Chương 5: Anh cũng muốn nội tạng của tôi à? Cùng hút nào!
“Tôi hỏi anh, tại sao tôi gọi điện nhắn tin mà anh không trả lời?” Ôn Cảnh Trình đến trước mặt Ôn Á, chẳng nói chẳng rằng đổ ập xuống một trận chỉ trích.
“Liên quan gì đến anh?” Ôn Á hỏi lại.
“Liên quan gì hả? Tôi là bố mày! Sao lại không liên quan?”
“Bố? Anh là bố kiểu gì? Học phí của tôi anh từng trả chưa? Người mặc đồ hiệu đeo đồng hồ xịn, đến cả học phí của con gái cũng không nỡ bỏ ra, thế mà đòi tính tình thân với tôi? Không phải vì tôi chưa ăn sáng, chứ không thì tôi còn mửa ra ít cho anh đây!”
Ôn Á nghĩ thế nào nói thế ấy, với Ôn Cảnh Trình cô không tìm được lý do gì để giữ thể diện cho ông ta.
“Đồ khốn nạn, mày nói chuyện với bố thế đấy hả?” Ôn Cảnh Trình mắng một câu rồi như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt hòa hoãn: “Hôm nay bố đến tìm con là có chuyện muốn nói.”
“Anh còn có chuyện để nói với tôi à?” Ôn Á ngước lên nhìn trời: “Mặt trời cũng đâu có mọc đằng tây.”
“Chúng ta là cha con, sao lại không có chuyện? Chẳng phải con cùng nhóm máu với bố sao? Hay là con đi hiến máu với bố, đổi lại con sẽ nhận được một khoản tiền lớn.”
Ôn Á nheo mắt, cô ngửi thấy mùi khác lạ từ lời nói của Ôn Cảnh Trình.
Ôn Á đáp: “Nhóm máu đặc biệt, chẳng phải anh cũng đặc biệt sao? Tự anh đi hiến không được à?”
“Bố không được! Bố… bố bị nhiễm vi-rút!”
“Anh nhiễm gì? Bệnh hoa liễu hay AIDS? Kim chủ nhà họ Hoắc biết anh mắc bệnh dơ bẩn chưa?”
“Mày nói bậy nói bạ gì đấy! Mày đừng quản bố nhiễm gì, tóm lại bố không được!”
Ôn Á cười thầm trong lòng, vừa mới có người vì nhóm máu đặc biệt của cô mà moi tim cô, bây giờ Ôn Cảnh Trình tới tìm cô chắc chắn không phải chỉ cần một ít máu đơn giản thế đâu!
Ôn Á xoay chuyển suy nghĩ, rồi biến ra nụ cười: “Hiến máu ư, đương nhiên là được, nhưng tôi phải nhận thù lao trước đã.”
“Được, mày muốn bao nhiêu?”
“Năm mươi vạn.”
“Năm mươi vạn? Mày ăn nói hươu nói vượn quá đấy?”
“Ồ, vậy thôi tôi không hiến nữa, dù sao học phí tôi cũng kiếm đủ rồi, đừng cản đường, tôi đi đây.”
Nói xong Ôn Á làm bộ muốn đi.
Ôn Cảnh Trình vội kéo Ôn Á lại: “Đã đợi đã, năm mươi vạn thì năm mươi vạn!”
Ôn Á mỉm cười hỏi ông ta: “Bây giờ là tám mươi vạn.”
Sắc mặt Ôn Cảnh Trình biến đổi: “Sao mày ác thế?”
“Ác cũng chẳng bằng anh ác, lôi con gái ruột đi bán thận bán tim?” Ôn Á mỉa mai.
Sắc mặt Ôn Cảnh Trình thay đổi: “Mày biết gì?”
Ôn Á cười: “Máu của chúng ta tuy hiếm nhưng cũng đâu đến nỗi năm mươi vạn không mua nổi một túi, lại còn nói anh bị vi-rút, tưởng tôi lên ba hả?”
Ôn Cảnh Trình vội giải thích: “Con đừng sợ, đúng là họ muốn mua nội tạng của con, nhưng người ta cần thận. Con người ai chẳng có hai quả thận, mất một quả cũng không chết. Con còn trẻ, sau phẫu thuật chịu khó tĩnh dưỡng một thời gian, nhất định sẽ hồi phục khỏe mạnh.”
Nghe xem, đây là lời người ta nói sao? Hay là bố ruột của cô về mặt huyết thống!
Thật muốn tát cho ông ta một cái, đồ cặn bã.
Ôn Á nhịn cơn giận, tiếp tục moi tin: “Ai bị ốm vậy? Sao biết thận của tôi hợp?”
Ôn Cảnh Trình cau mày, vẻ mặt khó xử: “Nhóm máu đặc biệt của con là bố nói, còn về ghép thế nào thì bố cũng không biết, nhưng đối phương là một nhân vật lớn, chuyện này rất quan trọng với nhà họ Hoắc. Nếu con giúp được, nhà họ Hoắc sẽ nhớ ơn con suốt đời.”
