Chương 73: Gửi thư
Dương Kính Huy coi như là nhân vật số hai ở Giang Thành, hắn muốn kiểm tra, đương nhiên không ai cản được.
Dù sao đây cũng là máy bay vận tải vũ trang, loại này người thường mua được sao? Chỉ là kiểm tra thôi, Lục Lệnh Huân đành phải phối hợp mở cửa khoang.
Dương Kính Huy vào trong kiểm tra rất kỹ lưỡng, máy bay đời ba năm trước của Mỹ, bay chưa đến một trăm km, xác nhận là máy bay mới.
“Được rồi, mọi thứ bình thường.”
“Cảm ơn ngài Dương.”
Lục Lệnh Huân đã nghĩ sẵn hơn chục cái lý do trong đầu, ông không ngờ sau khi kiểm tra xong Dương Kính Huy lại không hỏi lai lịch của máy bay trực thăng.
Dương Kính Huy biết rõ lai lịch máy bay, không khỏi thầm cảm thán sự lợi hại của người đứng sau Tô Nghiên, ngay cả thế này cũng có thể vận chuyển vào lãnh thổ. Nhưng hắn cũng chỉ xác nhận lại, sẽ không xảy ra chuyện chất vấn Tô Nghiên nữa.
“Không cần khách sáo, còn phiền ông Lục giúp tôi mang một lá thư về kinh đô, đưa cho La Phục An của Đội hành động đặc biệt ứng cứu khẩn cấp căn cứ Thần Quang.”
Căn cứ Thần Quang là tổng căn cứ ở kinh đô, tập trung đầy người tài.
Căn cứ cũng lớn đến mức khó tưởng tượng, dù sao cũng nhận được tin trước, đã chuẩn bị sẵn sàng, tất cả nhân tài và kỹ thuật cao cấp nhất của Hoa Hạ, cùng các loại vật tư chiến lược, đều nằm trong căn cứ này.
“Việc nhỏ, nhất định chuyển tới.”
Hai người bắt tay, Dương Kính Huy đưa phong bì cho Lục Lệnh Huân rồi đi.
Lá thư của hắn không nghi ngờ gì là nhờ tay La Phục An chuyển cho Tần Dực, có vài việc không tiện dùng điện thoại vệ tinh, nếu trực tiếp đưa thư cho Tần Dực, hắn sợ mấy ông lớn ở kinh đô sẽ suy nghĩ nhiều.
Lá thư cũng được viết bằng thủ pháp truyền tin đặc biệt của họ, người thường có cầm được đọc hết nội dung cũng không hiểu hắn muốn nói gì.
Máy bay trực thăng bay rất chậm, giữa đường còn dừng một lần để tiếp nhiên liệu, khi về đến không phận kinh đô đã là bảy giờ sáng.
“Đến căn cứ Thần Quang trước.”
“Rõ, sếp.”
Máy bay trực thăng của họ không thể bay vào căn cứ, thực tế từ xa đã bị khóa mục tiêu, nếu không phải liên tục báo hiệu đèn tín hiệu, thì đã sớm bị bắn hạ từ lâu.
Máy bay đỗ cách căn cứ mấy dặm, nhưng vì là trực thăng, có lính tuần tra bên ngoài căn cứ chạy tới hỏi thăm.
Căn cứ được xây ở khu vực địa hình cao, khi cực hàn ập tới, nước ở khu vực này đã rút hết, không có lớp băng, đường ở đây lại có người chuyên dọn tuyết. Lục Lệnh Huân nói mình đến gửi thư, liền được lên xe của lính vào căn cứ.
Dưới sự giúp đỡ của lính trong căn cứ, Lục Lệnh Huân tìm được La Phục An.
“Xin hỏi anh tìm tôi?”
“Chào đồng chí La, tôi là Lục Lệnh Huân, đây là thư của anh.”
“Cảm ơn nhé.”
La Phục An mở thư ra xem một lần, là thư của Dương Kính Huy, mà cách viết này? Lại gấp lại.
“Thư đã gửi tới, vậy tôi xin phép cáo từ trước.”
“Ông Lục có ở trong căn cứ không? Ở khu nào?”
“Tôi tạm thời vẫn ở ngoài căn cứ.”
Không ai ở căn cứ Thần Quang mà không muốn vào ở, bên ngoài bây giờ loạn lắm, cướp vào nhà, đốt giết cướp bóc nhiều vô kể, chưa vào ở là vì chưa xin được suất.
Đối phương giúp đưa thư, La Phục An muốn trả ơn, anh hỏi: “Chưa xin được suất à?”
“Không phải, tôi đã xin được một căn ba phòng, chỉ là nhà tôi đông người ở không thoải mái, nên tạm thời chưa chuyển vào.” Lục Lệnh Huân là dân kinh doanh, cực kỳ tinh ý. La Phục An hỏi vậy, tức là muốn trả ơn, ông thuận miệng tiết lộ nhà nhỏ.
Trong lòng ông mừng thầm, đây không phải là giúp gửi thư, mà là Dương Kính Huy tặng ông cơ hội.
“Vậy à, để tôi hỏi thử xem có nhà lớn hơn không, sáu giờ chiều mai anh đến tìm tôi nhé. À, các anh từ Giang Thành lên kinh đô bằng gì thế?”
“Chúng tôi lái máy bay trực thăng.”
La Phục An trầm ngâm gật đầu, lại là một tay chơi máu mặt à, thời điểm này mà dám lái trực thăng? Bây giờ ngoại trừ cấp cao tập đoàn và quân đội làm nhiệm vụ đặc biệt, ai mà dám lái trực thăng chứ?
Không phải không có trực thăng, mà là dầu hàng không là mặt hàng khan hiếm, dùng một lít là mất một lít.
“Được, vậy mai gặp.”
“Cảm ơn đồng chí La.”
La Phục An nhét thư vào túi, quay về tìm Tần Dực.
“Lão Trương, lão Tần đâu?”
“Lão Tần vừa bị gọi lên văn phòng thủ trưởng Thịnh.”
La Phục An bảo biết rồi, nhưng cũng tò mò sáng sớm đã bị thủ trưởng gọi đi, không biết có chuyện lớn gì.
Con người ai cũng có lòng hiếu kỳ, La Phục An và Trương Viễn tán gẫu qua loa.
“Cậu đoán xem có phải có nhiệm vụ lớn gì không?”
“Bây giờ không có nhiệm vụ lớn, không phải là đánh hắc ám thế lực thì là cứu hộ cứu nạn, nếu được lên chiến trường giết ác trừ gian thì tôi không nói gì, chứ cứu nạn thì tốt nhất nhường cho các liên đội bình thường, tôi chỉ muốn đi làm nhiệm vụ gian khổ hơn.”
“Thôi được rồi lão Trương, nói chuyện nhẹ nhàng thôi, khổ nhất là lão Tần.”
La Phục vừa nhắc lão Tần, Trương Viễn liền khéo léo ngậm miệng.
Mấy anh em đồng đội bọn họ, ai cũng biết Tần Dực và vị hôn thê sau khi thiên tai xảy ra thì mất liên lạc, cuối cùng cũng có tin tức, nhưng người tạm thời vẫn chưa rời khỏi kinh đô được.
Người bị anh em cho là khổ nhất lúc này đang ở văn phòng thủ trưởng.
“Tiểu Tần, đơn xin điều động của cậu tôi đã xem, không phải tôi không phê duyệt, mà là tôi tạm thời không thể thiếu cậu được, Giang Thành đã có một Dương Kính Huy, tôi đồng ý cậu điều đi, nhưng tôi hy vọng cậu cho tôi một khoảng thời gian đệm, giúp tôi đào tạo ra một đội hành động đặc biệt.”
“Rõ, thủ trưởng.”
Tần Dực xin điều khỏi kinh đô không phải chỉ một mình anh đi, mấy anh em của anh cũng đều xin điều theo, đặc biệt là La Phục An, nếu thủ trưởng Thịnh không đồng ý thì anh ta sẽ xuất ngũ.
Đội hành động đặc biệt do Tần Dực dẫn đầu là thanh kiếm sắc trong tay thủ trưởng, thủ trưởng yêu cầu giúp đào tạo một đội có thể thay thế anh là hoàn toàn hợp lý. Đừng nói là một tập đoàn quốc gia, dù chỉ là một công ty thương mại nhỏ, khi nhân viên nòng cốt điều động hoặc từ chức cũng có một loạt quy trình.
Tần Dực hiểu và đồng ý.
“Ngoài ra, hiện tại có một nhiệm vụ khẩn cấp, cần tiểu đội của cậu hỗ trợ hai giáo sư đến núi Á Nhĩ ở Tây Bắc làm một nghiên cứu, để chuẩn bị cho việc di dời căn cứ nhằm đối phó với thiên tai liên tiếp.”
“Rõ, tôi và Trần Định Sơn đi, để La Phục An và Trương Viễn ở lại căn cứ.”
“Cậu sắp xếp là được, đi đi.”
Tần Dực rời văn phòng thủ trưởng, đã nói là nhiệm vụ khẩn cấp, tức là càng nhanh càng tốt. Anh điều trực thăng, xác nhận thời gian với hai giáo sư, nửa tiếng sau xuất phát, sau đó mới trở về ký túc xá của đội.
“Lão Tần, tình hình thế nào?”
“Đội trưởng, đây là thư của lão Dương gửi anh.”
Tần Dực nhận thư nhét vào túi, nói: “Lão Trương, lão La, hai cậu ở lại căn cứ huấn luyện đội dự bị mà bộ quân đội gửi tới, lão Trần đi với tôi đến núi Á Nhĩ, xuất phát ngay.”
“Rõ!” Trần Định Sơn nhanh chóng chỉnh trang trang bị.
La Phục An và Trương Viễn cũng xách đồ của Tần Dực tới, Tần Dực tự nhiên đón lấy đeo lên vai: “Cảm ơn các anh em.”
Bốn người ăn ý làm động tác cổ vũ, hai người ở lại hai người lên đường làm nhiệm vụ.
