Chương 97: Kiếm được chẳng tốn chút công
Tô Nghiên coi như đi kiểm tra tài bắn súng vậy.
Cô chọn một thằng đang đuổi theo một cô bé, ngắm, bùm!
Tên đó im luôn.
“Chạy mau!” Tô Nghiên chỉ kịp nhắc nhở, cô cũng sợ lỡ may bắn không chuẩn.
Nói thật, mấy đứa nhỏ này tinh ranh như quỷ, phối hợp rất ăn ý, chạy sang bên mấy bước rồi nằm rạp xuống ngay.
“Đừng, đừng bắn…”
Mày bảo đừng bắn là tao không bắn chắc? Làm gì có chuyện đó? Tô Nghiên nhanh chóng gửi hai thằng đàn ông còn lại về gặp bà nội chúng nó luôn.
“Cảm ơn chị!”
“Cảm ơn!”
“Cảm ơn!”
Cô bé tóc ngắn dẫn một đám em trai em gái đến cảm ơn Tô Nghiên.
“Bố mẹ các em đâu?”
“Không còn nữa ạ, làng tụi em chỉ còn mấy đứa thôi.”
Cô bé tóc ngắn cắn răng làm ra vẻ mạnh mẽ, vừa trả lời Tô Nghiên vừa đỡ hai đứa nhỏ bị ngã đau lên.
Tô Nghiên lấy từ trong ba lô ra một cuộn băng gạc và một lọ xịt sát trùng đưa cho cô bé.
“Cảm ơn.”
Cô bé tóc ngắn nhận băng gạc và thuốc, rất thành thạo sát trùng băng bó cho bạn bị thương, phải làm bao nhiêu lần mới thuần thục như vậy?
Hai thằng bé khác cũng tự giác đến phụ.
“Không có gì. Sao em không thử đưa chúng vào căn cứ? Trong căn cứ sẽ an toàn hơn một chút.”
“Tụi em không muốn.”
“Vậy các em về nhanh đi, tạm biệt.”
Tô Nghiên cũng không nói thêm gì, cô chỉ có thể giúp được một lần, nhiều hơn thì không thực tế.
Thấy Tô Nghiên sắp đi, cô bé tóc ngắn vội gọi: “Chị ơi, chờ một chút, em dùng thuốc của chị, em lấy đồ đổi lại cho chị.”
Cô bé lấy từ trong túi vải bạt rách của mình ra hai chuỗi vòng tay đưa cho Tô Nghiên.
Tô Nghiên cầm lên xem, còn là kim cương vụn cơ đấy.
Người khác có coi là đáng tiền hay không không biết, nhưng với cô thì rất đáng.
Cô bé không chiếm lợi, không ỷ mình nhỏ tuổi mà kể khổ giả vờ tội nghiệp, hơn hẳn nhiều người lớn.
Lúc nãy cô bé mở túi xách ra, còn có khá nhiều mấy thứ này, Tô Nghiên hỏi: “Đồ trong túi của em đều để đổi vật tư với người khác à?”
“Vâng ạ, chị muốn đổi không?”
“Giỏi thật. Em muốn đổi gì, chị xem có thì đổi cho.”
“Gạo, bột mì, dầu, muối, rau, thịt đều được ạ.”
Một đứa khác nói: “Tụi em còn muốn đổi quần áo mỏng.”
Một đứa bổ sung: “Xà phòng thơm, nhang muỗi, thuốc diệt côn trùng, có không ạ?”
Hay lắm, đúng là biết tính toán, không mở miệng thì chỉ là trẻ con, vừa mở miệng là một đám người lớn tí hon.
Tô Nghiên tất nhiên sẵn lòng đổi: “Chị có thể xem các em có gì, bao nhiêu, rồi chị đi chuẩn bị đồ các em cần.”
Cô bé tóc ngắn đổ hết đồ trong túi xách ra đất.
Mấy đứa khác cũng móc từ trong túi ra, đủ thứ, có thứ đáng tiền, có thứ không, linh tinh đủ cả.
“Sau này cẩn thận, của quý không khoe ra ngoài, nếu gặp kẻ xấu, mấy thứ này của em sẽ không còn nữa đâu.”
“Em biết chị không phải người xấu.”
“Chị là người tốt.”
“Chị đã cứu tụi em…”
Hết cái mũ cao này đến cái mũ cao khác đội lên đầu cô, Tô Nghiên bảo chúng đợi một lát, cô đi khoảng mười phút rồi quay lại, xách một túi đựng đồ lớn.
Trong túi có mấy bộ đồ thể thao mỏng cho trẻ cỡ mười tuổi, xà phòng thơm, nhang muỗi, thuốc diệt côn trùng, gạo và bột mì mỗi thứ năm mươi cân, hai gói muối lớn, một cây giăm bông, và mấy cân thịt heo tươi.
“Xem nào, có đủ đổi đồ trang sức của em không?”
“Nhiều quá ạ! Chị ơi!”
“Oa! Có thịt tươi kìa!”
Trẻ con cuối cùng vẫn là trẻ con, thấy đồ ngon thì không thể giả vờ trầm tĩnh được, reo lên kinh ngạc.
“Chị ơi, chị cho nhiều quá, tụi em không đủ đồ để đổi.”
