Ôn Á thêm chắc bụng, nấu thịt không có gia vị, cảm giác thiếu thiếu.
Văn Manh Manh: 【À, tớ vào một nhóm, trong đó mọi người trao đổi đồ với nhau, cậu có muốn vào không?】
