Nhưng cái gọi là lệnh hạn chế mua sắm đó cũng chỉ có tác dụng với người thường thôi, hễ ai có chút quan hệ thì đều có đường riêng để kiếm thêm chút vật tư.
Ví như nhà họ Đường.
Tập đoàn Đường Thị chủ yếu kinh doanh khách sạn và ẩm thực, Đường Kinh Thiên có đầu óc làm ăn, trực tiếp đưa Đường Thị trở thành một thương hiệu nổi tiếng. Sau đó, Đường Thị nhảy sang lĩnh vực thực phẩm, thành lập công ty con riêng, xây dựng mấy nhà máy chế biến thực phẩm lớn.
Nhà họ Đường có lợi thế trời cho như vậy, vật tư đương nhiên không phải lo. Không chỉ thế, Đường Kinh Thiên còn nhân cơ hội này, dùng lương thực trong tay để kết giao không ít mối quan hệ.
Ngày thứ bảy của bóng tối bao trùm, năm giờ chiều.
Đường Kinh Thiên đặt điện thoại xuống, mệt mỏi day day hai bên thái dương. Mấy hôm nay bên ngoài ai nấy hoang mang, hầu như ai cũng bận tích trữ lương thực. Ông ta tuy không cần tự mình ra ngoài, nhưng việc mỗi ngày cũng không ít, chỉ riêng điện thoại đã nghe không xuể.
Đây là chuyện không còn cách nào, người gọi được đến chỗ ông ta đều không phải hạng tầm thường, căn bản không thể đắc tội. Đối phương muốn lương thực, ông ta càng không thể từ chối, chỉ còn cách nghĩ đủ mọi đường để gom vật tư.
Không chỉ gom cho người khác, ông ta còn phải chuẩn bị cho chính mình. Dù nhà họ Đường có nhà máy chế biến thực phẩm, việc này cũng chẳng dễ dàng gì.
Phải biết, số lượng chế biến mỗi tháng của nhà máy đều có định mức, phải căn cứ vào doanh số mà quyết định. Thực phẩm không giống những thứ khác, có hạn sử dụng. Một khi chế biến nhiều mà bán không được, nhà máy sẽ lỗ vốn!
Đường Thị làm ăn tốt, nhà máy để đuổi kịp tiến độ, đều làm ba ca, kể cả Tết Dương lịch cũng chỉ luân phiên nghỉ. Thế nhưng từ khi bóng tối bao trùm, 'lời tiên tri ngày tận thế' râm ran khắp nơi, công nhân trong nhà máy bắt đầu hoang mang.
Ban đầu còn đỡ, chỉ cần trả tiền làm thêm giờ, rồi dọa nghỉ việc không báo trước sẽ sa thải, công nhân cũng chịu thỏa hiệp. Nhưng khi các vụ bạo lực ngày càng nhiều, nhiều công nhân thà bị sa thải còn hơn đi làm.
May mà nhà máy có khu ký túc xá cho công nhân, mấy công nhân ở trong ký túc xá không có nhiều kiêng dè như vậy, chịu đi làm bình thường. Chỉ có điều, số công nhân này chỉ chiếm một nửa tổng số công nhân, nửa còn lại là người địa phương, căn bản không ở nhà máy.
Người ít đi, sản lượng hàng ngày của nhà máy cũng giảm, nhưng mỗi ngày vẫn nhận được vô số đơn hàng lớn. Đường Kinh Thiên vì chuyện này mà suýt lo đến bạc đầu.
Cũng không phải ông ta tham tiền, mà thực sự những người đó không thể từ chối!
Sở Giai gần đây luôn ở bên ông ta, không ít lần nghe ông ta đàm phán với người khác, nên hiểu rất rõ tình hình của Đường Thị. Lúc này cô ta vừa bưng một ly trà sâm vào, thấy Đường Kinh Thiên thần sắc mệt mỏi, bèn đặt tách trà xuống, hiền thục bước ra sau lưng Đường Kinh Thiên, đưa đôi tay thon thả được chăm sóc kỹ lưỡng ra xoa bóp huyệt thái dương cho ông ta.
"Sao thế? Lại gặp chuyện khó khăn à?" Giọng Sở Giai dịu dàng, lại biết nhìn sắc mặt người khác, mỗi lần mở miệng đều nói trúng tim đen Đường Kinh Thiên. Nhờ vậy, suốt nhiều năm cô ta luôn chiếm vị trí số một trong lòng Đường Kinh Thiên, dù ông ta không ít lần ra ngoài hái hoa bắt bướm, nhưng trong lòng vẫn thích Sở Giai nhất.
Sở Giai cúi mắt, tỉ mỉ quan sát sắc mặt Đường Kinh Thiên, thấy ông ta không nói gì, lại tiếp lời: "Theo em thấy, tình hình gần đây tuy kỳ lạ, nhưng nói gì đến ngày tận thế thì buồn cười quá. Chỉ là một đám người sợ thiên hạ không loạn nhân cơ hội tung tin đồn thôi, vậy mà cũng có người tin."
"Em thực sự nghĩ vậy à?" Đường Kinh Thiên cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng giọng có chút ngạc nhiên và không chắc chắn. Thực ra ông ta cũng nghĩ như vậy, chỉ là trong lòng luôn có chút bất an, sợ thực sự có ngày tận thế.
Ông ta khó khăn lắm mới leo lên được địa vị cao, sự nghiệp đang lên như diều gặp gió, đã quen cuộc sống sung sướng, đâu có muốn ngày tận thế xuất hiện, phá hủy hết công sức của mình.
Sở Giai trong lòng cũng bất an, nhưng đã nhìn ra tâm tư Đường Kinh Thiên, nào dám lộ ra chút bất an đó? Huống chi, gần đây ngoài bóng tối ra không có dị thường nào khác, trong lòng cô ta cũng có chút may mắn.
"Em nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ trở lại bình thường thôi. Kinh Thiên à, anh cũng biết đấy, trực giác của em chuẩn nhất mà." Sở Giai nói, thấy Đường Kinh Thiên quả nhiên giãn mày, tâm trạng tốt lên, liền biết vừa nói đúng ý. Nhưng cô ta nhanh chóng làm ra vẻ lo lắng, nói tiếp: "Chỉ là không biết con bé A Kha thế nào rồi, một cô gái ở ngoài nguy hiểm lắm. Dạo này thế đạo lại bất ổn, chỗ nào cũng có người gây chuyện, mong nó đừng gặp chuyện gì mới tốt."
"Đừng nhắc đến nó trước mặt tôi!" Đường Kinh Thiên vừa nghe câu này, sắc mặt đã trở nên vô cùng khó coi, ông ta đấm một cú lên bàn làm việc bằng gỗ hoàng hoa lê, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi không có đứa con gái bất hiếu như vậy! Nó tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt tôi, nếu không tôi sẽ không tha cho nó!"
Sở Giai hài lòng khẽ nhếch khóe miệng, nhưng lời nói ra lại là: "Kinh Thiên, đừng nói lời tức giận nữa, cẩn thận tức hỏng người."
Cô ta còn mong Lan Kha chết ngoài đường mới tốt, nhưng nghĩ đến số cổ phần Lan Kha đã bán, Sở Giai cảm thấy vô cùng không cam lòng! Chết như vậy thì quá lợi cho Lan Kha rồi!
Tiếc là Lan Kha đã đổi số điện thoại, thậm chí còn bán nhà, không biết trốn đi đâu. Nếu không, cô ta đã có thể nhân cơ hội này làm gì đó.
Sở Giai lắc đầu, trong lòng tiếc nuối không thôi.
Đêm hôm đó, có người đi ngủ từ sớm, có người lại bất an đến nỗi không dám nhắm mắt, chỉ có thể dùng các bộ phim và trò chơi để tự tê liệt bản thân.
Khoảng hơn 4 giờ sáng, trên trời bắt đầu đổ mưa. Lúc này nhiều người đã ngủ say, chẳng biết ngoài trời đang mưa, càng không biết, những giọt mưa rơi xuống có màu đen, như mực vậy.
Lan Kha mặc áo mưa, đi ủng mưa, cầm ô lặng lẽ ra khỏi nhà, một mình lên sân thượng. Cô rất cẩn thận, chưa đợi mưa đen rơi xuống đã mở ô.
Khi mưa đen bắt đầu rơi từng giọt lớn, Lan Kha bỗng lấy ra một chiếc bình ngọc trắng nhỏ xinh, đọc một câu khẩu quyết rồi ném nó lên không trung.
Mưa đen rơi rất to, chạm đất là bắn lên những bông nước to bằng miệng bát. Thế nhưng khi chiếc bình ngọc trắng được ném ra, miệng bình bỗng tỏa ra ánh sáng xanh mờ mờ, hút hết mưa đen vào trong!
Lan Kha lập tức kinh ngạc không thôi, chiếc bình ngọc trắng này cô mượn từ [Vô Tình Kiếm Khách], lần đầu sử dụng, hoàn toàn không biết nó lại có uy lực như vậy!
Điều khiến cô càng kinh ngạc hơn là, loại bình ngọc như thế này, [Vô Tình Kiếm Khách] đã cho cô mượn tận 10 cái! Đương nhiên không phải cho không, mà là cô đã lấy hết can đảm để thương lượng với [Vô Tình Kiếm Khách] một vụ giao dịch.
