Chương 12: Uy Hiếp
Cửa tòa nhà số 2 từ lâu đã chìm trong nước, muốn vào chỉ có thể qua cửa sổ của các căn hộ hoặc cửa sổ cầu thang.
Nhìn những ô kính còn nguyên vẹn nhô lên mặt nước, có vẻ như từ khi nước ngập đến tầng hai, tòa nhà này chưa có ai ra ngoài.
Nghĩa là cư dân từ tầng một đến tầng ba rất có thể vẫn còn trong tòa nhà, chỉ không biết họ đang ở đâu mà thôi.
Dĩ nhiên, những chuyện này chẳng liên quan gì đến Thủy Lê.
Để tránh rắc rối không đáng có, cô chỉ suy nghĩ một lát rồi quyết định chọn cửa sổ cầu thang.
Cửa sổ này khá rộng, hình vuông, mỗi cạnh đều dài một mét hai.
Như vậy sau này nếu có lấy đồ to khó giấu thì ra vào cũng tiện.
Dùng rìu cứu hỏa phá kính thì quá nổi bật, cô lấy từ không gian ra một khối đá lạ trên kệ đồ cổ của ông chủ môi giới, 'xoảng' một tiếng, chỉ một nhát là thành công.
Nhanh tay nhanh chân dọn sạch mảnh kính vụn còn sót trên khung, cô chui vào rất thuận lợi.
Tiện tay thu lại khối đá. Đồ này khá hữu dụng, vứt đi thì tiếc.
Tiếng kính vỡ trong cơn bão không quá lớn, nhưng vẫn làm kinh động đến người trong tòa nhà.
Hay nói đúng hơn, không phải tiếng kính vỡ thu hút họ, mà từ khi Thủy Lê bơi đến gần, đã có kẻ để ý thấy cô.
Khi cô vừa leo lên tầng bốn, liền gặp hai nữ một nam, có vẻ như cố tình đợi ở đó để chặn Thủy Lê.
Người đàn ông là một gã tráng niên cao to ngoài ba mươi, nhìn thân hình ướt sũng không chỗ che của Thủy Lê, đặc biệt là đôi chân dài trắng muốt thẳng tắp bọc trong chiếc váy ngắn màu đen, ánh mắt hắn ta lộ rõ vẻ mờ ám.
Hai người phụ nữ, một là bà lão mập mạp khoảng năm sáu mươi, người kia là cô gái trẻ ngoài hai mươi, có vẻ hơi nhút nhát.
Bà lão có mái tóc xoăn nhỏ bù xù, nhìn tướng mạo có vẻ là mẹ của gã đàn ông kia, vì cả hai đều có gương mặt đầy thịt ngang.
Thấy Thủy Lê lên, bà ta lập tức mở chế độ 'mười vạn câu hỏi vì sao'.
"Cô bé, cháu từ đâu đến? Bên ngoài thế nào rồi? Có thấy đội cứu hộ không? Cháu có phải cư dân trong tòa nhà này không? Sao trước đây chưa thấy cháu? Cháu ở phòng số mấy..."
"Ba la ba la..." một đống câu hỏi ném tới có thể làm người ta choáng váng.
Cho đến khi bà lão còn muốn hỏi tiếp, mới phát hiện cô gái đối diện mặt vô cảm, chẳng trả lời câu nào, bà ta mới dừng lại.
Nhìn Thủy Lê ngoài hai thùng xốp buộc dính trên tay ra chẳng có gì, bà ta bỗng trở nên giận dữ, lại lớn tiếng chất vấn.
"Cái con nhỏ này, mày có biết tôn trọng người già không? Người lớn hỏi mày sao không trả lời ngay? Đúng là vô giáo dục."
Những lời này khiến đôi mắt sao đen của Thủy Lê nhuốm đầy lửa giận, nắm tay siết chặt phát ra tiếng 'răng rắc'.
Khoảnh khắc tiếp theo, ngay khi Thủy Lê định tung một cú đấm vào mặt bà lão, gã đàn ông kia lên tiếng đúng lúc.
"Cô em đừng hiểu lầm. Mẹ tôi chỉ vì ở trong tòa nhà lâu quá, muốn biết tình hình bên ngoài thôi. Già rồi đầu óc có hơi lú lẫn, nói năng thẳng quá, cô đừng để bụng. Tôi thay bà xin lỗi cô."
Nói xong, hắn còn tự cho là đẹp trai nở một nụ cười, để lộ tám cái răng chuẩn chỉnh.
Nếu không phải thịt ngang trên mặt và ý đồ tính toán lộ rõ, suýt chút nữa thì người ta tin hắn.
Thủy Lê liếc nhẹ bọn họ một lượt, chỉ lạnh lùng thốt ra hai chữ "Tránh ra", rồi vòng qua họ tiếp tục đi lên.
"Trời ơi! Mày xem thái độ của nó kìa? Một chút lễ phép cũng không có..."
Bà lão lập tức la toáng lên.
Gã đàn ông kia khá kiên trì, khi Thủy Lê lên đến tầng năm, hắn lại đuổi theo chặn đường cô.
"Cô em, cô em, đừng vội đi chứ! Anh là chủ nhà ở đây, riêng tòa nhà này anh có ba căn, bây giờ nhà anh ở tầng sáu. Nếu cô không có chỗ ở thì về nhà anh. Nhìn cô ướt hết cả người, mau về nhà anh thay bộ đồ khô, uống cốc nước nóng cho ấm người."
Nói rồi, hắn còn định đưa tay kéo tay Thủy Lê.
Thủy Lê nào để loại cặn bã như hắn động vào mình.
Lạ thật, sao thằng đàn ông nào có ý đồ xấu với cô cũng tự xưng là 'anh' nhỉ?
Thằng bốn mắt ở công ty môi giới cũng vậy, tên này cũng thế. Chẳng lẽ đây là mấu chốt để phân biệt người tốt kẻ xấu?
Không kịp nghĩ nhiều, thấy tay hắn sắp chạm vào, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Thủy Lê tung một cú đá bay, đạp thẳng gã đàn ông cao gần mét tám vào tường.
Lực va chạm mạnh khiến hắn đau đớn rên lên một tiếng, co quắp trên sàn.
Động tĩnh ở đây lập tức thu hút hai người phụ nữ dưới lầu chạy lên.
Bà lão vừa thấy con trai bị đánh ngã, liền xông lên định xé xác con nhỏ đáng ghét này.
Trong lòng bà ta nghĩ: "Con trai tao để mắt đến mày là phước phần cho mày rồi, con nhỏ chó chết không biết điều."
Nghĩ vậy, miệng liền mắng ra những lời bẩn thỉu.
Thủy Lê khom người né khỏi móng vuốt như yêu quái núi đen của bà lão.
'Rầm' một tiếng, cô đấm vỡ một thùng xốp, thò tay vào - thực ra là từ không gian lấy ra - một con dao bầu nhọn hoắt, ngang ngực cầm chặt.
Mũi dao lạnh lẽo ánh bạc cùng với ánh mắt lạnh như băng của Thủy Lê khiến bà lão lập tức im thin thít như gà mắc mưa.
Ngay cả gã đàn ông đang rên rỉ đau đớn cũng nín bặt. Họ đều cảm nhận được sát khí thực sự từ ánh mắt Thủy Lê.
Điều này khiến họ ý thức được rằng nếu còn dây dưa, cô gái trông yếu ớt này sẽ không chút do dự mà cắt cổ họ họ.
Ngay cả những người ở tầng năm đang hé cửa xem náo nhiệt, cũng gần như đồng loạt vội vàng đóng sầm cửa lại, kèm theo vài tiếng khóa trái lộn xộn.
Thủy Lê khá hài lòng với hiệu quả giết gà dọa khỉ này. Ít nhất điều này khiến người ta biết cô không phải dạng vừa, cũng sẽ uy hiếp trong phạm vi nhỏ những kẻ có ý đồ xấu.
Nếu không tỏ ra mạnh mẽ, không biết còn bao nhiêu kẻ như thế sẽ nảy sinh những ý nghĩ không nên có với một cô gái sống một mình.
Thấy họ đã ngoan ngoãn, Thủy Lê không thu dao lại, một tay cầm dao, một tay xách thùng xốp, không ngoảnh đầu lại tiếp tục leo cầu thang.
Chỉ tiếc cái nắp thùng xốp lành lặn của cô.
Nếu không phải vài ngày nữa có thể mạng còn hoạt động, gọi cảnh sát sẽ gây rắc rối, Thủy Lê nhất định sẽ tiễn hai mẹ con này xuống gặp Diêm Vương để làm lại lý lịch.
Khi lên đến nơi, đuôi mắt Thủy Lê quét qua cô gái trẻ, lạ thay cô ta từ đầu đến cuối không nói một câu.
Nhìn thấy gã đàn ông bị đánh, trong mắt cô ta dường như còn có một tia khoái ý khó nhận ra, không biết cô ta có quan hệ gì với hai mẹ con kia.
Khi lên tới tầng sáu, Thủy Lê cố tình dừng lại một chút.
Ba căn hộ, trong đó có hai căn hé cửa nhìn ra ngoài.
Dường như muốn xem cô gái vừa đánh người trông thế nào, khi thấy con dao bầu trong tay Thủy Lê, biểu hiện của họ cũng giống như cư dân tầng năm, đều nhanh chóng đóng cửa khóa trái.
Gã đàn ông vừa nói nhà hắn ở tầng sáu. Xem ra căn cửa không mở chính là nhà hắn.
Ghi nhớ vị trí nhà hắn, nếu hai mẹ con này còn gây chuyện, sáng không được thì tối, Thủy Lê cũng sẽ bắt chúng trả giá.
