Chương 21: Mua chó con
Nghĩ đến hơn 49 tấn vàng thỏi còn lại đều là của mình,
Hàn Oánh vui đến nỗi ôm chặt miếng vàng bị cô cắn in dấu răng lăn qua lăn lại trên giường mấy vòng.
Nhưng lăn xong, Hàn Oánh vẫn phải đối mặt với một vấn đề:
cô phải nhanh chóng đổi số vàng này thành tiền mặt hoặc thành vật tư!
Cô kiếm món tiền nhanh này đâu phải để tích trữ mấy cục vàng!
Mà là để biến số tiền đó thành vật tư dự trữ!
Về kênh đổi vàng ra tiền, Hàn Oánh cũng đã biết phải tìm ở đâu.
Cô lấy ra chiếc máy tính được quảng cáo là không có IP mà từ hôm mua về chưa hề động đến.
Pin đã được sạc đầy từ trước.
Hàn Oánh rút dây nguồn rồi mở máy tính lên.
Trên màn hình desktop có rất ít thứ, chỉ có hệ thống không thể thiếu của máy tính và một trang web.
Rõ ràng trang web này chính là Quỷ Võng mà Hàn Oánh đang tìm.
Cô liếc nhìn trang web, nhưng chưa phải lúc mở nó ra.
Mặc dù khi mua, người bán nói rằng trang web này khi sử dụng trực tuyến, trừ khi là hacker đẳng cấp thế giới, nếu không thì không thể truy vết IP.
Nhưng để an toàn, Hàn Oánh sẽ không đăng nhập Quỷ Võng ở nhà.
Cô nên tìm một mạng công cộng an toàn hơn.
Nói làm là làm, Hàn Oánh lái xe thẳng đến một khách sạn cách khu đại học hơn năm mươi cây số.
Dùng chứng minh thư của Hạ Tinh để thuê một phòng trong khách sạn.
Cô lấy máy tính xách tay ra, mở Quỷ Võng.
Hàn Oánh đăng ngay một bài treo thưởng: tìm kiếm các kênh giao dịch vàng ngầm uy tín, an toàn, giá hợp lý, không bị lật kèo trên khắp các nước.
Tuy rằng ít lâu nữa tin tức về kho vàng tư nhân của nước Nhật bị trộm sẽ bị phanh phui,
nhưng Hàn Oánh chẳng lo lắng việc bây giờ mang vàng ra giao dịch có ổn không.
Khối lượng giao dịch trên thị trường vàng ngầm thế giới mỗi ngày là một con số cực kỳ khủng khiếp.
Chẳng lẽ vì tin đó mà người ta ngừng giao dịch sao?
Bài treo thưởng này thuộc loại rẻ nhất trên Quỷ Võng.
Dù sao loại thông tin này đối với những người nhận nhiệm vụ trên Quỷ Võng thì đơn giản như một cộng một.
Vậy nên Hàn Oánh chỉ bỏ ra vài nghìn đô la đã nhận được rất nhiều câu trả lời mình cần.
Những người này đến từ các quốc gia khác nhau, Hàn Oánh dự định mỗi nước chỉ chọn một người để giao dịch.
Nhìn vào danh sách liên lạc Quỷ Võng của mấy người mà cô đã chép lại, Hàn Oánh thầm khen: Quỷ Võng đúng là tiện vãi.
Có tiền mới có thể tích trữ vật tư với số lượng lớn!
Vậy nên Hàn Oánh quyết định xử lý xong việc ở đây rồi nhanh chóng lên đường đi giao dịch vàng thỏi.
Ngày hôm sau, Hàn Oánh cùng người mua nhà đến Sở Quản lý Nhà đất làm thủ tục sang tên căn hộ ở khu Ngự Cảnh.
Cô đưa chìa khóa cho đối phương và nói rằng hiện tại căn nhà đó còn mấy người họ hàng xấu tính đang mặt dày ở đó,
bảo họ nghĩ cách đuổi người ra.
Đối phương cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo sẽ giải quyết, rồi hẹn với Hàn Oánh thời gian chuyển đồ.
Hàn Oánh chẳng lo lắng gì về việc người đó sẽ đuổi nhà Triệu Mỹ Hoa ra bằng cách nào.
Chỉ riêng kiểu người mua nhà không thèm xem mà trả thẳng toàn bộ tiền mặt, hào phóng đến vô nhân tính thế này thôi,
Hàn Oánh thực sự chẳng lo tí nào!
Căn nhà này đã sang tên xong, cùng ngày Hàn Oánh cũng đi làm thủ tục sang tên căn nhà cô mua với cặp vợ chồng già.
Nhưng việc cải tạo thì cô muốn để sau khi đổi được tiền rồi mới làm.
Giải quyết xong chuyện nhà cửa, Hàn Oánh thấy còn sớm, chưa đến giờ ăn.
Thế là cô lái xe đến một cửa hàng thú cưng cách khu đại học năm sáu cây số.
"Chào cô, có thể tham quan tự do, nếu thích thú cưng nào thì có thể mang về nhé!"
Ông chủ thấy Hàn Oánh bước vào, xung quanh không có thú cưng đi cùng, đoán cô muốn mua thú cưng.
"Tôi muốn mua một con chó nhỏ!"
Cửa hàng thú cưng này khá lớn.
Từng dãy lồng nhỏ nhốt khá nhiều thú cưng nhỏ.
Phía sau còn có một khu vui chơi cho thú cưng, mấy con mèo con chó con đang chơi đùa rất vui vẻ.
"Không biết cô thích giống nào? Có thể qua bên này xem, bên em có khá nhiều giống, dù trong tiệm không có cũng có thể đặt trước ạ."
Nghe Hàn Oánh muốn mua chó con, nụ cười trên mặt ông chủ càng tươi hơn.
Hàn Oánh đã có mục tiêu từ trước, nên cô nói thẳng: "Tôi muốn một con chó con thuộc giống chó lớn, ở đây có không?"
"Chó lớn ạ? Nhiều giống chó lớn không thích hợp nuôi trong thành phố lắm. Cô gái đẹp đã chắc chắn muốn giống này chưa? Tất nhiên chó con giống lớn bên em cũng có, nhưng em vẫn khuyên cô nên xem thử mấy giống nhỏ hơn."
Mấy hôm trước, tiệm của ông nhận hai con chó Alaska con, là người ta gửi bán hộ.
Nhưng hai con Alaska con này mang một phần ba dòng máu của chó Caucasus.
Mà chó Caucasus khi trưởng thành rất hung dữ, có thể sánh ngang với chó ngao Tây Tạng.
Vốn dĩ ông không định nhận,
nhưng chủ của chúng nói nếu không bán được thì một tháng sau sẽ đến dắt về,
tiền gửi cũng không thiếu.
Nhìn hai con chó mới đầy tháng, ông chủ cũng yên tâm hơn.
Thêm nữa còn có tiền gửi, nên thực ra ông chỉ muốn kiếm chút tiền gửi mới đồng ý để chúng ở lại bán hộ.
Bản thân ông rất không khuyến khích người sống trong thành phố nuôi chó lớn.
Trong thành phố đầy người, rất dễ gây ra rắc rối không đáng có.
"Bên em quả thực có hai con Alaska con, nhưng hai con này còn mang một phần ba dòng máu chó Caucasus. Chó Caucasus là giống rất hung dữ, cô gái đẹp có biết không?"
Ông chủ cảm thấy mình rất cần nói rõ những điều này,
bởi lỡ xảy ra chuyện gì, người ta tìm đến cửa thì ông cũng gặp rắc rối.
"Tôi biết chó Caucasus. Không sao, tôi nuôi ở đây một thời gian, trước khi nó trưởng thành sẽ gửi về quê!"
Hàn Oánh không muốn dài dòng với ông chủ, tiện thể nói dối nửa thật nửa giả.
"Vậy nếu cô đã quyết thì tôi cũng không khuyên thêm nữa. Cô đi theo tôi, ở bên này."
Hàn Oánh theo ông chủ đến bên ngoài một chiếc lồng màu trắng, bên trong quả nhiên có hai con chó con đang nằm rạp.
Một con có bộ lông sẫm màu hơn, trông ngây ngô đáng yêu, khi thấy có người ngoài lồng thì vẫy đuôi đứng thẳng dậy.
Hàn Oánh quan sát con chó con đã lại gần mình, trông khá hoạt bát, nhưng không phải con cô muốn.
Con còn lại có bộ lông nhạt màu hơn vẫn cuộn tròn nằm rạp ở sâu trong lồng,
không thèm liếc Hàn Oánh một cái.
"Có thể mở lồng không? Cho chúng ra ngoài, tôi chọn một con."
Hàn Oánh đứng dậy, nhìn nhân viên bên cạnh hỏi.
"Tất nhiên là được!"
Nhân viên mở lồng, xách cả hai con chó con ra đặt vào một khu vây nhỏ dưới đất.
"Cái này... sao lại thế này?"
Cả hai con chó con đều được xách ra đặt dưới đất.
Con rất hoạt bát không ngừng ngóc đầu vẫy đuôi nhìn hai người trước mặt.
Nhưng con lông nhạt kia, trên đầu lại đầy máu me,
chiếc tai phải mềm mại có lông lại bị khuyết mất một góc.
