Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Không Gian Chỉ Ăn Vàng Ta Cướp Kho Vàng Cả Thế Giới! - Tô Nghiên > Chương 37

Chương 37

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 37: Sắp phải trồng cỏ rồi

 

Để có thêm thời gian trồng trọt, Tô Nghiên cắt giảm thời gian rèn luyện, chạy bộ giảm xuống một tiếng, gập bụng nửa tiếng, bắn súng nửa tiếng, tính ra buổi sáng cô còn đào đất được hai tiếng mới đến giờ ăn trưa.

 

Bận rộn nên ăn uống qua loa, hôm nay lại đến ngày cho gia súc ăn.

 

Ba ngày cho ăn một lần, theo tình hình bình thường thì mấy con vật này coi như chỉ cầm cự được cái mạng, lớn? Không thể nào.

 

Nhưng vấn đề là, lũ gia súc ăn ba ngày một bữa vẫn không hề tiếc rẻ mà cứ thế vọt lên.

 

Tô Nghiên đoán, do vấn đề không gian, rau xanh cây cối hoa lá đã lớn nhanh, động vật cũng vậy, ăn ít mà lớn nhanh.

 

Cũng tốt, dù sao cũng không uổng công vứt nhiều rau xanh như vậy.

 

Tuy nhiên, lượng rau xanh tồn kho vẫn rất đáng lo, Tô Nghiên lo đến nỗi rụng mấy cọng tóc.

 

Xem ra, việc trồng rau còn gian nan phía trước, hay là thử cho gia súc ăn một tuần một lần? Làm vậy không biết lũ súc sinh có chửi cô là đồ súc sinh không?

 

Tô Nghiên cứ cảm thấy quên mất chuyện gì, sốt ruột nghĩ tới nghĩ lui.

 

Ái chà! Bò, dê là loài ăn cỏ mà.

 

Trồng cỏ dễ hơn trồng rau nhiều đúng không? Cái đồi nhỏ ngoài mấy cây tự mọc từ thuở khai thiên lập địa, cô chưa có sức trồng cây ăn quả lên đồi, vậy thì rải đầy hạt cỏ lên đồi là xong, sau đó thả hết bò dê heo gà lên đồi tự sinh tự diệt, chỉ cần rào chân đồi lại không cho chúng chạy lung tung, cứ làm vậy đi!

 

Lần này đi siêu thị phải tìm chỗ bán hạt giống cỏ.

 

Tô Nghiên chọn một bộ đồ thể thao màu lam mực, đi giày thể thao, đeo ba lô, đeo khẩu trang, lên đường.

 

Đi cầu thang bộ? Không đời nào. Tô Nghiên từ sân thượng đáp phi hành khí ẩn thân bay đi, tìm một chỗ vắng người gần khu thương mại hạ cánh, rồi chèo thuyền bơm hơi qua.

 

Trên mặt nước, rất nhiều thuyền bơm hơi qua lại, có chiều từ siêu thị chở đồ mua được về, có chiều đang tới siêu thị.

 

Phần lớn những người này đều có diện mạo khổ sở như dân nạn, vài người mặc đồ tươm tất hơn một chút và trên thuyền có đồ đạc, trở thành mục tiêu săn đuổi.

 

Đâm đuôi cướp giật, chỉ cướp của không hại mạng, đã coi là loại cướp có đạo đức, loại không có đạo đức thì dùng gậy dài buộc dao nhọn, đâm thủng thuyền bơm hơi của người ta, cuối cùng mất cả người lẫn của.

 

Tô Nghiên đã thấy vài vụ như vậy rồi.

 

Mãi đến khi tới gần khu thương mại mới bớt hung hãn, vì xung quanh siêu thị có cảnh sát tuần tra.

 

Siêu thị ở tầng ba của tòa nhà lớn, vị trí này chọn tốt, trước tầng ba là một khoảng sân thượng rộng, đủ chỗ cho mọi người hoạt động, ven sân thượng còn có một dải đất trống cho người ta bày sạp bán tạp hóa.

 

Bước lên sân thượng tầng ba, Tô Nghiên xả hơi thuyền bơm hơi, cuộn lại rồi buộc vào xe kéo tay.

 

Ừm, chính là loại xe kéo nhỏ mà các dì thường kéo đi chợ sáng.

 

"Chị Lạc, mọi người đâu rồi?"

 

"Ở trong siêu thị, bọn chị xếp hàng cả buổi, vừa vào được một lúc, chẳng có gì tốt cả, muốn mua lương thực toàn phải giành, giờ chị còn chen không tới chỗ lương thực, mà còn hạn chế mua nữa, em tới chưa?"

 

"Tới rồi, mọi người cứ xem trước đi, có quần áo mùa đông chống rét không?"

 

Hỏi xong, Tô Nghiên cất bộ đàm vào ba lô.

 

Sau lũ lụt là cực hàn, cực hàn kéo theo tuyết tai, thành phố miền Nam, trước thiên tai người ta qua mùa đông chỉ cần một cái áo len, lạnh hơn thì mặc thêm áo lót với áo khoác ngoài, quần áo giữ ấm mùa đông không nhiều.

 

Cô nhắc một câu như vậy, với sự thông minh của Lạc Vạn Ninh và bác Trương, chắc họ sẽ mua.

 

Lạc Vạn Ninh đang dẫn con gái chen đi mua gạo, bỗng nghe Tô Nghiên hỏi một câu không đầu không đuôi về quần áo chống rét mùa đông, rất ngạc nhiên.

 

"Bác Trương, A Nghiên hỏi siêu thị có quần áo chống rét mùa đông không? Ý gì vậy?"

 

"Ý là bảo chúng ta mua quần áo mùa đông, mua quần áo mùa đông trước đi, còn phải mua thêm mấy cái chăn dày nữa."

 

Bác Trương là người tinh đời, vừa nghe đã nghĩ ra gì đó, không cần suy nghĩ, kéo cháu trai rút khỏi đám đông giành gạo.

 

Lạc Vạn Ninh cũng dẫn con gái đi theo.

 

"Bây giờ là tháng hai âm lịch, thời tiết đang ấm dần, mua quần áo mùa đông à?"

 

"Đó là tình hình bình thường mới ấm, chẳng phải chị nghe người ta đồn là ngày tận thế sao? Đã tận thế rồi, cực hàn, cực nhiệt, tuyết tai, động đất, cái nào cũng có thể xảy ra, có chuẩn bị vẫn hơn."

 

"Được, vậy mua."

 

Hai người nhỏ giọng lẩm bẩm xong, thẳng tiến khu quần áo.

 

Bây giờ quần áo rẻ hơn lương thực nhiều, một cái áo khoác lông vũ dài không rõ nhãn hiệu chỉ hơn một nghìn tệ.

 

Phải biết rằng, bây giờ tiền thật sự không đáng giá.

 

Dù tiền không đáng giá đến vậy, cũng chẳng mấy ai có tiền mặt, ngoại trừ một bộ phận người thích để tiền mặt, có tiền để giao dịch, thì những người quen thanh toán kỹ thuật số, bây giờ đã không dùng được nữa.

 

Tuy nhiên, siêu thị khá nhân văn, có thể giao dịch bằng vàng, trước quầy thu ngân, có người phụ trách kiểm tra độ tinh khiết của vàng, có người cân trọng lượng, lại có người quy đổi theo trọng lượng ra giá trị tiền mặt giúp khách thanh toán.

 

Lạc Vạn Ninh đã nghe từ người khác, không có tiền mặt có thể dùng vàng giao dịch, cô thầm cảm thán, khó trách lúc thuê thuyền bơm hơi Tô Nghiên nhận vàng, Tô Nghiên nhất định có tin nội bộ, cô tin.

 

Tô Nghiên không biết Lạc Vạn Ninh nghĩ nhiều về mình như vậy, cô không vội xếp hàng vào siêu thị, mà đi dạo quanh sân thượng tầng ba.

 

"Cô em, có muốn mua tất chân không?"

 

"Có băng vệ sinh nè, hai cân gạo đổi một gói, đổi không?"

 

"Nến than có ai cần không, mua nhiều giá tốt nha."

 

Tô Nghiên nhìn dọc theo, các sạp nhỏ có người nhỏ giọng chào hàng, có người lớn tiếng rao, nhưng không có thứ nào cô muốn.

 

"Cô em, không mua đồ, hay là cô bán đồ?" Một bà chị tiến lại gần Tô Nghiên, nhỏ giọng hỏi.

 

"Không thấy thứ tôi muốn."

 

Cô thấy lạ, dạo sạp nhỏ đâu chỉ mình cô, sao cứ nhắm vào cô mà chào? Chẳng lẽ cô có tướng phú bà?

 

"Cô em muốn mua gì? Cô nói đi, biết đâu tôi có thể giúp cô tìm, nhưng nói trước, không nhận tiền mặt, chỉ nhận vàng hoặc đổi đồ."

 

Ồ, hiểu rồi, bà chị là cò lái.

 

Tô Nghiên không để ý, tiếp tục dạo, dạo hết hơn hai mươi sạp nhỏ, không thấy bóng dáng hạt giống cỏ đâu.

 

"Cô em, cô muốn gì thì nói đi, Bát Cô tôi nói chuyện có uy tín nhất, cô nói ra được thứ gì, tôi đều tìm được."

 

"Thật không?"

 

Người tự xưng Bát Cô vỗ ngực bảo đảm.

 

"Tôi cần hạt giống, hạt giống cỏ, bao nhiêu cũng được, phải là loại chưa bị ngâm nước, có hạt giống rau khác cũng có thể lấy một ít."

 

"Ơ..."

 

Bát Cô rất muốn rút lại lời vừa nói, đồ ăn mặc ở đi lại vũ khí nóng lạnh cô đều có thể thông qua cấp trên của mình kiếm được, duy nhất không nghĩ tới có người đầu óc hỏng mất muốn mua hạt giống cỏ!

 

Mua hạt giống rau còn có thể hiểu, vì lấy thùng đất để trong nhà cũng trồng được vài cây rau, nhưng trồng cỏ?

 

Trồng cỏ cơ đấy! Bệnh!

 

"Cô không có à, không có thì thôi."

 

"Nếu tôi có thì cô lấy gì đổi?"

 

Vừa nãy đã khoác lác, Bát Cô không muốn cái danh tiếng vất vả gây dựng bị hỏng ở đây, thì cứ huy động người khác tìm thôi.

 

"Cô muốn đổi gì?"

 

"Cần thịt! Thịt tươi, heo, bò, gà vịt đều được."

 

"Được, cô có thứ tôi cần, tôi có thứ cô cần, giờ này ngày mai vẫn gặp nhau ở đây."

 

Hẹn xong với Bát Cô, Tô Nghiên cũng không hứng thú dạo nữa, vào trong siêu thị xem trước.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn