“Đệt mợ, vô dụng thật!” Thằng Lưu bực mình chửi một câu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang khóa chặt rồi đột nhiên nói, “Người trong đó nghe đây! Ngoan ngoãn mở cửa ra, không thì đợi tao đập cửa vào, tao lột sạch quần áo mày ném ra đường!”
Lan Kha không nói gì, chỉ lạnh lùng quan sát thằng Lưu. Tên này mặc áo khoác lông vũ màu đen, túi bên phải phình lên rõ rệt, chắc chắn có giấu đồ.
Bốn tên côn đồ thì cầm gậy sắt và rìu, nếu để chúng phá cửa, cửa chống trộm chưa chắc đã chặn được.
Lan Kha lập tức có quyết định: “Đậu Mầm theo tớ, Bát Bảo ở lại, vừa ra ngoài là khóa cửa ngay!”
Bát Bảo lo lắng: “Ký chủ, cậu định một mình lên à? Bọn chúng có tới 8 người đấy!”
“Ngoại trừ tên cầm đầu, mấy thằng còn lại chỉ là lũ ô hợp, chẳng có gì phải lo. Huống hồ, tớ còn có Đậu Mầm nữa.” Lan Kha nói bằng ý niệm, rồi giả vờ hoảng sợ nói với người ngoài cửa, “Tôi mở cửa ngay, mấy người đừng làm loạn.”
Vừa nói, cô vừa từ từ mở cửa.
Người ngoài cửa nghe tiếng ổ khóa xoay thì đắc ý cười. Trước khi đến chúng đã tra rõ, ở đây là một cô gái trẻ, rất xinh đẹp.
Loại đàn bà này dễ đối phó nhất, chỉ cần dọa một chút là sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Thằng tóc vàng cười dâm đãng, sốt sắng đẩy cửa chống trộm: “Cô…” Nó đột nhiên thấy Lan Kha giơ Mặc Lân Đao lên, sợ đến trợn mắt.
“Đoàng!” Lan Kha đá một phát hất văng tên đó ra, nhanh chóng lao ra khỏi cửa, vung đao chém về phía thằng Lưu cầm đầu.
“Mày dám!” Thằng Lưu sợ đến nổ đom mắt, vội vàng kéo tên côn đồ bên cạnh ra trước mặt đỡ đao, đồng thời tay phải thọc vào túi hông.
Tên côn đồ đó không ngờ thằng Lưu lại dùng mình đỡ đao, hoảng loạn theo bản năng giơ gậy sắt lên phòng thủ, nhưng ánh đao lóe lên, chỉ nghe “phập” một tiếng, cây gậy sắt thô kệch như đậu phụ bị chém đứt phăng, tên côn đồ trước mặt thằng Lưu còn bị chẻ làm đôi!
Máu nóng hổi bắn đầy mặt thằng Lưu, mùi tanh hôi của nội tạng bị chẻ lập tức lan tỏa trong không khí. Mấy tên côn đồ khác sợ ngây người, còn thằng Lưu đột nhiên giơ súng lên nhắm vào Lan Kha: “Tao bắn chết mày!”
*Chương 015: Đừng giết tôi*
Ngay lúc nói, thằng Lưu dùng sức bóp cò, nhưng thấy ánh đao lóe lên trước mắt, tay phải đột nhiên truyền đến một luồng lạnh buốt.
“Rắc!” Khẩu súng tự chế thô kệch cùng nửa cánh tay rơi xuống đất, Lan Kha đá nó ra, hai tay nắm chặt chuôi đao dùng lực chém xuống thằng Lưu!
Thằng Lưu liều mạng né về sau, nhưng hành lang chỉ có bấy nhiêu, trong nháy mắt nó trốn đi đâu được? Cánh tay đứt lìa truyền đến cơn đau nhói, thằng Lưu đau quá thân thể lảo đảo, muốn né Mặc Lân Đao của Lan Kha đã không kịp, chỉ đành trợn tròn mắt, liều mạng tránh chỗ hiểm.
“Phập!” “A!” “Rầm!”