“Phụt—” Ôn Á không nhịn được cười thẳng: “Thế sao anh không tự đi? Để nhà họ Hoắc nhớ ơn anh, củng cố địa vị trong nhà họ Hoắc đi!”
Ôn Cảnh Trình giải thích: “Bố không hợp nhóm máu.”
Ôn Cảnh Trình là Rh âm tính nhóm A, còn Ôn Á là Rh âm tính nhóm O. Nói vì nhóm máu không hợp, về mặt lý cũng có thể nói được.
Ôn Á mỉm cười: “Vậy hy sinh tôi?”
Ôn Cảnh Trình: “Cũng không thể nói là hy sinh, tiền nên cho sẽ không thiếu, chẳng phải con thiếu tiền sao? Nhà họ Hoắc ra tay rất hào phóng. Năm mươi vạn con muốn không phải vấn đề!”
Ôn Á: “Ồ? Vậy nửa đời sau của tôi nhà họ Hoắc nuôi à?”
Ôn Cảnh Trình: “Nói gì thế, năm mươi vạn chẳng lẽ không đủ cho con tiêu nửa đời sau?”
Ôn Á vẫn cười, đáy mắt đầy mỉa mai.
Đúng lúc này điện thoại ông ta đổ chuông, một tay níu chặt Ôn Á không buông, một tay bắt máy.
“Anh sẽ giải quyết ổn thỏa, đừng vội, rồi sẽ xong thôi.”
“Ừ, không sao đâu.”
“Anh nói với em sau, em đừng lo. Anh nhất định sẽ thuyết phục con nhỏ, không ảnh hưởng đến cơ hội phát triển công ty nhà họ Hoắc đâu.”
Ôn Cảnh Trình nhẹ nhàng an ủi người ở đầu dây bên kia, hoàn toàn khác biệt khi đối mặt với Ôn Á, con gái ruột của mình.
Ngay khoảnh khắc ông ta cúp máy, Ôn Á thi triển lên ông ta kỹ năng [Kẻ Khát Máu Tham Lam].
Giống như Trương Sách, Ôn Cảnh Trình cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người suy yếu, suýt nữa đứng không vững.
[Ôn Cảnh Trình: không phải người chơi; máu: 20/20]
Cũng giống Trương Sách, giới hạn máu của Ôn Cảnh Trình biến thành 20.
Máu tích trữ của cô đã lên đến 241 điểm rồi!
Mạng lại được nối thêm 4 ngày! Thời gian sống còn lại: 20 ngày 18 giờ 38 phút!
Có chuyện gì thế? Khi Ôn Cảnh Trình hồi phục, cả người ngơ ngác.
Ông ta vẫn kiểm tra sức khỏe định kỳ, làm gì có bệnh, đâu có thiếu máu!
Ôn Cảnh Trình không nghĩ nhiều, quay sang hỏi Ôn Á: “Con đi với bố bây giờ, xong việc bố cho con năm mươi vạn.”
Ôn Á: “Không được, tiền anh trả ít quá, tôi nghĩ thận tôi đáng giá một trăm vạn.”
“Con nhỏ này, tống tiền à? Nhiều nhất sáu mươi vạn!”
“Vậy anh tìm người khác đi, dù sao cũng là chuyện phát triển công ty nhà họ Hoắc, có liên quan gì đến tôi đâu.”
“Được! Một trăm vạn!” Ôn Cảnh Trình nghiến răng đau đớn đồng ý.
“Còn một điều kiện nữa, phải đợi tuần sau tôi đến bệnh viện.”
Ôn Cảnh Trình nghĩ một lát, gật đầu: “Vậy thứ hai tuần sau bố đến trường đón con, con đừng có hối hận, nếu con dám hối hận, đừng trách bố không khách khí!”
Rồi Ôn Cảnh Trình lấy ví ra, rút ra một tấm thẻ ngân hàng.
Ôn Á không đưa tay ra nhận, mà nói: “Chuyển thẳng vào thẻ ngân hàng của tôi, tôi sợ anh rồi lại khóa thẻ này.”
“Sao mày lắm yêu cầu thế?”
“Anh còn sắp moi thận tôi rồi, không cho tôi thêm vài yêu cầu à?”
Ôn Cảnh Trình nghiến răng: “Được!”
Ôn Cảnh Trình lôi điện thoại ra, chuyển tiền cho Ôn Á qua điện thoại, đến lúc nhập số tài khoản thì ông ta sững lại, từ trước đến nay chưa bao giờ chuyển tiền cho Ôn Á, nên không biết số thẻ ngân hàng của cô.
Ngay khi ông ta nhìn về phía mình, Ôn Á đã mỉm cười đọc số tài khoản ngân hàng của mình, như thể đã đoán trước được chuyện này sẽ xảy ra.
Trên mặt Ôn Cảnh Trình lướt qua một tia ngượng ngùng, sau đó thuận lợi chuyển tiền xong.
“Cho tôi xem lịch sử giao dịch của anh.” Ôn Á nói.
“Con không xem điện thoại của mình à?”
“Hỏi lắm thế?” Điện thoại của Ôn Á từ lúc tỉnh dậy đã không thấy đâu, đương nhiên không xem được tin nhắn.