“Chị Anh ơi, tụi mình bù thêm cho chị nhé? Đây đều là thứ tụi mình cần.”
Thì ra cô bé tóc ngắn tên là Anh.
“Bù bằng gì? Trong nhà chẳng còn gì nữa.” Anh cũng không nỡ, nhưng cô bé từng đổi vật tư với người khác, căn bản không đổi được nhiều như vậy.
Thằng bé nói: “Hay là đổi mèo cho chị?”
Cảm ơn nhé! Cô không nuôi mèo, Tô Nghiên nhặt từng món đồ bọn trẻ chất dưới đất, thế nào cũng là cô lời, cô không lừa trẻ con: “Chị không cần mèo, thế này đủ rồi.”
“Chị ơi, không phải mèo nhà đâu ạ, là gấu trúc và mèo lớn.”
“…”
Trẻ con gì đâu! Cô tìm mãi chẳng nhặt được cọng lông thú nào, hóa ra là mấy đứa nhỏ này nhặt hết rồi à?
“Các em dám nuôi gấu trúc và hổ à?”
“Là con non ạ, cũng sắp nuôi không nổi rồi, ăn kinh lắm.”
“Hay là đổi cho chị nuôi?”
Anh do dự.
Cô bé này tự mình còn không đủ ăn, còn lo cho động vật à?
Thấy Anh do dự, mấy đứa bên cạnh lén kéo áo cô bé.
Tô Nghiên cũng không vội, đợi cô bé suy nghĩ xong, đổi thì lấy, không đổi thì cô cũng không thể cướp đồ của trẻ con được.
“Chị ơi, tụi em đổi, nhưng mà chị phải nuôi thật đấy nhé, đừng giết ăn thịt.”
“Yên tâm, chị không thiếu thịt ăn.”
Anh lúc này mới gật đầu, bảo mấy đứa lớn hơn chạy về bế mèo.
Tô Nghiên lại gọi mấy đứa chuẩn bị chạy, bảo mang túi đồ kia về trước, không lát nữa lại có một đống, tám đứa nhỏ không chuyển hết nổi.
Bọn trẻ đều về bế mèo, Tô Nghiên chuẩn bị thêm một phần đồ giống vừa nãy cho chúng.
Trong lúc chờ động vật, Tô Nghiên nói chuyện với Anh, biết được mấy đứa nhỏ này cùng một làng, tên là Đại Đôn, bố mẹ chúng đều chết trong trận lũ lụt và thời kỳ băng giá.
Sau đó Anh trở thành thủ lĩnh của bọn trẻ, cùng nhau tìm lương thực, cùng nhau chống lại kẻ xấu, mấy đứa này cũng đều phục cô bé.
Anh nói trước đây cũng từng nghĩ đến căn cứ, cô bé hỏi thăm thì biết căn cứ Thần Quang căn bản không vào được, căn cứ tư nhân thì có thể vào, nhưng vào phải nộp lương thực, mỗi tháng ở phải nộp lương thực, mà bên trong cũng chẳng hơn bên ngoài là bao.
Đợi chưa đầy nửa tiếng, ba đứa trẻ thở hồng hộc ôm ba con thú nhỏ về.
Một con gấu trúc đỏ, hai con hổ con lần này Tô Nghiên có gấu trúc thật rồi.
“Được rồi, các em chú ý an toàn, nếu tìm được trang sức, đồ cổ, tranh chữ thì để dành cho chị nhé.”
“Chị còn đến nữa không ạ?”
“Có, tạm biệt.”
Tô Nghiên ôm ba con thú nhỏ, đi bộ về chỗ đỗ phi thuyền, sau đó còn bay qua nhặt xác ba tên chết kia vứt xa một chút, để khỏi gây rắc rối cho mấy đứa nhỏ.
Chưa về đến nơi, điện thoại video của Tần Dực đã gọi tới.
“Nghiên, tụi anh đến rồi, em về đi.”
“Được, đợi em hai phút.”
Trần Định Sơn: “Đại ca! Thì ra vòng tay mạnh như vậy!”
Trương Viễn liếc xéo bộ dạng không ra gì của Trần Định Sơn: “Chị dâu đã cho đại ca một nút không gian, nút không gian không mạnh à? Còn nữa, mày mở to mắt ra nhìn chỗ chị dâu đang ở kìa, đó là cái gì?!”
Trần Định Sơn suýt rơi cả mắt: “Á!!!”
Không có đàn ông nào không thích phi thuyền.
Hai người này còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc, Tô Nghiên đã hạ cánh trước mặt mấy người.
“Chị dâu tốt!”
“Chị dâu tốt! Em là Trần Định Sơn, chị dâu còn nhớ không?”
“Nhớ, với Trương Viễn nữa. Tần Dực, mọi người đông đủ chưa? Về kịp ăn tối đấy.”
“Đợi La Phục An.” Tần Dực thu trực thăng vũ trang của mình vào nút không gian, sải bước lên phi thuyền, ngồi cạnh Tô Nghiên.
Trần Định Sơn cũng không cần mời, cười hề hề lên ngồi, cẩn thận sờ mó chỗ này chỗ kia.
Trương Viễn vừa lên phi thuyền vừa gọi điện cho La Phục An qua vòng tay, anh ta chờ xem bộ dạng chưa thấy đời của La Phục An.
