Chương 88: Tiểu đội tề tựu
"Giờ chẳng có ăn, chẳng có uống, trực thăng cũng mất, giữa núi rừng hoang vu thế này, chạy đi đâu?"
"Cướp đồ tiếp tế thì nhịn được, sao lần này lại không nhịn nổi?"
"Người trẻ tuổi, làm việc quá bốc đồng."
Hai vị giáo sư và bốn trợ lý yếu ớt không ngừng oán trách Tần Dực và Trần Định Sơn.
"Người ta muốn giết tôi ăn thịt, anh bảo tôi nhịn thế nào?"
"Anh không biết chạy à? Mang danh binh vương đặc chủng mà chạy cũng không biết!"
"Anh có óc không? Bọn tôi chạy thì mấy người chạy được à?"
"Giờ cũng chạy không được..."
Bọn họ chỉ là bảo vệ an toàn cho mấy người, chứ không phải làm bảo mẫu cho họ. Mấy ngày nay Trần Định Sơn bị oán trách khắp nơi, nên nói chuyện hơi cộc.
"Được rồi, mọi người nhanh lên, chiều nay và tối nay chúng ta phải đi suốt đêm, sáng mai sẽ tới được cái làng ở cửa núi A Nhĩ Sơn, rồi tìm cách kiếm xe." Tần Dực là đội trưởng, chỉ còn cách dàn hòa hai bên, "Lão Trần, cậu cũng bớt nói vài câu đi. Tôi ra ngoài canh."
Trần Định Sơn, "..."
Thôi, không cãi nữa, nể mặt lão Tần.
"Biết có làng ở cửa núi sao không đi sớm?"
"Any có nói đủ chưa? Băng dưới chân núi mấy ngày nay mới bắt đầu tan, xuống đó ăn đá à? Cho anh xe anh chạy được à?"
"Anh!?"
"Anh cái gì mà anh!"
Trần Định Sơn không cho phép ai chất vấn lão đại, cự thẳng đến nỗi mấy người kia không nói được lời nào.
Cuối cùng cũng yên tĩnh để thu dọn đống đồ ăn và vũ khí cướp được, toàn là đồ tốt, chuẩn bị mỗi người mang một phần.
Tần Dực biết tiếng súng vang lên, đối phương nghe động tĩnh sẽ tìm tới, nhưng không ngờ tới nhanh thế.
Nghe tiếng bước chân, người không ít, còn bao vây ba mặt.
Điều động cả mấy trăm người, chỉ để hầm tám người bọn họ sao?
Anh và Trần Định Sơn thoát thân hoàn toàn không vấn đề, vấn đề là còn kèm sáu người.
"Nhanh, thu dọn xong đi từ đầu kia của hang!"
"Rõ, lão đại."
Đang chạy trốn, lúc này không ai dám lên tiếng.
Tần Dực quyết đoán chặn cửa hang.
Anh dám chặn cửa hang, là vì biết hang này thông thẳng ra vách núi bên kia.
So sánh giữa kéo sáu người liều mạng với đối phương và chạy trốn qua vách núi, rõ ràng chạy qua vách núi có tỷ lệ sống sót cao hơn.
May là từ lúc ở trong hang này, để phòng người và thú lớn, cửa hang đã được thiết kế sẵn, từ trong chặn lại thì đối phương muốn từ ngoài dời đi không dễ.
Trừ phi cho nổ tung, đối phương cho nổ hang, trong đầu Tần Dực cũng đã có đối sách cho nổ cửa hang.
Tần Dực chọn hai khẩu súng và tất cả lựu đạn từ đống vũ khí cướp được, rồi bảo Trần Định Sơn dẫn người đi trước từ phía bên kia.
"Lão đại cẩn thận."
"Đi đi, tôi không sao."
Ngoài cửa hang, như Tần Dực dự đoán, đối phương chuẩn bị cho nổ hang.
Anh cũng khẩn trương làm một chuỗi lựu đạn liên hoàn, cố định vào những chỗ thích hợp trong hang và tính toán khoảng cách an toàn.
Tiếng nổ bên ngoài vang lên, anh cũng giật kíp ở đây.
Trong hang nhỏ, đất đá sụp xuống làm tắc sâu hơn, có thể tranh thủ thêm chút thời gian rút lui.
Tần Dực chạy tới đầu kia, lại gặp vấn đề khó.
Dây leo đã được cố định sẵn ở đó, nhưng sáu người nhất quyết không chịu leo vách núi.
Trần Định Sơn tính hơi nóng, thấy Tần Dực tới, anh ta ngồi phịch xuống đất mặc kệ.
Tần Dực kiên nhẫn giảng giải, "Trong tận thế thiên tai, con người sinh tồn càng ngày càng khó khăn, mong mọi người khắc phục một chút, đây cũng là một kỹ năng sinh tồn. Thời gian không còn nhiều, ai lên trước?"
Không ai nhúc nhích.
"Chúng tôi là dân nghiên cứu, bảo vệ chúng tôi là trách nhiệm của các anh, quân nhân."
"Phải, nói hay lắm! Tiếp theo còn có động đất lớn, sóng thần lớn, mảng kiến tạo va chạm, đêm cực và đủ loại thảm họa lớn, mong các vị lúc nào cũng có người bảo vệ bên cạnh, lại càng mong các vị cam tâm tình nguyện giao mạng sống của mình vào tay người khác, bỏ mặc chờ chết, không mất mặt đâu!"
"Không ai muốn leo vách núi phải không? Tôi biết, các vị đang cược rằng đối phương không đuổi theo, còn có thể đào ngược ra ngoài. Đừng mơ nữa! Không có đường lui đâu, nửa cái hang đã nổ sập rồi!" Tần Dực không nén nữa, xả hết sát khí quát một tràng.
Lần này không ai dám phản bác nữa.
"Từ đây xuống dưới, tôi có cách đưa mọi người về kinh đô, nhưng điều kiện là mọi người phải phối hợp." Vừa nãy là quát, giờ giọng lại ôn hòa.
Chiêu 'vừa đánh cho một trận lại cho một củ cà rốt' của Tần Dực có tác dụng.
Sắc mặt mọi người đã giãn ra.
Một vị giáo sư ngoài sáu mươi tình nguyện xuống trước.
"Lão Trần, cậu xuống trước, ở dưới chuẩn bị đỡ người."
"Được."
Thấy chưa, chẳng phải tất cả đều xuống được sao? Có dây leo bám mà xuống, có gì mà không dám? Hơn nửa tiếng, tất cả đều xuống tới thung lũng.
"Lão Tần, chỗ này chưa chắc an toàn, hay là..." Trần Định Sơn gõ nhẹ vào vòng tay.
Tần Dực giờ cũng trông vào vệ tinh may mắn của họ không bị nhiễu, anh gật đầu, "Tôi thử."
Tần Dực thử, có thể gửi đi thành công, chỉ không biết ba người kia có nhận được thuận lợi không.
Dương Kính Huy và La Phục An thì nhận được, nhưng tín hiệu bị trễ.
Tần Dực gửi tin lúc mười giờ sáng, đến hơn tám giờ tối mới nhận thành công.
"Lão Tần, có hy vọng không?"
"Mỏng manh, sáng mai không có tình hình gì thì đi thám thính đường."
Hơn hai giờ sáng, trên bầu trời A Nhĩ Sơn cuối cùng cũng có động tĩnh. Trần Định Sơn cầm đèn pin cướp được không ngừng phát tín hiệu.
"Là người mình!"
Một câu 'người mình' của Trần Định Sơn làm sáu người kia bật dậy.
Ngước mắt nhìn chăm chăm chiếc trực thăng đang hạ thấp dần như nhìn người yêu đầu.
Khi trực thăng hạ đến mức không thể thấp hơn, họ thả thang dây xuống.
Lần này, hai vị giáo sư và trợ lý của họ không sợ nữa, có gan bám vào thang leo lên.
"Lão La! Tôi tưởng hỏng rồi chứ, sao giờ này mới tới?"
"Chuyện dài lắm, lão Trần, lão đại!"
Chào hỏi một tiếng, mấy người trao đổi ánh mắt, rồi nhanh chóng quay đầu chuẩn bị rời khỏi A Nhĩ Sơn để quay về.
Kết quả, lại đón thêm một chiếc nữa.
Nháy tín hiệu, lại là người mình!
Thế là hai chiếc máy bay trước sau tìm một chỗ hạ cánh bên ngoài A Nhĩ Sơn.
"Lão Tần!"
"Lão Dương!"
"..."
Rõ ràng từng đứa là soái ca trẻ tuổi, mà xưng hô toàn là 'lão'.
Năm người tề tựu, kể về chuyện lần này.
