Chương 11: Buổi nói chuyện thẳng thắn
“Cô Tô, đừng đùa kiểu này. Hôm nay mới là lần thứ hai chúng ta gặp nhau, đúng không? Cho dù cô có yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, thì lần trước cách đây mới một tháng, cô nói thích tôi lâu rồi?”
“Một tháng là ngắn sao? Một tháng có thể xảy ra rất nhiều chuyện. Tần Dực, anh tấp xe vào lề đi.”
Xe nhanh chóng đỗ ven đường. Tần Dực cũng muốn dập tắt mối tình này.
Tô Nghiên bỗng nhiên lên giọng nữ tổng tài bá đạo. Cô nghiêng đầu, đúng lúc đối diện với ánh mắt của Tần Dực đang nhìn cô sau khi dừng xe. “Anh nhìn thẳng vào mắt em mà trả lời: bây giờ anh có rung động với em không? Có thích em không?”
Cô muốn yêu đương với người mình thích, muốn có được anh, muốn anh đi cùng cô. Thời gian không chờ đợi ai, nên cô rất gấp!
Còn hơn mười ngày nữa là bước vào thời kỳ tận thế, không có thời gian để họ chạy đua tình ái kiểu đuổi bắt.
Cô đã cố gắng hết sức, dù cuối cùng Tần Dực vẫn buông bỏ sứ mệnh và trách nhiệm, không chọn đi cùng cô, cô cũng không hối hận. Cuộc tình này cô nhất định phải yêu.
Tần Dực nhận ra cô gái này rất nghiêm túc.
Khuôn mặt xinh đẹp đến mức như nữ Oa tạo tác, gần đến thế. Đôi mắt long lanh như thu thủy, môi đỏ hé mở, hơi thở thơm như lan…
Tô Nghiên, đáp ứng mọi ảo tưởng của đàn ông về vợ hay người yêu.
Phàm là đàn ông bình thường, rất khó từ chối lời tỏ tình của một mỹ nhân như vậy, Tần Dực cũng không ngoại lệ.
Anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập như trống.
Nhưng anh vẫn khó khăn lên tiếng, miễn cưỡng từ chối, “Tô Nghiên, tôi không xứng với em.”
“Em không ngại anh kiếm cái cớ khác đâu, cái này hời hợt quá.”
“Không phải cớ, tôi thực sự không xứng với em. Tôi từng có lỗi với một cô gái, đó là nút thắt trong lòng tôi, là lần duy nhất tôi gây họa trong hai mươi bốn năm qua. Tôi không muốn chuyện đó trở thành vết nhơ cả đời. Tôi đang tìm cô ấy, tìm được tôi sẽ cưới cô ấy. Vậy nên, rất xin lỗi.”
Tô Nghiên chỉ thiếu viết lên trán dòng chữ “không tin”.
Kiếm cớ từ chối cũng không cần bịa ra câu chuyện tàn nhẫn thế này chứ.
“Cứ cho là chuyện này thật đi, dù anh tìm được cô ấy, cô ấy không đồng ý thì sao?”
“Thì cũng phải tìm được trước đã, rồi nghe ý kiến của cô ấy.”
Tần Dực nhìn thấy sự cố chấp trong mắt cô gái. Dù là để Tô Nghiên từ bỏ, hay muốn có người lắng nghe bí mật trong lòng, Tần Dực chủ động kể về chuyện một năm trước.
“Chuyện là thật. Tối hôm đó, tôi cùng bạn bè uống rượu ở khách sạn Crown Plaza thành phố Giang Thành. Đó là lần duy nhất tôi say. Một người bạn mở phòng đỡ tôi lên nghỉ. Ra thang máy, bạn tôi nghe điện thoại có việc, tôi tự tìm phòng.
Thì thấy một thằng ăn mày lén lút đẩy cửa vào phòng tôi. Tôi đuổi nó ra, khóa cửa, lên giường ngủ. Khi tỉnh rượu, tôi ôm trong lòng một cô gái. Những chuyện tưởng là mơ hóa ra không phải mơ.
Lúc đó tôi mới nhận ra, thẻ phòng vẫn ở trong túi tôi, thằng kia không thể mở cửa vào phòng tôi. Vậy là tôi vào nhầm phòng. Căn phòng bị ai đó cố tình mở khóa, là phòng bên cạnh, phòng của cô gái. Khi tôi tra camera khách sạn, đoạn băng thời gian đó đã bị xóa sạch. Cô gái cũng đã biến mất từ lâu…”
“Em sao thế? Em khóc gì?”
Tần Dực luống cuống rút khăn giấy lau nước mắt cho Tô Nghiên, nhưng càng lau càng nhiều.
Tô Nghiên không khỏi cảm thán, thế giới thật nhỏ bé, chuyện tréo ngoe thế này cũng để cô gặp. Đây là bất hạnh hay may mắn của cô đây?
Chắc, vẫn nên mừng vì anh là cha của hai đứa con đáng yêu của cô.
Cô vừa khóc vừa hỏi, “Vậy bây giờ anh vẫn đang tìm?”
“Từ hôm đó tôi rời khỏi Giang Thành, nhưng hễ có cơ hội là tôi hỏi thăm. Chỉ là dấu vết bị xóa sạch, lại thêm năm nay tôi ở nước ngoài, rất tiếc đến giờ vẫn chưa có tin tức.”
“Số phòng anh vào là 1604? Hôm đó là ngày 28 tháng 2?”
“Sao em biết? Em?”
“Thằng ăn mày bị anh đuổi đi, là món quà sinh nhật mười tám tuổi mà em gái nuôi của em chuẩn bị để sỉ nhục em. Không ngờ lại thành anh… cũng may là anh…”
Tô Nghiên càng nói càng nhỏ. Cô mở cửa xe bước xuống, đối diện với hướng gió thổi, mặc cho gió lạnh cuốn tuyết phả vào người, mới cảm thấy chân thực.
Nếu nói đêm đó là nút thắt của Tần Dực, thì chẳng phải cũng là nút thắt của cô sao?
Ai lại muốn cha của con mình là một tên ăn mày lang thang?
Biết được sự thật, Tô Nghiên nhẹ nhõm cả người, càng thêm kiên quyết muốn có người đàn ông này.
“Cô Tô, xin lỗi!” Tần Dực nhìn thẳng vào cô, đáy mắt đầy áy náy, cũng có chút vui mừng bất ngờ vì sáng tỏ.
“Em chấp nhận lời xin lỗi của anh.” Nhưng em không cần xin lỗi, dĩ nhiên, câu này Tô Nghiên chỉ nói trong lòng.
“Em muốn gì? Bồi thường tiền? Hay kết hôn? Những gì anh có thể cho, anh nhất định sẽ bù đắp.”
“Em không cần hôn nhân gượng ép, tiền em cũng không thiếu. Tần Dực, em thích anh. Nếu anh cũng có cảm tình với em, chúng ta thử yêu đương đi. Hợp thì ở bên nhau, không hợp thì ai lo đường nấy, thế nào?”
Đây là người anh nợ, phải bù đắp. Bỏ qua đêm đó không nói, chỉ riêng một mỹ nhân đẹp đến mức trời xanh ghen tị tỏ tình với anh, anh có thể từ chối sao?
Anh chỉ là người phàm, không phải tiên tôn chẳng màng thế tục.
Tần Dực không còn vẻ nghiêm túc, trên mặt lại nở nụ cười vừa cưng chiều vừa pha chút tà khí, “Được, vậy nói cách khác, bây giờ em là bạn gái của anh?”
Tô Nghiên mỉm cười gật đầu với anh, “Chào anh, bạn trai của em.”
Tần Dực mừng rỡ định ôm cô, đến gần, tay đã giơ lên, lại sợ làm cô sợ, ôm cũng không xong, không ôm cũng không xong.
Tô Nghiên bước lên một bước, hai tay luồn dưới tay anh vòng qua ôm lấy, thuận thế dựa vào lòng ngực ấm áp vững chãi của anh.
Tần Dực vô thức siết chặt tay, tim đập thình thịch không ngừng, cả người lâng lâng, như đang lơ lửng giữa bầu trời đầy pháo hoa, rực rỡ đến mức không chân thực.
“Tô Nghiên, đã xác định quan hệ yêu đương, thì không có chuyện không hợp nữa.”
“Vâng.”
“Ở đây lạnh, chúng ta về trước.”
Trên đường về, Tần Dực kể về gia đình và công việc hiện tại, dĩ nhiên công việc anh chọn những gì có thể nói, đều thành thật khai báo với bạn gái mới.
Tô Nghiên giấu chuyện hai đứa con, lý do đến Dạ Thành chờ sinh nở nói thành đến khảo sát trường học chuẩn bị chuyển trường. Còn lại cũng không có gì phải giấu, kể cả chuyện cô không phải con ruột nhà họ Tô.
“Chúng ta về phòng khám nhỏ à?”
“Không về. La Phục An đã di chuyển rồi. Anh đưa em về trước.”
Tô Nghiên ngoan ngoãn báo địa chỉ khách sạn, rất nhanh đã về đến khu trung tâm.
Cảm giác đường về không mất bao lâu, sao nhanh thế nhỉ?
Cô không muốn xuống xe, biết đâu vừa xuống xe, người đàn ông này lại chơi trò biến mất? “Tần Dực, anh ở đâu?”
Tần Dực không nói địa chỉ của mình, hỏi ngược lại, “Em ở khách sạn suốt à?”
Anh không nói cho cô địa chỉ, Tô Nghiên liền hiểu, chuyện này cũng không thể tiết lộ. “Không phải suốt. Căn hộ của em đang sửa, em ra ngoài ở mười mấy ngày, sửa xong thì về. Hay là, anh đến ở cùng em?”
“Thôi, ngày mai anh đến thăm em.” Tần Dực thường xuyên ở nước ngoài, nhưng cũng không lớn mật đến mức đó. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán bạn gái, rồi xuống xe mở cửa cho cô. “Vào nhanh đi, anh nhìn em đi vào.”
“Nhớ đấy nhé, ngày mai anh đến thăm em.”
Nhận được lời hứa chắc chắn từ Tần Dực, Tô Nghiên lại nhắc lại số phòng một lần nữa, rồi mới quay người rời đi.
