Chương 91: Nổ Súng
Vương Lợi Nhân vùng vẫy dưới nước chưa được bao lâu thì đã im bặt.
Mấy người đang đứng xem náo nhiệt ở cầu thang lúc nãy cũng bị cảnh tượng này dọa cho hết hồn.
Tuy nhiên, họ vẫn không quên lôi điện thoại ra quay video, chụp ảnh, chẳng có ai có ý định xuống giúp đỡ cả.
Đùa à? Người đó có liên quan gì đến mình đâu, mình cũng có ăn được con cá nào nó bắt đâu, ai mà thèm liều mạng.
Dù vậy, ngoài Dương Đức và vợ của Vương Lợi Nhân, vẫn có hai người đi theo sau Dương Đức xuống cầu thang.
Vợ của Vương Lợi Nhân là Lâm Tiểu Lệ vừa khóc lóc, vừa cầm một cây sào phơi đồ liên tục đập vào đám cá ăn thịt người đang điên cuồng xé xác chồng mình.
Cô ta muốn vớt chồng lên.
Nhưng ngay lúc này, Dương Đức đang đứng phía trên định giúp kéo Vương Lợi Nhân lên bỗng thấy trên mặt nước xuất hiện hai vây lưng!
Dương Đức từng có kinh nghiệm câu cá biển.
Nhìn thấy hai cái vây lưng đó, ông ta giật mình suýt lăn xuống nước.
Sau đó ông ta vứt luôn dụng cụ trên tay, nhanh chóng lùi lên trên.
Đồng thời kéo luôn vợ của Vương Lợi Nhân và hai người kia lên: “Mau lên! Có cá mập!”
Dương Đức phản ứng kịp không có nghĩa là người khác cũng phản ứng kịp, huống chi là Lâm Tiểu Lệ, người có chồng vẫn đang bị xé xác dưới nước.
Lâm Tiểu Lệ thấy chỉ còn thiếu một bước là vớt được chồng, sao có thể bỏ cuộc?
Cô ta trực tiếp bước thêm một bậc thang, cả giày lẫn mắt cá chân đều ngập trong nước.
Cá mập ngửi thấy mùi máu là sẽ phát điên, dù chỉ là hai con cá mập nhỏ, nhưng bản năng của chúng sẽ không vì thế mà thay đổi.
Một con cá mập kéo xác Vương Lợi Nhân xuống nước xé xác.
Bị nhiều cá ăn thịt người cắn xé lâu như vậy, xác Vương Lợi Nhân còn bao nhiêu thịt mà ăn?
Vì thế con cá mập còn lại trực tiếp nhắm vào bàn chân lúc ẩn lúc hiện dưới nước của Lâm Tiểu Lệ.
Dương Đức thấy con cá mập nhỏ bơi về phía cầu thang, liền ném thẳng con dao thái thịt vừa mang theo về phía nó.
Không biết là may mắn hay nhắm trúng thật, dao thái thịt lại trúng thẳng con cá mập nhỏ đó.
Sau khi bị dao thái thịt chém trúng, mặt nước xung quanh nó lập tức nhuốm một vòng đỏ.
Rồi nó lăn lộn vài vòng dưới nước, màu đỏ xung quanh càng rõ hơn.
Lúc này xác Vương Lợi Nhân đã biến mất, con cá mập nhỏ kia cũng chẳng thấy đâu.
Chưa đầy nửa phút, xung quanh con cá mập nhỏ bị Dương Đức chém trúng đã tụ tập đầy những con cá ăn thịt người chưa chịu tản đi.
Đám cá ăn thịt người đang điên cuồng xé xác con cá mập nhỏ.
Rõ ràng con cá mập nhỏ đó cũng khó sống nổi!
Thấy xác chồng đã bị ăn đến nỗi chẳng còn cả bộ xương, Lâm Tiểu Lệ ngồi bên cạnh cầu thang khóc nức nở.
Tất nhiên, ngoài nỗi đau mất chồng, cô ta còn sợ hãi hơn nhiều.
Cô ta biết nếu không có nhát dao thái thịt vừa rồi của Dương Đức, chắc cô ta cũng đã chết trong bụng cá rồi.
Bản thân thoát nạn, nên nỗi buồn vì chồng chết cũng không còn nặng nề như lúc nãy.
Chỉ còn lại sự sợ hãi và bất lực.
Mấy người leo lên cầu thang, thở hổn hển.
Nhìn vệt máu đỏ chưa tan dưới nước, họ không dám ở lại dù chỉ một giây, chạy thẳng lên trên.
Về đến nhà, mấy người vừa định thở phào thì bỗng nghe thấy từ dưới lầu vọng lên một tiếng động va chạm dữ dội.
Không biết có phải ảo giác không, mọi người cảm thấy cả tòa nhà như rung lên theo tiếng động đó.
Nghe thấy tiếng va chạm và sự rung động của tòa nhà, nhiều người thò đầu ra ngoài cửa sổ xem chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng sương mù bên ngoài quá dày, chẳng thấy gì cả, chỉ có thể lo lắng nghe từng tiếng động vang lên.
Có người phản ứng nhanh liền hét lên: “Là cá mập!”
Hàn Oánh đang lướt điện thoại, xem video trong nhóm khu chung cư, nội dung video rất máu me.
Xác Vương Lợi Nhân bị bao vây bởi từng con cá ăn thịt người với hàm răng sắc nhọn, sau đó còn xuất hiện cả cá mập!
Cá mập trông không lớn lắm, chắc là bơi vào từ ô cửa sổ không còn kính hoặc cửa lớn dưới tầng.
Xem xong video, lòng Hàn Oánh không hề dao động. Thời tận thế, chết một hai người là chuyện bình thường, huống chi là người tự tìm chết.
Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến mình!
Nhưng mà cá ăn thịt người và cá mập sống ở những vùng nước khác nhau, sao lại xuất hiện cùng một chỗ?
Nghĩ lại cũng đúng, mực nước bên ngoài đã lên đến mấy chục mét, cá nước ngọt và cá nước mặn từ lâu đã trộn lẫn vào nhau, chẳng phân biệt được nữa.
Hàn Oánh vừa định cất điện thoại thì bỗng nghe thấy một tiếng va chạm từ dưới lầu, ngay sau đó cô cảm thấy cả tòa nhà rung nhẹ.
Nửa phút sau, lại một tiếng động nữa.
Không ổn!
Có thứ gì đó bên ngoài đang đâm vào thân tòa nhà số 9!
Và tuyệt đối không phải là tàu thuyền.
Bởi vì cứ nửa phút lại va chạm một lần.
Nghe tiếng va chạm và sự rung động của tòa nhà như dư chấn động đất, thứ va vào chắc chắn không nhỏ.
Hiện tại mực nước bên ngoài khoảng giữa tầng 9, tức là gần 30 mét. Với độ sâu như vậy, có loài cá lớn xuất hiện cũng không phải chuyện lạ.
Nghĩ đến video vừa rồi, trong video có một người tên Dương Đức dùng dao thái thịt chém bị thương một con cá mập nhỏ, con cá mập nhỏ bị thương đó còn bị cá ăn thịt người xé xác.
Vậy thì thứ đang va chạm vào tòa nhà bên ngoài rất có thể là bố mẹ của con cá mập nhỏ đó, hoặc là những con cá mập khác bị thu hút bởi mùi máu!
Âm thanh phát ra từ hướng ban công, có thể thấy bức tường bị va chạm là ở phía đó.
Hàn Oánh đeo khẩu trang, không màng đến sương độc bên ngoài, trực tiếp mở to cánh cửa sổ lớn nhất trên ban công.
Lấy ống nhòm ra, tiếc là sương độc quá dày, bên dưới chẳng thấy gì.
Nhưng tiếng cá mập va chạm vào tòa nhà rất lớn, Hàn Oánh đoán chắc không chỉ có một con.
Một con chắc sẽ không có hiệu quả như vậy?
Hàn Oánh không kịp nghĩ nhiều, để chúng va tiếp thì tòa nhà này e là sẽ gặp nguy hiểm.
Sập thì chắc không, nhưng nếu bị hư hại hoặc nứt vỡ gì đó cũng rất nguy hiểm.
Hàn Oánh tạm thời chưa có ý định dọn nhà, vì vậy hai con cá mập bên dưới nhất định phải giải quyết!
Nhưng giải quyết thế nào?
Bên dưới chẳng nhìn rõ gì cả.
Hàn Oánh nghĩ ngay đến súng bắn thuốc mê, trong không gian của cô có rất nhiều súng bắn thuốc mê.
Nhưng tầm bắn của súng bắn thuốc mê quá gần, nếu muốn dùng thì phải xuống dưới lầu.
Nhưng cô chưa muốn lộ diện.
Loại bỏ súng bắn thuốc mê, Hàn Oánh lấy từ trong không gian ra một khẩu súng tiểu liên.
Lắp băng đạn, rồi gắn thêm nòng giảm thanh.
Cầm súng tiểu liên, chĩa họng súng về phía phát ra âm thanh.
Hàn Oánh nhắm mắt, lắng nghe tiếng va chạm từ dưới lầu, tính toán tần suất rồi bóp cò.
Súng tiểu liên có gắn nòng giảm thanh không hoàn toàn im lặng.
Nhưng âm thanh này gần như đồng bộ với tiếng va chạm bên dưới.
Vì vậy Hàn Oánh cũng không lo bị người dưới lầu nghe thấy.
Từng loạt đạn bay về phía dưới lầu.
