Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Không Gian Chỉ Ăn Vàng Ta Cướp Kho Vàng Cả Thế Giới! - Tô Nghiên > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68: Nói về Tần Dực

 

Chuyện ở Lan Giang Đài, Dương Kính Huy biết rõ mồn một. Trước đó anh không liên lạc được với Tần Dực, sau đó cứ cách ngày lại gọi một cuộc điện thoại vệ tinh về kinh đô. Đúng chiều hôm nay, gặp lúc Tần Dực không ra ngoài, hai người cuối cùng cũng nói chuyện được với nhau.

 

Dương Kính Huy kể cho Tần Dực tin Tô Nghiên đang ở Giang Thành.

 

Chuyện hai đứa nhỏ, anh giúp Tô Nghiên giấu kín, coi như không phụ lòng cả hai bên vậy.

 

Tuy nhiên, Dương Kính Huy cân nhắc mãi, cuối cùng vẫn thành thật kể lại với Tần Dực về hoàn cảnh sống của Tô Nghiên ở Lan Giang Đài và ý định không muốn vào căn cứ của cô.

 

Tần Dực biết một khi Tô Nghiên đã quyết thì khó lòng thay đổi, nhưng anh nhất thời không thể thoát thân đến Giang Thành được. Anh lo cho an toàn của cô, nên nảy ra ý biến khu Lan Giang Đài thành căn cứ tạm thời của Giang Thành.

 

Ngay từ khi thiên tai bắt đầu, Tần Dực nghe La Phục An nói, anh đã biết Tô Nghiên có điểm đặc biệt. Anh không biết bạn gái mình có lá bài tẩy gì, nhưng chỉ riêng loại thuốc cứu La Phục An thôi cũng đủ. Cả công lẫn tư, Tô Nghiên đều xứng đáng được bảo vệ đặc biệt.

 

Nếu Lan Giang Đài trở thành một phân khu căn cứ có binh lính đóng quân, thì tương đối mà nói, mức độ an toàn sẽ cao hơn nhiều so với bên ngoài căn cứ.

 

Đương nhiên, những chuyện này Tần Dực không thể nói rõ. Anh đã nghĩ đến cảnh anh em sẽ mắng mình vì bạn gái mà không tiếc động dụng chức quyền, nhưng không ngờ Dương Kính Huy chẳng nói hai lời đã nhận lời giải quyết ổn thỏa.

 

Nghe xong lời Dương Kính Huy, trong lòng Tô Nghiên trách Tần Dực quan tâm quá hóa hại.

 

“Cảm ơn anh đã không nói với Tần Dực chuyện về bọn trẻ.”

 

“Không cần cảm ơn, tôi đâu có giúp cô giấu anh ấy chuyện cô ở Giang Thành.”

 

“Nhưng anh vẫn giúp tôi giấu chuyện bọn trẻ.”

 

“Tôi giúp cô giấu, là vì tôi biết bọn trẻ là con của Tần Dực. Cô sinh con cho anh ấy, lẽ ra phải tự cô nói với anh ấy, chứ không phải qua miệng tôi để anh ấy biết. Ý nghĩa khác nhau.”

 

“Sao anh biết?”

 

Tô Nghiên ngẩn ra, rồi lại hiểu.

 

Quan hệ giữa Dương Kính Huy và Tần Dực bày ra đó. Chuyện hơn một năm trước, nói không chừng anh còn từng giúp Tần Dực tra khách sạn. Giờ trong căn cứ tạm thời Giang Thành này có bao nhiêu người thuộc giới thượng lưu địa phương, chỉ cần để ý hỏi thăm một chút về cái đống hỗn độn của nhà họ Tô, mà anh lại đã gặp bọn trẻ, hễ có não, hơi liên tưởng một chút là có thể nghĩ ra bọn trẻ là giống của Tần Dực.

 

“Đúng như cô đoán, hơn một năm trước tôi ở trong nước, anh ấy có việc ra nước ngoài, nên nhờ tôi điều tra giúp.”

 

“Tôi không có chút riêng tư nào trước mặt anh, phải không?”

 

“Có, nhưng tôi không tra được, cô cũng sẽ không nói với tôi. Nên cô yên tâm, Tần Dực bảo tôi đừng đào sâu chuyện của cô nữa.”