Ba tiếng gần như vang lên cùng lúc, thằng Lưu tuy cố gắng tránh chỗ hiểm, nhưng vai trái cùng cánh tay trái đã bị chém đứt hoàn toàn, nó sợ hãi thét lên một tiếng, thân thể không đứng vững nổi, ngã vật xuống đất.
Ba tên côn đồ còn lại cùng thằng tóc vàng đã sợ mất hồn, thấy máu chảy đầy đất, Lan Kha cầm đao bước tới, bốn tên lập tức sợ đến vãi cả đái, liều mạng lùi về sau, mặc kệ thằng Lưu nằm dưới đất.
Thằng Lưu thấy Lan Kha bước tới, mặt mày tái mét, răng đánh lập cập, đâu còn dáng vẻ hung hãn lúc nãy?
“Đừng… đừng giết tôi!” Nó liều mạng muốn lùi về sau, nhưng cơn đau dữ dội từ vết thương khiến nó không nhúc nhích nổi, chỉ đành trơ mắt nhìn Lan Kha càng lúc càng gần.
“Phập!” Lan Kha nhanh chân bước qua người thằng Lưu, mũi đao sắc nhọn đâm thẳng vào tim hắn.
“Nhanh! Nhanh đóng cửa!” Mấy tên côn đồ đã mất hết khí thế hung hăng lúc trước, lui vào căn phòng đối diện rồi hoảng loạn định đóng cửa chống trộm.
Lan Kha nào để chúng được như ý? Ngay khi cửa chống trộm sắp đóng lại, Lan Kha đạp một phát vào cửa.
“Rầm!” Một tiếng động mạnh vang lên, cửa chống trộm bị đạp bật ra, Lan Kha thừa cơ xông vào. Mấy tên côn đồ núp sau cửa thấy cô, lập tức sợ mất hồn.
Bọn côn đồ không dám tiến lên, chỉ liều mạng lùi về sau, đồng thời siết chặt vũ khí trong tay để tự trấn an.
Lan Kha cầm đao từng bước tiến vào, máu đặc sệt theo lưỡi đao chảy xuống, từng giọt từng giọt rơi trên nền gạch nâu, tạo thành những vệt máu tròn.
“Đừng… đừng lại đây!”
“Cô muốn gì?”
“Báo cảnh sát! Nhanh báo cảnh sát!”
“Cảnh sát sắp đến rồi, cô cô cô…”
“Phập!” “Phập phập phập!”
Lan Kha mặt không cảm xúc, mỗi nhát đao đều có một người ngã xuống. Chẳng mấy chốc, tất cả bọn côn đồ đều nằm la liệt dưới đất, chỉ còn chủ nhà và cô gái trẻ mất tích.
Lan Kha liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt, không thèm để ý đến xác chết dưới đất, nhanh chân bước tới. Cô nắm tay nắm vặn thử nhưng không mở được, rõ ràng là khóa trái bên trong.
Đúng lúc đó, trong phòng vọng ra giọng giận dữ của chủ nhà: “Mày muốn gì? Mau thả tao ra!”
“Không muốn chết thì câm mồm! Tin tao giết mày không?” Giọng cô gái đầy tàn nhẫn, nếu không tận tai nghe thì khó tin lời như vậy lại phát ra từ miệng một cô bé 15 tuổi.
Lan Kha khẽ nhếch mép, lùi lại một bước, rồi đạp một phát vào cửa phòng ngủ. Cửa không bật, nhưng ổ khóa đã lỏng ra, chỉ cần thêm hai cú đạp nữa là mở được.
Cô gái trong phòng rõ ràng bị dọa sợ, hoảng loạn hét lên: “Không được vào! Nếu không tao giết cô ta! Mày mà còn đạp cửa, tao ra tay thật đấy! Dù sao cũng chết cùng nhau! Nói mau, bảo cô ta đi đi! Không được vào! Nói mau! Không nói tao giết mày!”
Những lời sau rõ ràng là nói với chủ nhà.
“A! Tao nói tao nói, cô bỏ dao xuống được không?”
