Vù! Đèn chiếu sáng bật sáng đột ngột, ánh sáng chói lòa khiến người đứng ở cửa lùi lại theo phản xạ, như muốn chui tót vào trong bóng tối.
Nhìn hình ảnh trên màn hình giám sát, Chu Lân nhíu mày.
Nếu không nhìn nhầm thì hắn biết người đó, dì họ Dương Mẫn.
Họ hàng thường qua lại với Trình Á Lệ không nhiều, người anh họ Trình Đông mở công ty trang trí nội thất là một trong số đó.
Trước đây cứ dịp lễ tết là hai nhà lại gặp mặt, cùng nhau ăn uống.
Công ty trang trí của Trình Đông làm ăn khá tốt, nên mới có khả năng mua nhà trong khu chung cư này.
Nhưng sao Dương Mẫn trông có vẻ.
Hoảng sợ? Vặn nhỏ đèn, Chu Lân mở cửa bước xuống xe.
Lúc này Dương Mẫn vẫn chưa bỏ đi, mà co ro trong góc tường, hai tay ôm chặt lấy nhau.
Trên người cô mặc rất ít quần áo, khó lòng chống chọi được cái lạnh thấu xương.
Dì, cháu, Chu Lân đây.
Chu Lân? Chu Lân? Ánh mắt Dương Mẫn vốn đờ đẫn bỗng như có thêm sức lực khi nghe thấy giọng Chu Lân.
Cô loạng choạng lao tới, nức nở không thành lời: Mau, mau đi giúp chú mày đi!
Giúp Trình Đông? Chuyện gì xảy ra vậy?
Nhưng rõ ràng trạng thái của Dương Mẫn lúc này không bình thường, hơn nữa Chu Lân còn phát hiện trên mặt cô có vết thương rõ rệt, tóc tai cũng rối bù khác thường.
Thậm chí quần áo trên người mặc lung tung, hoàn toàn khác với vẻ chỉn chu mọi khi.
Dì bình tĩnh đã. Ánh đèn pin vốn có hạn, thế mà Dương Mẫn như mặc kệ bóng tối, lôi Chu Lân chạy cuồng nhiệt.
Mấy lần suýt nữa Dương Mẫn đã ngã, may mà Chu Lân phản ứng nhanh.
Dù vậy, Dương Mẫn vẫn không chịu chậm bước, miệng lẩm bẩm:.
Nhanh lên, nhanh lên, không thì không kịp mất.
Từ gara ngầm đến nhà Trình Đông và Dương Mẫn đi bộ mất khoảng mười phút, thế nhưng dưới sự kéo lôi điên cuồng của Dương Mẫn, chỉ mất bốn năm phút đã tới nơi.
Nhà Trình Đông là căn liền kề thấp, đứng bên ngoài Chu Lân đã thấy những vệt sáng lắc lư trên cửa kính, rõ ràng có người trong nhà đang dùng đèn pin.
Đến gần hơn chút, Chu Lân nghe thấy tiếng người vọng ra từ trong nhà.
Chất giọng khác biệt rõ rệt, không thuộc về Trình Đông, và ít nhất có ba người đang nói.
Dương Mẫn như quên mất sự có mặt của Chu Lân, thẳng lao tới cửa, đẩy bật ra rồi hét lên:.
Anh ơi, anh ở đâu? Con mụ ấy về rồi?
Đến vừa hay, bắt lấy nó!
Tiểu Đoàn, tụi mày đi bắt người, đồ đạc nhà này đúng là nhiều vãi!
Theo tiếng người, Chu Lân thấy hai bóng người từ trong nhà xông ra phía Dương Mẫn, như hai con sói đói.
Chu Lân không lên tiếng, vừa xông tới vừa rút từ Lai Phúc hiệu ra một con dao quân dụng gắn lưỡi lê, sống lưng có răng cưa, loại dài và rộng bản.
Con dao này chắc là đồ dùng cá nhân của tên lính nước Đẹp Đẽ nào đó trên tàu, hoàn toàn khác với lưỡi lê tiêu chuẩn của chúng.
Chu Lân cũng không biết chất lượng thế nào, đằng nào thì cũng đủ dùng rồi.
Thấy có người xông tới, Dương Mẫn theo bản năng dừng bước, cô muốn lùi lại nhưng không điều khiển được cơ thể.
Hả. a! Tên đi đầu đưa tay ra, suýt chút nữa là tóm được vạt áo trước ngực Dương Mẫn, chỉ chút xíu nữa thôi.
Tiếng cười của hắn đã trào ra cổ họng, nhưng âm thanh tiếp theo lại bị chặn đứng ngay trong lồng ngực vì lưỡi dao!
Trong ánh sáng mờ ảo, Chu Lân hiện ra như một tôn thần ma, chắn giữa tên kia và Dương Mẫn.
Không ai kịp nhìn rõ hắn xuất hiện thế nào, chỉ biết vừa rồi dường như có một vầng hào quang bạc lóe lên.
Tiểu Đoàn. Khục khục.
Á! Phản ứng của mỗi người đều khác nhau, nhưng Chu Lân hoàn toàn không để ý.
Hắn rút dao về, liếc nhìn hàng răng cưa dính đầy máu, tiếp tục giữ thế cầm ngược rồi vung dao ra!
Cổ họng Tiểu Đoàn bị xé toạc, hắn mất hết sức lực, mặc cho máu từ vết thương phun trào, người mềm nhũn đổ gục.
Gã đàn ông bên cạnh Tiểu Đoàn cuối cùng cũng phản ứng lại.
Hắn muốn chạy, nhưng dao của Chu Lân còn nhanh hơn.
Cố ý cầm ngược, dùng răng cưa làm lưỡi, dưới sức mạnh gấp nhiều lần người thường vung ra, sức phá hoại của răng cưa còn đáng sợ hơn lưỡi dao gấp bội!
Chỉ một nhát chém xuống, vai phải gã đàn ông như bị rìu bổ, trực tiếp xé ra một khe hở sâu thấu đến tận phổi!
Nếu lúc này ánh sáng đủ rõ, sẽ có thể thấy lá phổi phải vẫn không ngừng phập phồng, khí quản thô to bị cắt đứt và động mạch lớn máu phun trào ào ạt!
Á. Gã đàn ông ngã xuống đất, vẫn không ngừng rên la thảm thiết.
Dương Mẫn như không thấy sự tàn khốc trước mắt, luồn qua người Chu Lân chui vào phòng khách, lại bắt đầu gào to gọi chồng.
ĐM! Trong phòng ngủ vang lên một câu chửi thề, có lẽ kẻ trong đó vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, chỉ nghe thấy ồn ào ngoài cửa, tưởng rằng Tiểu Đoàn và tay chân kia không trấn áp được Dương Mẫn.
Hai thằng ngu, bịt mồm con mụ ấy lại, mày muốn cả khu biết hết hay sao?
Tụi mày đúng là. Mày, mày là thằng nào?
Ta còn muốn hỏi ngươi.
Chu Lân vừa nói vừa dùng tay trái bóp chặt lấy cổ gã đàn ông.
Gã có nét mặt tầm thường, dưới bốn mươi tuổi, trong đáy mắt lấp lánh sự xảo trá.
Đại, đại ca, em tên là Trương, Trương Triệu Ức.
Xin tha mạng, đại ca tha mạng!
Chỉ cần Trương Triệu Ức không phải kẻ mù điếc, thì cũng nên nhận ra sự lợi hại của Chu Lân.
Tiểu Đoàn đã không còn cựa quậy, xung quanh xác toàn là máu.
Lão Lâm vẫn còn trên đất, vừa co giật vừa phát ra những tiếng rên yếu ớt, ước đoán cũng sắp chết.
Trương Triệu Ức không hiểu nổi Chu Lân từ đâu chui ra, lẽ nào là cứu binh mà con mụ kia chạy ra ngoài gọi về?
Đúng là xui xẻo, Trương Triệu Ức nghĩ thầm.
Anh ơi, anh làm sao thế, anh tỉnh lại đi, anh ơi.
Phía nhà ăn vang lên tiếng khóc than của Dương Mẫn.
Chu Lân dùng một tay lôi Trương Triệu Ức tới đó, liền thấy Trình Đông nằm trên đất, trán lõm sâu, mặt mày dính đầy máu bẩn, chết không nhắm mắt.
Có lẽ cảm thấy sự chú ý của Chu Lân bị phân tán, không để ý tới mình, đây là cơ hội hiếm có, Trương Triệu Ức khẽ rung tay phải, một con dao dài hai mươi phân liền tuột ra.
Đao phong trong tay, thần sắc Trương Triệu Ức trở nên dữ tợn, hắn nắm chặt chuôi dao đâm thẳng vào bên cổ Chu Lân, rõ là tay lão luyện.
Người thường căn bản không biết đâm vào vị trí này là hiệu quả nhất, cũng ít tốn sức nhất.
Bùm! Mũi dao không đâm trúng Chu Lân, hắn đã ném Trương Triệu Ức đập mạnh vào tường!
Trương Triệu Ức không nhẹ, ít nhất cũng một trăm năm sáu, nhưng trong tay Chu Lân chẳng khác gì chai bia, chỉ khác là chai bia sẽ vỡ tan, còn Trương Triệu Ức trông vẫn còn nguyên vẹn.
Chỉ là bề ngoài nguyên vẹn, cơn đau từ xương sống truyền tới cùng cảm giác tê liệt từ thắt lưng trở xuống khiến Trương Triệu Ức giãy giụa điên cuồng.
Hắn muốn bò dậy, muốn chạy trốn, nhưng hai chân hoàn toàn không nghe theo mệnh lệnh từ não, bất động như hai cây cọc.
Trình Đông chết rồi.
Chắc là do chính tay ba tên Trương Triệu Ức gây ra, có lẽ chúng còn muốn làm hại Dương Mẫn, kết quả lại để Dương Mẫn chạy thoát.
Dương Mẫn hoảng loạn cuống cuồng không biết chạy thế nào lại xuống được gara ngầm, ước đoán là nghe thấy động tĩnh từ Lục Tiểu Phong hiệu, kết quả gặp được Chu Lân.
Sự tình đại khái là như vậy, còn về việc tại sao ba tên Trương Triệu Ức lại tới nhà Trình Đông, rõ ràng là đến để cướp bóc.
Có gì cướp nấy, đàn bà chúng cũng sẽ không buông tha.
Cho nên, tất cả đều đáng chết.
Dì, dì. Chu Lân muốn khuyên giải Dương Mẫn, người chết không thể sống lại, người sống phải gắng gượng sống tiếp.
May thay, Dương Mẫn không khóc nữa, cô như đã chấp nhận số phận.
Con dao của cháu. trông lạ thật.
Dương Mẫn đưa tay ra, nắm lấy chuôi dao.
