Chương 40: Ra ngoài tìm đá quý
“Chuyện chuyển nhà của tụi mình cứ quyết vậy nhé. Mà nói, thằng nhỏ nhà cậu nhìn có vẻ không ổn lắm thì phải?”
Lão Hầu là người đàn ông tỉ mỉ, cũng thích trẻ con, thường xuyên đi làm tình nguyện ở trại trẻ mồ côi, chỉ liếc một cái đã nhận ra thằng nhỏ đang làm mặt quỷ với Kiều và Địch Á Na có vẻ hơi khác thường.
“Phải, tính ra nó mới được ba tháng mười sáu ngày nhưng đã là một thằng nhóc tinh ranh rồi. Chỉ là thể trạng chưa theo kịp, tôi cũng không hiểu sao nó lớn nhanh thế, hay nói đúng hơn là phát triển nhanh như vậy.”
Giang Hoài gật đầu xác nhận, cũng ra hiệu cho Lão Hầu có thể đến xem thằng nhỏ đó thế nào.
Vợ chồng hai người không có ý định giấu chuyện Tiểu Kỳ Tích phát triển bất thường với người khác, không cần thiết.
Hai người cơ bản lúc này cũng không dẫn con ra ngoài gặp người lạ, đợi khi đợt rét cực hạn qua đi, nhóc con chắc cũng lớn với tốc độ bình thường trở lại, lúc đó có thể dẫn ra ngoài mà không bị phát hiện gì bất thường.
Hơn nữa lúc đó xác sống và thực vật, động vật biến dị đều sẽ xuất hiện, con nhỏ thế này dẫn ra ngoài cũng nguy hiểm, đợi đến lúc đó hãy tính. Hiện tại vợ chồng hai người cứ đi từng bước một.
“Để tôi xem thằng nhỏ này.”
Lão Hầu tò mò đến gần.
Có lẽ vì đã quen với việc gặp nhiều người lạ cùng lúc, thêm vào đó không cảm thấy ác ý, Kiều còn làm mấy động tác rất khoa trương để chọc cười, nên bây giờ Tiểu Kỳ Tích thấy Lão Hầu đến gần thế cũng không khóc, ngược lại mở to đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn người chú xa lạ này.
“Phát triển cũng khá tốt, phản xạ cũng bình thường, trí tuệ trông như trẻ một tuổi. Thay đổi của nó là diễn ra rõ rệt mỗi ngày, hay thế nào?”
Lão Hầu giả vờ chơi với Tiểu Kỳ Tích một lúc, sau đó quan sát phản ứng của nó, rồi đưa ra kết luận dựa trên những đứa trẻ nhỏ mà ông từng tiếp xúc.
Tiểu Kỳ Tích hiện tại trông cũng chỉ là trí thông minh của một đứa trẻ bình thường, không phải dạng thiên tài, chỉ cần sau này cứ lớn chậm rãi như vậy thì cũng chẳng khác gì trẻ bình thường.
“Nó đột nhiên trong hơn một tuần từ một đứa trẻ sơ sinh lớn thành như thế này, sau đó thì phát triển bình thường. Bọn tôi quan sát mỗi ngày, xác nhận mọi thứ đều bình thường.”
Giang Hoài và Thẩm Vi hơn ai hết đều quan tâm đến con, có bất thường gì ở Tiểu Kỳ Tích thì vợ chồng họ chắc chắn sẽ phát hiện từ sớm. Trong nhà cũng có đầy đủ thiết bị y tế, Giang Hoài và vợ đã học cách sử dụng, tất cả đều chuẩn bị cho con nhỏ.
“Vậy thì không có vấn đề gì rồi. Hai cậu đừng lo. Cái thế giới khốn nạn này, chúng ta còn có cả dị năng trong truyền thuyết, về sau có chuyện kỳ lạ gì nữa cũng chấp nhận được. Chuyện của thằng nhỏ này thấm vào đâu.”
Lão Tam tính tình thoải mái, vỗ nhẹ lên đôi vai nhỏ bé non nớt của Tiểu Kỳ Tích.
“Có phải nó ba đầu sáu tay đâu, không sao cả!”
Tiểu Kỳ Tích bị cái vỗ làm cho ngơ ngác, biểu cảm đần độn khiến tất cả người lớn có mặt bật cười.
Thẩm Vi và Giang Hoài không làm phiền thêm, nhanh chóng xin phép ra về.
Trước khi hai người ra về, Kiều nhét cho họ một cái máy rất nhỏ gọn, bảo là thiết bị sưởi ấm do cậu ta tự phát minh, chỉ cần một ít năng lượng là có thể tỏa nhiệt liên tục, và hiệu suất sử dụng năng lượng về cơ bản đã đạt một trăm phần trăm, tiết kiệm hơn tất cả các thiết bị trước đây trên thị trường.
Chỉ có cái nhỏ này thôi mà có thể sưởi ấm một diện tích khoảng hai mươi mét vuông. Thẩm Vi và mọi người ở nhà không cần dùng, nhưng khi ra ngoài mang theo thì tiện hơn nhiều so với các thiết bị sưởi khác mà họ tích trữ trước đây.
“Mấy người bạn của anh trông đều không đơn giản. Về vấn đề nhà cửa, em có ý này. Hình như nhà dưới tầng chúng ta có một gia đình muốn chuyển đi, lát về hỏi thử xem, liệu có thể mua căn nhà đó không.”
Trên đường về, Thẩm Vi vẫn đang bàn với Giang Hoài chuyện này. Thỉnh thoảng Thẩm Vi cũng lên xuống cầu thang trong tòa nhà để rèn luyện sức khỏe hoặc hít thở không khí.
Chuyện nhà dưới tầng muốn bán nhà là tình cờ Thẩm Vi biết được.
Nguyên nhân là gia đình bốn người dưới tầng đó, trong tình cảnh đột nhiên nhiều người sốt rồi chết, đã trực tiếp vứt đứa con gái đang đột nhiên lên sốt ra ngoài, phải biết lúc đó con bé vẫn còn sống sờ sờ.
Nếu không bị một bà lão mất người thân lôi về chỗ ở của mình, coi như người nhà mà chăm sóc chu đáo, chỉ sợ cô bé đã không sống nổi.
Hôm sau khi đi nhận vật tư, Thẩm Vi từng do dự có nên ra ngoài xem thử không, vừa hay gặp vợ chồng chủ nhà đó muốn bán nhà để về ở với con gái lớn. Nhà của họ hiện tại cũng đã bị bọn Lý Ca chiếm giữ, bị phá tan hoang, chẳng còn gì ăn, nên muốn đổi ít vật tư rời khỏi đây đi tìm con gái lớn.
Chắc là có ý muốn bán nhà.
“Được, về hỏi xem sao.”
Giang Hoài không biết chuyện này, nhưng chỉ cần từ từ tìm, một khu chung cư lớn thế này, thế nào cũng có người bán nhà. Dĩ nhiên, ở chung tầng hoặc cùng tòa với Kiều và mọi người chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.
“Vẫn còn sớm, chúng ta cũng đi tìm ít vật tư xem sao.”
Lần này Giang Hoài ra ngoài rất nhanh đã gặp được Địch Á Na và Kiều, sự việc cũng nhanh chóng giải quyết, lại còn tiết kiệm được nhiều thời gian trên đường, nên vợ chồng hiếm khi ra ngoài một lần, không định về ngay.
Lúc này Tiểu Kỳ Tích đã ngủ đủ giấc, nhất quyết không chịu bị nhét cả người vào trong áo của bố, cứng đầu để lộ ra một đôi mắt ngắm nhìn thế giới xa lạ.
“Vậy thì đi tìm mấy tiệm trang sức đắt tiền xem sao, thử vận may xem có tìm được không gian không.”
Thẩm Vi suy nghĩ một lúc, trong nhà không thiếu thứ gì, hơn nữa hiện tại không gian dù ở thời điểm nào cũng là thứ cứng nhất để giao dịch, hai người cũng không có dư. Có thể thử tìm xem, sau này có thể dùng vào việc khác, ví dụ để dành cho sau này khi Tiểu Kỳ Tích lớn hơn, cho thằng bé dùng cũng được.
Thẩm Vi không nhất thiết phải tìm bằng được một món trang sức có không gian như vậy, chỉ là ôm thái độ thử xem, có thì có, không có thì thôi.
Đợi khi rét cực hạn kết thúc rồi mới ra ngoài, thế giới này sẽ không còn như bây giờ nữa. Nhân lúc băng giá đã đóng băng lại hình dạng nguyên bản nhất của thế giới, dẫn con ra xem cũng được.
Nhà họ Liễu có kinh doanh trang sức, Thẩm Vi hiểu rõ hơn người khác một số nơi kín đáo sẽ cất giấu trang sức, những nơi đó ít người biết hơn chỗ công chúng biết, trừ khi cố tình tìm thì chắc chưa ai đặt chân đến.
Đợi khi rẽ vào một trong những kho báu, Thẩm Vi phát hiện mình tính sai rồi, nơi này đã bị người khác ghé thăm, chẳng còn một cọng lông nào.
“Xem ra đã có người đến rồi.”
Giang Hoài nhận ra những người lục soát nơi này là một nhóm được huấn luyện bài bản, rất có thể là lính hoặc đám người của tổ chức căn cứ.
“Cũng tại em ngốc. Họ đã có người phát hiện ra vụ này thì những kho báu nổi tiếng trong nghề này chắc chắn sẽ đến. Em đưa anh đến một chỗ không ai biết nhé, chỉ là không biết đồ bên trong còn không. Mẹ em nói đồ trong đó đều là bà mua hồi còn nhỏ, kiểu dáng đẹp nhưng không quý giá.
Em vốn định không lấy, nhưng biết đâu bên trong còn có trang sức của người khác để, bây giờ đi xem thử cũng được.”
Thẩm Vi quay người dẫn Giang Hoài đi về một hướng khác.
