Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Bùng Nổ Rồi Mới Trọng Sinh, Hành Trình Sinh Tồn Của Kẻ Nhặt Rác - Thủy Lê > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87: Mua bán

 

Nói rồi, cô lại lấy ra một sợi dây chuyền vàng không quá to không quá nhỏ đưa cho bác.

 

Qua giao dịch đầu tiên, bác đã hiểu rõ tính khí của Thủy Lê, nếu còn muốn đòi thêm, chắc chắn sẽ bị từ chối.

 

Lỡ đâu sợi dây chuyền này cũng đổi không được.

 

Thôi vậy, có sợi dây chuyền này thế nào cũng mua được hơn chục cân lương thực, cũng không thiệt lắm.

 

Thời buổi này, đồ ăn quý hơn tất cả.

 

Thế là, giao dịch với bác coi như hoàn thành mỹ mãn.

 

Đang lúc Thủy Lê chuẩn bị đi tìm mục tiêu tiếp theo, bác lại gọi cô lại.

 

“Cô ơi, ngày mai cô còn tới đây không?”

 

“Sao cơ? Hỏi làm gì?”

 

Hỏi mình còn tới không làm gì? Chẳng lẽ thấy mình có vàng, bác này muốn gọi thêm người đến hãm hại mình?

 

Thủy Lê lập tức cảnh giác.

 

Thấy cô không nói gì, tuy không nhìn thấy mặt cô gái, nhưng bác vẫn cảm nhận được sự đề phòng của Thủy Lê.

 

Vội vàng giải thích.

 

“Cô đừng hiểu lầm. Là thế này, nhà tôi còn vài món đồ cổ bằng sứ, định mai mang sang đổi với cô, nên mới hỏi vậy.”

 

Ồ? Thì ra trong nhà còn đồ, thế thì tốt quá rồi.

 

Tuy nghe được tin tốt, nhưng mặt Thủy Lê vẫn không chút biểu cảm.

 

Giọng lạnh nhạt.

 

“Chuyện ngày mai ai nói trước được. Bác muốn đổi thì mai cứ mang sang. Nếu tôi có ở đây, chỉ cần đồ của bác là thật, tôi sẽ đổi.

 

Nhưng mà, mai bác vẫn phải tự mình tới tìm tôi, không được dẫn thêm ai.”

 

Không cho bác câu chắc chắn, ai biết bác nói thật hay không?

 

Ngày mai tùy tình hình rồi tính.

 

Bác liên tục gật đầu hứa hẹn, rồi cầm vàng đã đổi được hớn hở quay lại siêu thị mua đồ.

 

Bác đi rồi, lại tới bà. Bà đi rồi còn có ông, anh chị.

 

Tóm lại, cả buổi chiều hôm đó, thu hoạch của Thủy Lê khá phong phú. Tiểu Gian cứ ăn mãi, khiến Thủy Lê vui tới mức muốn nhảy luôn một điệu.

 

Đáng mừng là, người đàn ông có chiếc vòng ngọc cực phẩm hồi sáng thực sự không rời siêu thị ngay, và Thủy Lê đã đợi được anh ta.

 

Chỉ riêng chiếc vòng ngọc đó thôi, Tiểu Gian đã rộng thêm ít nhất năm mươi mét vuông.

 

Thủy Lê cũng không keo kiệt, đổi thẳng cho anh ta một cái vòng vàng nặng nhất trong không gian.

 

Anh ta tuy không nỡ, nhưng cái vòng vàng nặng thế này có thể mua được khá nhiều lương thực, nên cũng nguôi ngoai.

 

Trong lúc đó, có người ở gần nhà còn đặc biệt về lấy đồ cổ bằng sứ, bạc, chữ ký, tranh sơn dầu mang sang đổi vàng với Thủy Lê.

 

Thủy Lê đương nhiên không từ chối.

 

Xem ra có thể trông đợi vào giao dịch với bác đầu tiên ngày mai.

 

Người có suy nghĩ như vậy cũng không ít, tới tận lúc siêu thị đóng cửa, vẫn có người chưa kịp mang đồ tới hẹn giao dịch với Thủy Lê vào ngày mai.

 

Về đến nhà, đợi Thủy Lê ăn tối xong, Tiểu Gian mới nâng cấp xong.

 

Chuyến đi chiều nay quả thực quá lời.

 

Còn hơn cả việc mình vất vả lặn biển cạy cửa chống trộm tiệm kim hoàn biết bao nhiêu.

 

Vừa nhẹ nhàng vừa có tiền.

 

Chẳng trách sao nhiều người thích làm ăn buôn bán đến thế!

 

Thế này, Tiểu Gian giờ không thể gọi là nhỏ nữa, sợ mình nhìn không chính xác, cố ý vào không gian lấy thước đo.

 

Chà! Đã tới 510 mét vuông rồi.

 

Còn lớn hơn cả không gian cũ đầu tiên, chẳng lẽ không gian mới chỉ cần không ngừng nâng cấp là có thể không ngừng lớn lên sao?

 

Đây chỉ là suy đoán của Thủy Lê, kiếp trước không có không gian mới này, mọi thứ cũng không có cơ sở để tham khảo.

 

Dù sao chỉ cần không gian có thể tiếp tục nâng cấp, mình cứ tiếp tục cho ăn là được.

 

Thủy Lê không phải chưa từng nghĩ tới việc tới bảo tàng hay đâu đó thử vận may.

 

Nhưng có chính quyền ở đó, nghĩ rằng những vật tư của các bộ phận quan trọng cấp quốc gia này chắc chắn đã được chuyển đi trước.

 

Dù chưa kịp chuyển, dưới nước cũng không dùng được cưa máy.

 

Với thân hình mảnh khảnh tay chân yếu ớt này, muốn dùng công cụ thô sơ để phá hủy hệ thống an ninh hàng đầu thế giới, khác nào chuyện viển vông.

 

Chắc tới chết cũng không mở nổi cửa bảo tàng.

 

Chẳng phải chỉ một tiệm kim hoàn nhỏ xíu thôi mà Thủy Lê đã dùng hết cả một bình oxy rồi sao?

 

Vì vậy, nhân lúc siêu thị còn mở cửa vài ngày, tranh thủ làm ăn buôn bán nhiều một chút mới là chính đạo.

 

Hơn nữa, có quân cảnh ở đó, vấn đề an toàn cũng không phải lo.

 

Nghĩ càng nghĩ càng vui!

 

Tuy nhiên, chắc siêu thị sẽ không mở cửa được lâu, theo trí nhớ của mình và Tô Tiểu Miêu, đều không có nhiều thông tin về việc siêu thị liên tục mở cửa.

 

Chẳng khác gì hoa nở rồi tàn, mình nhất định phải nắm bắt cơ hội này.

 

Hôm nay là ngày dùng ít sức nhất, nhưng thu hoạch lại lớn nhất.

 

Còn dư nhiều sức không biết tiêu hao vào đâu, ngoài việc sắp xếp thêm đồ đạc, lại vót thêm không ít mũi tên tre.

 

Sáng nay đã dùng mất mấy cây, không thể thiếu dự trữ.

 

Đợi tới khi mệt lử, mới lên giường ngủ.

 

Ngày hôm sau, Thủy Lê dậy sớm, ăn vội bữa sáng rồi thẳng tiến tới siêu thị.

 

Lúc tới nơi, quả nhiên đã có vài người đang đợi mình.

 

Trong đó có bác đầu tiên của ngày hôm qua.

 

Đợi mọi người giao dịch xong, bác lại hơi ngượng ngùng tiến lại gần Thủy Lê nói.

 

“Cái đó, cô ơi. Em rể tôi cũng muốn đổi, hôm qua cô nói không cho tôi dẫn thêm người, nên nó không tới trực tiếp.

 

Nếu chỗ cô còn đổi được, tôi gọi nó tới ngay.”

 

Không ngờ bác này còn khá giữ lời hứa.

 

Thủy Lê đương nhiên đồng ý.

 

Đùa à, mình có sợ đồ tốt nhiều quá đâu, chỉ sợ đổi về không đủ thôi.

 

Thấy Thủy Lê đồng ý, bác lập tức vẫy tay với một người đàn ông không xa.

 

Đợi người đàn ông này tới, giao dịch cũng bắt đầu.

 

Nhưng trong hai bình gốm cổ mà người này mang tới, có một cái là hàng giả, Thủy Lê đương nhiên không nhận.

 

Người đàn ông tính khí rõ ràng không tốt, mắng anh rể mình tới mức không ngóc đầu lên nổi, rồi lại muốn cãi nhau với Thủy Lê.

 

Thủy Lê cười lạnh một tiếng, phát cáu lên đầu mình, cô không có thói quen chiều chuộng.

 

Nếu không có quân cảnh và ‘xã hội hài hòa’, nhất định cô sẽ cho hắn biết tay.

 

May mà anh rể hắn tuy nhát nhưng lại biết điều, nhanh chóng kéo hắn đi.

 

Cả buổi sáng, chuyện như vậy lại gặp thêm vài lần.

 

Có người cầm đồ giả mà không biết, cũng có kẻ cố tình mang đồ giả tới dò la.

 

Lại có người mang nghiên mực cổ, tiền cổ các loại tới đổi. Đồ thì thật đấy, nhưng không gian không hấp thụ, Thủy Lê lấy về cũng vô dụng.

 

Đối với những người kể trên, tất cả đều từ chối thẳng.

 

Gần tới trưa, so với chiều hôm qua, đồ thu được chẳng bao nhiêu.

 

Xem ra đồ đạc mà cư dân quanh khu siêu thị này có thể mang ra cũng sắp hết rồi.

 

Những thứ chưa mang ra, mình không có nhiều thời gian để ngồi chờ ở đây.

 

Siêu thị mở cửa lần này đâu chỉ có một, còn ba cái nữa. Mình không cần phải treo cổ trên một cây.

 

Lái xuồng máy, đi một đoạn lại đổi sang mô tô nước. Gần tới siêu thị tiếp theo lại đổi về.

 

Cứ thế, ba ngày trời, Thủy Lê đi hết mấy siêu thị đang mở cửa.

 

Ngoài đổi đồ cổ, còn nắm bắt kẽ hở thông tin bất đối xứng giữa các siêu thị để mua thêm vài thứ mình muốn.

 

Cho tới chiều ngày thứ ba, tại một siêu thị phía đông thành phố bỗng nhiên xảy ra bạo loạn.

 

Thủy Lê đang ở ngoài giao dịch, suýt bị vạ lây.

 

Thấy đạn bay tứ tung, chẳng còn tâm trạng nào khác, vội vàng nhanh tay lái xuồng máy, phóng nhanh khỏi chốn thị phi này.

 

Còn về chuyện nhân cơ hội vào siêu thị hớt váng, trước đây Thủy Lê có lẽ còn có ý đó.

 

Giờ thì chẳng muốn liều mạng tí nào.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn