Chương 55: Tìm kiếm 【Người Cát】
【Người Cát】 trông như thế nào nhỉ? Hệ thống cũng chẳng có gợi ý gì.
Liệu họ có hình dạng con người không? Hay là giống loài động vật nào đó?
Còn một vấn đề nữa, 【Người Cát】 này có hoạt động vào ban ngày không?
Nhưng đã gọi là 【Người Cát】 thì chắc là sống trong sa mạc nhỉ?
Hiện giờ Ôn Á cũng chẳng có phương hướng gì, đành phải lái xe loanh quanh.
Chọn xe hơi làm nơi trú ẩn đúng là quá tốt, ít nhất cô có đủ lợi thế khi tìm kiếm đồ vật.
Tuy nhiên, cách giải quyết của thành viên liên minh 【Tẫn Thổ】 gặp lần trước khiến Ôn Á nhận ra, có lẽ cách tối ưu hơn là dùng nhà làm nơi trú ẩn để chống lại nguy hiểm vào ban đêm, đồng thời chuẩn bị thêm một chiếc xe để phiêu lưu ban ngày.
Hơn nữa, dựa trên những vật phẩm có thuộc tính khác nhau mà Ôn Á tiếp xúc được, rất có thể sau này sẽ có người chế tạo ra phương tiện có thuộc tính.
Nơi trú ẩn bằng xe hơi của cô về sau rất có thể sẽ rơi vào thế bất lợi.
Nhưng đó là chuyện sau này, sự tiện lợi ở giai đoạn hiện tại là hoàn toàn có thật.
Và nếu cô có thể nắm bắt thời cơ dễ dàng khám phá bên ngoài hơn người khác ở giai đoạn này, xây dựng lợi thế cho mình, thì bất lợi trong tương lai cũng không phải không thể bù đắp.
Ôn Á lái xe không nhanh, cố gắng chạy êm, vì trong xe còn đang nấu hai nồi 【Canh Thịt Quả Thần Tiên Hầm】, không thể làm đổ được.
Đang lái, Ôn Á thấy dưới tảng đá khổng lồ cao hơn chục mét, chỗ tiếp giáp với mặt đất có một khe hở, trong đó hình như có vài con mắt đang nhìn mình.
Ôn Á hỏi Nãi Hoàng Bao: “Mày quan sát tốt hơn tao, mày có thấy dưới tảng đá kia có gì không?”
Nãi Hoàng Bao vốn đang ngủ, bị Ôn Á gọi dậy, miễn cưỡng liếc nhìn hai cái.
“Có mấy con thú nhỏ, chắc cũng không to lắm.”
Ôn Á quyết định qua xem thử.
Dù sao giữa sa mạc ban ngày mà gặp được sinh vật sống cũng hiếm lắm rồi.
Theo gợi ý của hệ thống, quái vật chỉ xuất hiện vào ban đêm, vậy ban ngày gặp thì chắc không phải quái vật.
Biết đâu lại giống 【Thần Tứ Thực Tài】, ăn vào tăng thuộc tính thì sao?
Dù không phải đồ thần, chỉ cần là đồ ăn bình thường cũng không lỗ!
Ôn Á đỗ xe sát bên tảng đá.
Thời tiết chưa nóng lắm, Ôn Á lại có cả bộ trang bị, xuống xe hoạt động cũng không sợ bị dính buff xấu.
Nãi Hoàng Bao không xuống xe, nằm trên cửa sổ xem kịch.
Nói là xem kịch, nhưng nó không còn vẻ uể oải như trước.
Nó cũng sợ Ôn Á gặp nguy hiểm, nếu thật sự có chuyện gì, nó nhìn chằm chằm thì cũng có thể kịp thời cứu người.
Ôn Á thận trọng tiến lại gần khe nứt, mấy con mắt liền rụt vào trong.
Bên trong tối om, Ôn Á không thấy rõ.
Cô không dám áp mặt vào khe tối, lỡ đâu có con rắn nào lao ra thì không kịp tránh.
Ôn Á gõ vào tảng đá: “Có ai ở nhà không?”
Nãi Hoàng Bao trên trán đầy vạch đen, con nhỏ này đang đùa à?
Mấy con mắt nhỏ lại xuất hiện.
Lần này Ôn Á bắt được thông tin của chúng.
【Chuột chũi Cổ Nguyên: Cư dân bản địa của hoang nguyên, sinh vật hiền lành chưa bị nhiễm hạt nhân, hãy đối xử nhẹ nhàng với chúng.】
Gợi ý của hệ thống có nghĩa là không thể biến chúng thành thức ăn rồi.
Ôn Á thử giao tiếp thân thiện: “Tôi đang tìm Người Cát, các bạn có biết họ ở đâu không?”
Nghe Ôn Á nói vậy, mấy con chuột chũi mới dám chui đầu lên khỏi mặt đất một chút.
Chúng nhìn nhau mấy lần, rồi kêu loảng xoảng không biết nói gì.
Sau đó lại quay sang ngây ngô nhìn Ôn Á.
Các bạn bàn bạc xong chưa? Nói gì đi chứ?
Ôn Á hỏi lại: “Các bạn có biết tìm Người Cát ở đâu không? Tôi có việc muốn hỏi họ.”
Thế rồi hai con chuột chũi lôi ra một cái bao tải nhỏ.
Đúng là bao tải thật, màu vàng ố, dính cát, làm bằng vải thô.
Đây là muốn xin đồ của cô à?
Chẳng lẽ đây là một phần của nhiệm vụ sao?
Ôn Á đã từng thấy loại nhiệm vụ đó, phải đưa đồ cho NPC, đưa đúng thì mới đi tiếp được, đưa sai thì coi như xong.
Ôn Á suy nghĩ xem nên cho chúng thứ gì cho hợp lý.
Chuột chũi hình như là động vật ăn thực vật, ăn rễ cỏ, hạt cỏ, cỏ xanh, cũng ăn một ít quả.
Đồ ăn thực vật thì hiện tại Ôn Á chỉ có hai thứ: dưa hấu và quả xương rồng.
Một thứ có độc, một thứ không độc.
Cho cái nào?
Có độc chưa chắc chúng không thích, không độc chưa chắc chúng đã thích.
Do dự một lúc, cuối cùng Ôn Á lấy từ trong ba lô ra một quả dưa hấu.
Quả dưa to quá, cái bao tải chuột chũi lấy ra không nhét vừa.
Mấy con chuột chũi cũng giật mình, mắt mở to tròn.
Rồi chúng lại thì thầm với nhau, Ôn Á vẫn không biết chúng nói gì.
Một lát sau, chúng đồng lòng khiêng quả dưa hấu Ôn Á cho vào hang.
Vì dưa quá to, để đưa được vào, chúng còn phải đào rộng miệng hang thêm.
Sau đó dưa hấu và bọn chuột chũi đều biến mất.
Ôn Á lại hoang mang.
Cô cho đúng hay sai đây?
Ôn Á đợi ở cửa hang nửa tiếng, hang động yên tĩnh, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng cô phải xác định, cô chỉ gặp mấy con chuột chũi bình thường.
Đối phương đưa bao tải ra cũng chỉ đơn thuần là xin đồ, chứ không phải nội dung nhiệm vụ.
Ôn Á quay lại xe, bị Nãi Hoàng Bao mỉa mai không thương tiếc.
“Ha ha ha ha, nhiệm vụ ẩn mà dễ làm vậy thì đã không phải nhiệm vụ ẩn rồi ha ha ha ha, chị tưởng mấy con chuột chũi đó là Người Cát à? Chị còn mong chúng mang đến manh mối? Vứt không một quả dưa to ha ha ha ha…”
Khóe miệng Ôn Á giật giật mấy cái, mặc dù Nãi Hoàng Bao cười rất đểu, nhưng quả thực cô không thể phản bác.
Khoảnh khắc nhìn thấy bọn chuột chũi lôi bao tải ra, cô đã thực sự nghiêm túc nghĩ đó có phải một phần nhiệm vụ không.
Ôn Á cũng không nản lòng, chỉ mất một quả dưa thôi mà, cũng chẳng phải chuyện lớn.
Đám chuột chũi này là sinh vật thân thiện đầu tiên cô gặp từ khi bắt đầu trò chơi, hệ thống còn bảo phải đối xử nhẹ nhàng với chúng kia mà.
Ôn Á tiếp tục lái xe đi tìm manh mối mới.
Loanh quanh mấy tiếng liền, trưa mười hai giờ, nắng gay gắt, vẫn chẳng thu hoạch gì, Ôn Á tìm chỗ đỗ xe lại, chuẩn bị ăn trưa.
Ôn Á nấu một ít cháo, rồi lấy một ít dưa hấu, và một ít món dưa muối làm từ vỏ dưa hấu đã ăn trước đó.
Chuyện muối vỏ dưa làm dưa chua, Ôn Á ngày xưa không thèm làm, dù ông bà cô tằn tiện cả đời cũng không làm.
Dù sao Tung Của giàu về sản vật, giá dưa hấu cũng rẻ.
Nhưng thời thế đã thay đổi, tận thế rồi, giá thực phẩm xanh đều tăng vọt, phải tiết kiệm thì vẫn nên tiết kiệm.
Đang ăn cùng Nãi Hoàng Bao, bỗng nhiên Nãi Hoàng Bao dựng thẳng tai.
Nó dừng lại, lắng nghe kỹ, rồi nói với Ôn Á: “Dưới đất có thứ gì đó đang trồi lên.”