 

Tô Nghiên nắm trong tay loại thuốc có thể khiến người bị thương nặng hồi phục trong thời gian cực ngắn. Đây là chuyện cực kỳ có lợi cho xã hội và quân đội, anh không thể mặc kệ không tra. Dương Kính Huy trực giác cảm thấy bí mật của Tô Nghiên không chỉ có thế, nhưng Tần Dực bảo anh đừng đào sâu, anh tin tưởng chiến hữu của mình.

 

Tuy đã hứa không tra, nhưng ánh mắt Dương Kính Huy nhìn Tô Nghiên như thể đang nói: cô còn nhiều bí mật lắm.

 

Tô Nghiên né tránh ánh mắt, trong lòng thầm nhủ, giao tiếp với đám người này mệt thật. Nhưng mặc kệ, họ muốn nghi ngờ thế nào thì nghi ngờ, mình không nói, với tình hình hiện tại cấp trên cũng chẳng rảnh để ý tới mình, cũng chẳng làm gì được mình.

 

“Được rồi, nói lại chuyện chính, anh có thể rút lại việc biến Lan Giang Đài thành phân khu căn cứ tạm thời không?”

 

“Không được rồi. Ngoài việc chịu ủy thác của Tần Dực, đề nghị phân khu căn cứ này được thông qua cũng là vì nơi này không đủ chỗ để bố trí quá nhiều người. Dù sao đa số mọi người đều nghĩ vì an toàn, đều muốn vào căn cứ sinh tồn.”

 

Được rồi, không xong rồi. Lan Giang Đài chắc chắn sẽ thành phân khu căn cứ Giang Thành, coi như chuyến này trắng tay.

 

Vẻ mặt lúc nhăn lúc rối của Tô Nghiên rơi hết vào mắt Dương Kính Huy.

 

Anh cười an ủi: “Đừng lo, sẽ không ảnh hưởng lớn đến cô đâu. Trong kế hoạch sẽ có hai đại đội qua duy trì trật tự, một trong số đó là người của Ngụy Thành. Gặp chuyện gì giải quyết không được thì nhớ có tôi ở đây.”

 

“Cảm ơn anh nghĩ thật chu đáo!” Giọng Tô Nghiên chẳng có chút cảm tạ nào.

 

Nhưng có Dương Kính Huy làm chỗ dựa, cô Tô Nghiên bay nhảy thích đáng cũng chẳng sao. Tóm lại, có lợi cho mình thì mình dùng.

 

“Cô… không hỏi thăm Tần Dực à?”

 

“Anh có thể liên lạc được với anh ấy, thì tôi không cần vẽ rắn thêm chân hỏi thăm anh ấy có tốt không. Nhưng, nếu anh muốn kể cho tôi nghe chuyện về kinh đô, chuyện nhà họ Tần, thì tôi cũng rất muốn nghe.”

 

Chủ yếu là muốn nghe mấy vị đại lão ở kinh đô giờ ra sao. Trục thời gian kiếp trước đã không còn khớp nữa. Ví dụ kiếp trước sau lũ lụt ba tháng mới đến cực hàn, còn kiếp này lũ lụt bắt đầu hơn một tháng đã vào cực hàn.

 

Cánh bướm vỗ loạn, may mà cho đến giờ chỉ là thời gian rút ngắn, thứ tự tai họa không bị xáo trộn.

 

“Cô muốn biết cục diện?”

 

“Ừm.”

 

“Tôi hiểu cô muốn hỏi phương diện nào. Những gì tôi biết có hạn. Khi tôi đến đây, cuộc họp cấp trên vì tiện quản lý đã chia Hoa Hạ thành bảy khu vực, gồm Trung Bộ, Đông Bộ, Nam Bộ, Tây Bắc, Tây Nam, Đông Bắc và Bắc Bộ.

 

Bắc Bộ là khu vực kinh đô. Giang Thành chúng ta thuộc Nam Bộ, ngài Hoắc là người phụ trách công tác quản lý Nam Bộ. Cụ Tần nhà họ Tần, tức ông nội Tần Dực, là người đứng đầu Tây Nam. Cả nhà họ Tần trừ Tần Dực đã điều về Tây Nam, chỉ còn mình Tần Dực bị giữ lại ở kinh đô.”

