Chương 36: Hàng xóm
Hàn Oánh nhớ rõ Ngô Đình Phương bây giờ chắc cũng ngoài ba mươi.
Chồng chị ấy tên Lôi Minh Hổ, tuổi tác cũng xêm xêm, từng là bộ đội xuất ngũ, giờ hình như làm huấn luyện viên thể hình.
Hai người hình như là bạn học cấp ba, từ thời đi học đã yêu nhau rồi cưới.
Họ có một cậu con trai, năm nay chắc được 5 tuổi, còn lại thì Hàn Oánh không rõ lắm.
“Thôi ạ, nhưng mà vẫn cảm ơn chị Ngô trước, em mới chuyển đến, cũng phải thu dọn một chút.”
Hàn Oánh theo sát Ngô Đình Phương bước vào nhà.
Kiếp trước quen biết nhau lâu vậy mà đây là lần đầu tiên cô đến nhà họ, nhìn trong nhà rất ấm cúng, có nhiều đồ của trẻ con.
“A Phương, ai đấy?”
Hà Tú vốn tưởng con trai tan làm về sớm, nhưng nghe tiếng con dâu mở cửa rồi không vào ngay thì đoán chắc không phải.
“Mẹ, là cô Hàn ở 2702 bên cạnh. Cô ấy khách sáo quá, nói sợ hồi trước sửa nhà ồn ào ảnh hưởng đến nhà mình, nên mang sang cho nhiều đồ ngon thế này.”
Ngô Đình Phương giới thiệu Hàn Oánh với mẹ chồng đang dọn đồ chơi cho cháu.
“Cháu chào dì ạ!”
Hàn Oánh mỉm cười chào mẹ chồng chị Ngô.
“Chào cháu, trời ơi, cháu cũng khách sáo quá, thực ra không sao đâu. Nhà đối diện sửa còn sớm hơn nhà cháu, tiếng động của họ mới lớn ấy, làm dì giật cả mình. Nhà cháu thế này chẳng đáng gì đâu. Ha ha, dì không phải nói xấu nhà đối diện đâu, dì chỉ là, chỉ là…”
Hà Tú dường như nhận ra mình vừa nói hớ, bỗng nhiên hơi ngượng.
“Cháu hiểu mà.”
Hàn Oánh cũng nhìn ra sự ngượng ngùng của bà Hà Tú, liền gật đầu.
“Đừng đứng nữa, cô Hàn vào đây ngồi đi. À đúng rồi, đây là con trai chị, Lôi Vũ Hàng, năm nay 5 tuổi. Tiểu Hàng, chào chị đi con!”
Ngô Đình Phương giơ tay xoa đầu cậu con trai đang nằm bò ra bàn trà chơi ô tô.
“Cháu chào cô Hàn ạ!”
Lôi Vũ Hàng ngẩng đầu nhỏ lên nhìn Hàn Oánh, giọng lanh lảnh gọi một tiếng.
“Thằng bé này, gọi chị chứ, gọi cô gì. Cô Hàn nhìn đâu giống cô chứ?”
Ngô Đình Phương lấy ngón tay khẽ chạm vào trán Lôi Vũ Hàng, cười lắc đầu.
“Mẹ nói sai rồi. Con vừa nghe cô Hàn gọi bà là dì, cô giáo ở trường mẫu giáo đã dạy rồi, nếu con gọi cô ấy là chị thì loạn hết!”
Lôi Vũ Hàng trực tiếp đứng thẳng dậy từ ghế, ưỡn bộ ngực nhỏ, người nhỏ nhưng lanh lợi chỉ ra chỗ sai của mẹ.
“Tiểu Hàng thông minh quá, gọi cô cũng được mà!”
Hàn Oánh không ngờ một đứa trẻ 5 tuổi đã có logic như vậy, xem ra là một đứa bé thông minh.
Hàn Oánh không ở lại nhà chị Ngô lâu, ngồi một lát uống tách trà rồi về.
Lúc về còn mang theo một miếng thịt bò kho lớn mà Ngô Đình Phương tặng, bảo là chị ấy tự kho cho Hàn Oánh nếm thử.
Hàn Oánh cũng không từ chối, dù sao có qua có lại quan hệ mới lâu bền.
Dù là người quen đến mấy, nếu chỉ một bên nhận không thì cũng chẳng bền.
Về đến nhà, Hàn Oánh trực tiếp bỏ miếng thịt bò kho vào không gian phù.
Sau đó bắt đầu vẽ bùa, dù sao thì lúc nào cô cũng không thể bỏ bê sự nghiệp lớn của mình.
Vẽ bùa được vài tiếng, Hàn Oánh thấy hơi đói, bèn lấy miếng thịt bò kho chị Ngô cho ra thái lát.
Bày ra một đĩa đầy ắp.
Cô lại tự lấy từ không gian phù ra hai chai bia lạnh, một hộp tôm hùm đất cay, lát nữa sẽ có thêm một miếng dưa hấu lạnh, đó là bữa khuya của cô.
Hàn Oánh vừa định ăn thì Đậu Tròn ngoạm hai cái bát ăn của nó chạy tới.
“Gâu… gâu…”
Cái đầu to cọ vào mắt cá chân cô, kêu hai tiếng: “Nào, bà chủ, bỏ vào đây cho tôi!”
“Ai chà, sao Đậu Tròn nhà mình tham ăn thế, món này em không ăn được đâu. Thôi được rồi, vài miếng thôi nhé.”
Hàn Oánh gắp mấy miếng thịt bò kho từ đĩa bỏ vào một cái bát của Đậu Tròn.
Lại đổ thêm một ít hạt cho chó vào, cuối cùng lấy từ không gian phù ra một cái thùng canh lớn, múc từ trong đó một muỗng sườn với nước dùng bỏ vào.
Nước hầm xương này là Hàn Oánh cố tình hầm riêng cho Đậu Tròn.
Chỉ cho một chút xíu muối, ngay cả váng mỡ trên mặt nước cũng được cô dùng giấy thấm dầu hút sạch sẽ.
Đổ đầy bát của Đậu Tròn xong, nó dường như vẫn chưa thỏa mãn, lấy một chân khác đặt lên mép cái bát trống, rồi dùng đôi mắt to tròn nhìn Hàn Oánh.
“Chỉ có thế thôi à?”
“Co.i thường ai đấy?”
“Trời ơi, cậu đúng là ông tướng của tôi!”
Hàn Oánh lập tức hiểu ý Đậu Tròn.
Cô trực tiếp lấy từ không gian ra một hộp nhỏ dưa hấu đã cắt sẵn, rồi đổ vào cái bát còn lại, đặt cạnh bát của Đậu Tròn.
“Trời lạnh thế này, dưa hấu ăn ít thôi nhé!”
Đậu Tròn kén ăn quá, kiếp trước Hàn Oánh nhớ nó đâu có tật này.
Kiếp này chắc tại cô cưng nó quá nên nó mới kén như vậy.
Thích ăn đồ có gia vị, nhưng Hàn Oánh sợ cơ thể nó không chịu nổi nên cố tình hầm đủ loại đồ chín chỉ cho một chút muối.
Còn mấy món nặng mùi cô ăn, mỗi lần chỉ dám cho nó một ít.
Tuy nhiên Đậu Tròn rất thích ăn hoa quả, đặc biệt là dưa hấu.
Mỗi ngày ít nhất cũng phải ăn kha khá dưa hấu, may mà Hàn Oánh tích trữ nhiều dưa hấu, nếu không thì không đủ cho Đậu Tròn ăn.
Bật tivi lên, Hàn Oánh vừa xem thời sự vừa ăn đồ ngon trên bàn.
Hiện tại mưa càng lúc càng to, cả nước đã có hơn chục thành phố bị ngập lụt, giao thông tê liệt, các nơi đều đang triển khai cứu hộ.
Nhìn những chiếc xe ngâm trong nước và cảnh tượng các tình nguyện viên tay nắm tay chống lũ, Hàn Oánh chỉ biết bất lực thở dài.
Bây giờ mưa mới có 11 ngày, phía sau còn 12 ngày mưa to hơn nữa!
Hơn nữa trận mưa này còn mang tính toàn cầu, đến lúc đó lấy gì để chống lũ?
Mấy hôm trước Hàn Oánh đã lên mạng đăng ẩn danh một bài về ngày tận thế.
Trong đó nói đại khái tình hình tận thế, nhưng không ngoài dự đoán, bài viết chỉ tồn tại chưa đầy nửa ngày đã bị gỡ, thậm chí tài khoản cũng bị khóa.
Dù bị khóa nhưng đã có nhiều người đọc được, bình luận bên dưới cũng không ít.
Phần lớn bảo cô bị bệnh, đăng bài thế này để gây hoang mang dư luận.
Một số thì coi như trò vui.
Tuy nhiên vẫn có một số ít người nói chủ thớt nói có lý có lẽ, bảo sẽ tích trữ thêm ít đồ.
Dù là giả cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.
Hàn Oánh tắt tivi, mở điện thoại.
Lúc nãy Ngô Đình Phương đã kết bạn với cô, và kéo cô vào group khu chung cư Lạc Phủ Giang Nam, cũng như group của tòa 9 nhà họ.
Group khu chung cư có 4 group, Hàn Oánh vào group 2 của Lạc Phủ Giang Nam.
Bây giờ trong group rất sôi nổi, toàn bàn về trận mưa này.
Hàn Oánh còn thấy có người nhắc đến bài đăng về tận thế cô đã đăng trước đó.
Người đó nói ra mức độ nghiêm trọng của trận mưa này, kêu mọi người tích trữ nhiều đồ.
Nhưng người đó nhanh chóng bị người khác tấn công.
Bảo chỉ là một trận mưa thôi, đừng có ở đó yêu quái hoặc chúng.
Rồi người đó không nói gì nữa.
Hàn Oánh xem thử không có tin gì quan trọng, liền không xem group đó nữa.
Chuyển sang group nhỏ tòa 9 Lạc Phủ Giang Nam.
