Chương 85: Một Khoản Thu Nhập Lớn
Tô Nghiên mệt quá, không muốn đun nước tắm rửa phiền phức, lần đầu tiên cô vào biệt thự nhỏ trong không gian xả vòi sen tắm cho sướng.
Hai con chó lấm lem cũng nhờ Tô Thanh tắm rửa sạch sẽ.
“Tô Tô, bây giờ hơn sáu giờ rồi, tối nay ăn gì?”
“Kệ mấy con chó, cho chúng ăn hạt. Cháu chỉ chiên một miếng bò bít tết và cá tuyết, thêm một bát súp tôm cải bó xôi. Mệt quá cô ơi, cháu không muốn động đậy, nấu ở đây luôn đi.”
“Cháu đi nằm một lát đi, để bọn trẻ tự chơi trong phòng trẻ em, cô nấu xong sẽ gọi.”
“Cảm ơn cô.”
Tô Nghiên vào phòng trẻ em hôn hai đứa con một cái, rồi về phòng bên cạnh sấy tóc, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi, đến khi mở mắt ra là Tô Thanh đến gọi cô ăn tối.
Ăn cơm xong, lại ngủ thêm một lúc, tinh thần tốt hơn nhiều, cô bước ra khỏi biệt thự nhỏ để tuần tra ‘giang sơn’ của mình.
Rau và cây mình trồng chẳng có gì đáng xem, chủ yếu là xem thứ Tô Thanh trồng. Không xem thì thôi, vừa xem đã giật mình, tốc độ đó, Tô Nghiên tự nhận có chạy cũng không đuổi kịp.
Cây ăn quả mới trồng cũng nhiều quá chứ? Khoảng cách giữa các cây rất chuẩn, mỗi giống đều tập trung trồng một chỗ, còn chừa lối đi đủ cho một chiếc xe chạy qua.
Tô Nghiên hạ quyết tâm, từ ngày mai, ngày nào cũng cùng Tô Thanh trồng cây, trồng hết số cây giống đã mua, trồng sớm thì sớm có thu hoạch.
Xem xong vườn cây ăn quả, cô chuẩn bị đổi thu hoạch hôm nay thành vàng.
Tô Nghiên chuyển toàn bộ đá ngọc thô ra khu vườn trước biệt thự nhỏ, trải một tấm đệm xuống đất, ngồi xuống quét từng cái lên sàn giao dịch.
Bắt đầu từ đống thấp nhất. Thực ra trong mắt cô là thấp, nhưng trong mắt người thường, ngọc thạch chất lượng như vậy cũng là hiếm có. Một viên thấp nhất đổi được một kg vàng, nhiều thì đổi được hơn chục kg.
Giá trị thấp, nhưng không chịu nổi số lượng lớn. Lớn nhỏ cộng lại chắc chắn trên một trăm viên. Lô đá thấp nhất này sản xuất ra gần 1 tấn vàng.
Tiếp theo là lô không đạt cấp sưu tầm, nhưng cũng là loại chất lượng đỉnh cao, số lượng cũng năm sáu chục viên. Giao dịch xong tốn khoảng 7 tấn vàng.
Lô cao cấp nhất là ngọc lục bảo và ngọc đế vương lục, tổng cộng 14 viên. Tô Nghiên chọn bốn viên thích nhất giữ lại, giao dịch 10 viên, được 17 tấn vàng.
Tổng cộng gần 25 tấn, tức 25.000 kg.
Nhiều không? 25.000 kg nhìn thì nhiều, nhưng nghĩ mà xem, mua một nút không gian 10 vạn mét khối đã tốn 5.000 kg, bốn người bận rộn cả ngày suýt mất mạng mới kiếm được năm cái nút không gian, nhìn như vậy có còn thấy nhiều nữa không?
Đương nhiên, trong tay vẫn còn vài viên chưa giao dịch, nhưng cũng có hạn.
Tuy nhiên, với lượng vàng dự trữ hiện tại, chỉ cần không mua đồ lớn đắt tiền, cô vẫn cảm thấy rất an toàn.
Tối nay, cả nhà ngủ trong không gian, đến bảy giờ sáng mới thu dọn về nhà thật.
Giang Húc đúng giờ lên lầu dẫn chó xuống vận động.
Tô Nghiên vừa ăn sáng vừa bấm bộ đàm, đúng như Dương Kính Huy nói hôm qua, rất khó kết nối. Ăn xong bữa sáng mới bắt được tín hiệu.
Cô báo Lâu Tuyết chín giờ đến học.
Chưa đến giờ, Tô Nghiên ở phòng đồ chơi dạy hai đứa nhỏ xem hình nhận biết đồ vật.
Xem hình nhận biết đồ vật tốt nhất là dạy trẻ hơn một tuổi, nhưng hai đứa nhà cô học nói sớm, chưa đầy bảy tháng đã nói được từ đơn, như “mẹ”, “không”, “muốn”.
“Cục cưng, nhìn đây, đây là hoa.” Tô Nghiên chuẩn bị hai bộ thẻ xem hình nhận biết, cầm tấm thẻ vẽ bông hoa đưa cho con.
“Pha~”
“Pha, pha~”
Được rồi, hoa = pha. Hai đứa nhỏ cầm thẻ hoa vui vẻ vẫy tay nhỏ.
“Cục cưng, tiếp này, đây là cây, cây!”
“Thây~”
Hai đứa nhỏ nói cây = thây.
Tô Nghiên cũng không vội, trẻ con phát âm chưa chuẩn không sao, trước hết cho con nhận biết. Cô rất kiên nhẫn lặp đi lặp lại, mỗi ngày cho con nhận biết được vài thứ cũng tốt.
Dương Kính Huy và Lâu Tuyết hôm nay cũng đến cùng lúc. Hòa Hòa báo Tô Nghiên người đến rồi, cô ra mở cửa, trực tiếp lên sân thượng.
“Hai người hôm qua có ra ngoài không? Trực thăng có bị ảnh hưởng không?”
“Có, xóc dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn giữ vững được, nếu không thì hôm nay anh cũng không phải dạy.”
“Phải đấy, kỹ thuật của cô giỏi thế còn phải học ké của tôi, A Nghiên không tốt nha.”
Không phải Tô Nghiên giỏi mà là Hòa Hòa giỏi, nhưng cô không thể nói ra.
“Đâu có, tôi chỉ là liều lĩnh cộng thêm may mắn thôi. Bây giờ nghĩ lại còn sợ, bài này tôi phải nghe.”
Dù có làm bóng đèn cũng phải nghe, đằng nào sau này sắp xếp cho họ nhiều cơ hội gặp gỡ hơn để bù đắp.
“Tô Nghiên có lẽ thực sự liều lĩnh, nhưng làm quen thêm một chút cũng có lợi.” Dương Kính Huy nói. “Hai người đợi ở bên cạnh trước, tôi thử xem trực thăng có bị ảnh hưởng từ trường không.”
“Vâng vâng, huấn luyện viên Dương cẩn thận.”
Tô Nghiên biết không ảnh hưởng, nếu có vấn đề thì hôm qua đã không về được. Còn tại sao không sao, đương nhiên là công lao của Hòa Hòa, trí tuệ nhân tạo chắc chắn đã làm gì đó để cứu chiếc máy bay này.
Dương Kính Huy thử một lát, máy bay bình thường, anh phải thừa nhận Tô Nghiên may mắn vãi.
Thử máy xong, Dương Kính Huy bắt đầu nghiêm túc truyền đạt kiến thức liên quan cho hai học viên nữ. Anh giảng xong, còn phải kiểm tra.
Tô Nghiên đỗ, vì cô có Hòa Hòa làm ‘phao’ dạy rồi.
Lâu Tuyết thì không được, sai mấy câu.
“Cô như vậy không được. Lần sau lên lớp mang theo điện thoại hoặc máy tính bảng, chụp lại hết chỗ này, về nhà học thuộc lòng. Nếu đến ghi nhớ mấy cái dụng cụ này còn không nổi thì nói gì đến vận hành máy bay?”
“Vâng, huấn luyện viên Dương, lát nữa tan học em sẽ tìm điện thoại đến chụp. Lần sau lên lớp em nhất định sẽ nhớ kỹ.”
Lâu Tuyết bị huấn bị xấu hổ cúi đầu, hối hận sao mình cứ không nhớ nổi, mất mặt quá.
Hai giờ học trôi qua rất nhanh.
“Tiết sau sẽ giảng thêm lý thuyết, rồi lên máy bay thao tác. Lâu Tuyết, cô phải theo kịp.”
“Vâng ạ.”
Huấn luyện viên trưởng Dương dạy xong, tan học.
Lâu Tuyết ngại đối mặt với huấn luyện viên trưởng Dương, không vào nhà Tô Nghiên, trực tiếp xuống lầu đi luôn.
Tô Nghiên giữ Dương Kính Huy ở lại ăn trưa, cô còn phải đưa học phí của Lâu Tuyết cho anh.
“Tôi về căn cứ ăn, ở đó có căng tin.”
“Cơm căng tin không ngon bằng cơm nhà tôi. Ăn xong hãy về, không được từ chối.”
Dương Kính Huy bất đắc dĩ cười, nói cung kính không bằng tuân lệnh.
Tô Thanh chưa bắt đầu nấu trưa, Tô Nghiên bảo cô nấu thêm một suất, cô đi lấy ‘học phí’ của Lâu Tuyết ra, dặn Dương Kính Huy lát nữa đừng quên cầm.
“Tôi không nhận học phí. Tôi đồng ý dạy cô ấy là vì nể mặt cô. Đồ cô ấy đưa đến cô cứ giữ lấy.”
“Đây là của anh, anh nhận đi.”