 

Bảy khu vực cũng giống cách phân chia kiếp trước, nhưng kiếp trước chưa thực hiện phân khu quản lý nhanh như vậy.

 

Đã thời gian rút ngắn, Tô Nghiên cũng hy vọng Tần Dực sớm lột xác, sớm đến tìm cô. Phải, cô muốn anh ấy đến tìm cô.

 

“Cô đừng lo, Tần Dực sẽ xử lý xong việc công, anh ấy sẽ đến tìm cô.”

 

“Tôi không lo. Cũng cảm ơn anh đã nói cho tôi những điều này. Khuya rồi, tôi phải về Lan Giang Đài.”

 

“Được, tôi đưa cô.”

 

Dương Kính Huy đứng dậy vào phòng lấy một cái áo lông vũ khoác lên người. Chiếc áo lông vũ đó chính là cái Tô Nghiên khoác lên người anh khi cứu anh ở Phượng Hoàng Lĩnh.

 

Mắt Tô Nghiên dừng trên áo lông vũ, nghĩ thầm, tiện tay lấy mà size cũng vừa.

 

Xuống tới lầu, Dương Kính Huy hỏi: “Tôi lên văn phòng lấy chìa khóa xe, cô có muốn lên cùng không? Có thể gọi điện vệ tinh.” Dương Kính Hý suýt nói thẳng là có thể gọi cho Tần Dực. Vì anh em, anh thật sự tốn không ít tâm tư.

 

“Không.” Nếu cô muốn tìm Tần Dực, trực tiếp lái phi hành khí đến kinh đô tìm là được.

 

Dương Kính Huy không hiểu, nhưng cũng không nói gì thêm, một mình lên lầu lấy chìa khóa.

 

Không lâu sau, Dương Kính Huy lái một chiếc xe quân dụng đã cải tạo có thể chạy trên mặt băng tới.

 

Tô Nghiên kéo cửa phụ lên xe.

 

“Xe này không chạy nhanh bằng xe của cô.”

 

“Thích xe của tôi hả? Hay anh xin mua một chiếc đi? Nhưng giá không rẻ đâu. Ông chủ bán xe cho tôi chỉ nhận đồ sưu tầm từ cấp kiệt tác trở lên, như châu báu, tranh chữ.”

 

“Ha ha, làm ăn đến tận đây cơ à. Nhưng tôi có thể sẽ thực sự mua một chiếc, cô giúp tôi để ý nhé.”

 

Tô Nghiên nói mấy câu này chỉ là nói cho có chuyện, chứ không thì ngồi không hơi ngượng. Ai ngờ Dương Kính Huy lại tin thật?

 

Nhưng Dương Kính Huy dám mua thì cô dám bán. Dù sao ai cũng biết cô có bí mật, chỉ là không biết bí mật gì thôi.

 

Bí mật cũng có thể là sau lưng có một đại lão năng lực nghịch thiên cung cấp vật tư mà người khác không kiếm được. Ừm, rất hợp lý.

 

“Đang nghĩ gì thế? Không phải tôi vừa muốn mua xe là cô liền bảo hết hàng đấy chứ?”

 

“Chắc là có. Anh chuẩn bị đồ đi, chờ tin tôi.”

 

Tô Nghiên thu không ít xe quân dụng cải tạo, riêng loại xe cô đang lái đã mấy chiếc, còn có dòng xe khác nữa. Có thể bán một phần lớn để đổi lấy vàng, chứ để làm sắt vụn à?

 

Bây giờ vẫn còn đổi được trang sức, chữ vẽ, đồ cổ có giá trị. Nếu trải qua thêm vài trận tai họa, người còn chẳng bao nhiêu, mấy thứ này còn sót lại được à?

 

Bán, kiếm vàng là đúng.

 

Xe mới chạy được hơn mười phút, trời đã bắt đầu đổ tuyết lớn.

 

Từ khi bắt đầu cực hàn đến giờ chưa có tuyết. Sau cực hàn là bão tuyết, điều này giống với ký ức kiếp trước của Tô Nghiên, chỉ là thời gian lại đến sớm hơn.

 

Vốn đã cực hàn, giờ có tuyết cũng chẳng cảm thấy gì, chỉ là đường xá càng khó đi hơn.

 

“Tuyết nói đến là đến. Đi chậm, cô về nhà sẽ muộn hơn.”

 

“Không sao, an toàn là quan trọng.”

 

“Ừm.”

 

Dương Kính Huy tập trung lái xe, Tô Nghiên cũng không nói nữa, kẻo làm anh mất tập trung.

 

Đi hơn bốn mươi phút mới tới khu Lan Giang Đài.

 

Tô Nghiên từ chối Dương Kính Huy đưa lên lầu.

 

“Đến tận cửa nhà tôi rồi, không cần tiễn đâu. Anh mau về đi, lát nữa tuyết dày lại càng khó đi.”

 

“Cũng được, khoan đã…”

 

Vừa định xuống xe, Tô Nghiên bị Dương Kính Huy gọi lại.

 

Cô khó hiểu quay đầu, trên trán hiện đầy dấu hỏi chấm to tướng.

 

“Tô Nghiên, tôi xin lỗi cô. Sau này chỉ cần cô không muốn nói, tôi sẽ không truy tra chuyện của cô nữa. Nên cô không cần phải dè dặt trước mặt tôi. Tôi và cô, cũng có thể như cô và Giang Húc mà ở chung, cô thấy thế nào?”

 

“Nói thật, đối mặt với anh tôi có áp lực rất lớn. Từ lần đầu gặp mặt, anh luôn điều tra tôi, nghi ngờ tôi, tôi có bóng ma tâm lý rất lớn.”

 

“Rất xin lỗi vì đã gây phiền nhiễu cho cô. Sau này, sẽ không nữa.”

 

Tô Nghiên khi đối mặt với bọn buôn vũ khí còn không áp lực bằng khi đối mặt với Dương Kính Huy.

 

Dương Kính Huy không nghi ngờ gì là người đáng tin, nhưng cô không thể tự nhiên ở chung như với Giang Húc hay Ngụy Thành, càng không thể thân thiết như với Lạc Vạn Ninh và bác Trương.

 

Tô Nghiên cũng không hiểu nổi, đành đổ cho ấn tượng đầu tiên. Ấn tượng đầu mà, lần đầu gặp đã bị Dương Kính Huy tra hỏi, mà anh ta thông minh như yêu quái, đâu như Giang Húc vô tâm vô phế, lúc nào cũng vui vẻ.

 

“Được, vậy để sau hãy nói. Tôi về đây, không cần tiễn.”

 

Tô Nghiên nhảy xuống xe, đội mưa tuyết chạy vội vào tòa C.

 

Dương Kính Huy không đưa Tô Nghiên lên lầu. Anh đỗ xe dưới lò khoảng mười phút, rồi mới nổ máy về.

 

Về đến nhà, Tô Nghiên mặc kệ hai con chó đang vẫy đuôi như cánh quạt, vào bếp nhóm hai lò than, đổ đầy nước vào hai cái nồi lớn, đun nước để chuẩn bị gội đầu tắm rửa.

 

Thói quen, không tắm sạch thì không lên giường được.

 

Trưa hôm sau, đại đội của Ngụy Thành và một đại đội khác vượt tuyết tiến vào khu Lan Giang Đài.

 

Các chủ hộ trong khu đều được tập trung lại họp, thông báo việc Lan Giang Đài được chọn làm phân khu căn cứ, ban bố nội quy, sắp xếp nhà trống, tuyển dụng nhân viên ngoài quân đội cho căn cứ, như bác sĩ, lao công, sửa chữa, v.v.

 

Lạc Vạn Ninh được Ngụy Thành chỉ định vào phòng y tế, trở thành bác sĩ của phân khu căn cứ tạm thời.

 

Lý Hách mặt trắng và Tùng Ca của hắn đều kiếm được một chức quản lý hậu cần.

 

Ngụy Thành muốn để Vương Tân Ngũ và mấy tên đàn em làm nghề cũ, chỉ có một chút thay đổi về tính chất công việc: tuần tra quanh khu căn cứ, xử lý mấy vụ linh tinh. Vương Tân Ngũ không làm, hắn muốn tìm vật tư, đổi vật tư với Tô Nghiên để phát tài.

 

Nói trắng ra, Vương Tân Ngũ muốn làm lái buôn, chỉ là hắn là lái buôn nhỏ, còn Lâu Tuyết mới là lái buôn siêu to.

 

Cả khu Lan Giang Đài phát điên vì vui sướng, bởi vì căn cứ an toàn, có quan binh đóng quân, ít nhất bề ngoài sẽ không còn ai dám xông vào nhà cướp bóc, lại còn giải quyết vấn đề cấp điện và cấp nước.

 

Cứ như thể cả thế giới chỉ có nỗi buồn của Tô Nghiên là thành hiện thực.

 

Việc xây dựng căn cứ tạm thời không vì tuyết lớn mà lùi lại, mà đang tiến hành rầm rộ. Nhưng tất cả đều không liên quan gì đến Tô Nghiên, cô không tham gia gì, Ngụy Thành họ cũng không đến quấy rầy.

 

Tô Nghiên ném Hòa Hòa ra phòng khách trông nhà, cô dẫn hai đứa nhỏ và hai con chó vào không gian khai phá.

 

Lũ chó chạy đến đống container chơi, mới khiến cô nhớ ra mấy container này là nhặt được dưới nước hôm nhặt được chó. Đây là của cải nhặt được, mở thử xem có gì.

 

Vận may rất tốt, container đầu tiên mở ra là thức ăn cho chó, hàng hiệu. Hai con chó coi như mang của hồi môn vào đội rồi. Container này đủ để chúng ăn no đến cuối đời.

 

Không cần xem hạn sử dụng, trực tiếp bỏ vào kho nhiệt độ ổn định.

 

Tiếp theo mở container thứ hai, vali túi xách của một thương hiệu xa xỉ đỉnh cao. Tô Nghiên mở vài gói, đủ kiểu dáng màu sắc kích cỡ. Cô chọn mấy cái ưng ý, số còn lại quét hết lên nền tảng, giao dịch với vị diện hiện đại, đổi lấy vàng.

 

Container thứ ba mở ra là sữa bột dinh dưỡng người lớn của một nhãn hàng nước ngoài. Thứ này không đáng bao nhiêu vàng, nhưng có ích, giữ lại.

 

Container thứ tư là rượu vang đỏ, container thứ năm cũng là rượu vang đỏ, đều là hàng xuất xứ từ nước rượu, coi như rượu cao cấp. Có thể giữ lại, lúc rảnh uống chút, uống không hết thì làm nước giải khát, tưới hoa, không được thì lau sàn cũng được.

 

Container thứ sáu là mỹ phẩm dưỡng da, container thứ bảy cũng là mỹ phẩm dưỡng da. Trước thiên tai cô cũng đã trữ đủ dùng mấy kiếp. Mấy thứ này cũng là hàng hiệu cô yêu thích, để lại một phần đổi vật tư, số còn lại bán hết sang vị diện hiện đại, đổi lấy vàng.

 

Tô Nghiên mở hết mười bảy container, có mực in, linh kiện máy móc, đồ chơi, và cả đồ người lớn…

 

Toàn là hàng nhập cảng. Những thứ có thể quét lên nền tảng đều đã giao dịch.

 

Thu về hơn 600 kg vàng.

 

Hơn hẳn trồng rau trong không gian. Không phải nói là không trồng rau nữa, rau lúc nào cũng có thể trồng, nhưng Tô Nghiên trông đợi nhiều hơn vào cây ăn quả. Trồng cây ăn quả tiện, trồng một lần là xong. Rau thì thu hoạch một lứa lại phải trồng tiếp lứa khác, mệt quá, hiệu quả đầu tư thực sự không cao.

 

Tô Nghiên cân nhắc rất nghiêm túc, có nên thỉnh thoảng ra ngoài dạo mấy cảng, bến tàu, khu logistics không. Tuy bây giờ ngàn dặm băng phong, vạn dặm tuyết phiêu, nhưng ra ngoài nhặt của rơi mà, chủ yếu là đánh cược vận may.

 

Nếu thời tiết tốt, có cá lọt lưới thì cũng chẳng đến lượt người lười như cô nhặt.

 

Không nghĩ nữa, còn phải cho gà, vịt, ngan, cá dưới sông ăn, ném ít rau xanh cho chúng sống qua ngày.

 

Bò, dê, lợn thì cô không cho ăn nữa, hạt cỏ gieo trước đây đã mọc cao 10-20 cm rồi, chúng có thể tự ăn.

 

Bảy giờ tối thu công, Tô Nghiên dẫn bọn trẻ và chó rời khỏi không gian.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn