Chương 93: Cách Kiều hiểu về kế hoạch
Trên núi, Giang Hoài và mọi người thấy Thẩm Vi dũng mãnh như người nhện, tung tăng nhảy nhót khắp nơi bên ngoài phòng ăn.
Lúc này Tiểu Kỳ Tích vừa ngủ dậy, cả người còn đang trong trạng thái thần du, bị treo trước ngực Giang Hoài, ôm bình sữa ực ực.
Mấy đứa nhỏ dị năng thị lực tốt, đúng lúc Thẩm Vi di chuyển đến phía đối diện với bọn họ, bị Tiểu Kỳ Tích nhìn thấy, suýt phun ra một ngụm sữa.
May nhờ Giang Hoài mắt tay nhanh lẹ, kịp giữ lại bình sữa mà thằng bé vì giật mình mà buông lỏng – đây là bình sữa nó thích nhất, chủ yếu là vì dùng lâu nên cảm giác miệng đã quen.
“mo......”
Vừa kích động kêu lên một tiếng mơ hồ đã bị Giang Hoài bịt miệng.
“Đừng phát ra âm thanh lớn.”
Giang Hoài cúi đầu nói với nó, bảo nó đừng la hét.
Thằng nhỏ trong lòng mở to đôi mắt long lanh gật đầu, tỏ vẻ đã biết, ngoan vô cùng, khiến ba ông chú xung quanh thèm thuồng không thôi.
Thẩm Vi tốn một hồi vất vả, cuối cùng mới rải đều, cố gắng để lửa có thể lan nhanh như bay, khiến người trong đó dùng tốc độ nhanh nhất hạ quyết tâm bỏ chạy, hoàn toàn không lo nghĩ gì khác.
Đợi khi quay lại phòng riêng, Triệu Hoán và Trần Hi ở bên ngoài đã vào trong, khi thấy Thẩm Vi linh hoạt trèo vào từ bên ngoài, ánh mắt Trần Hi mới trở nên nghiêm túc.
Lúc nãy Triệu Hoán tùy tiện đi vòng quanh bên ngoài vài lần, vì ở trong nhà, cần để lại cho mọi người một số lối thoát an toàn, nên cậu ta không chặn kín toàn bộ đường lui trên diện rộng.
Làm rất nhanh, xong việc cậu ta gọi Trần Hi vào.
Trần Hi hoàn toàn không biết sao Triệu Hoán đột nhiên tốt bụng dẫn Thẩm Vi vào phòng riêng của họ.
Nhưng năm người hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, sẽ không hoài nghi hành động của đối phương, nên đều kìm nén sự thắc mắc, ở bên ngoài không hỏi gì.
Triệu Hoán dẫn Trần Hi vào, Trần Hi lúc đầu không thấy bóng Thẩm Vi, còn hơi nghi hoặc: sao lâu thế vẫn còn rặn?
Sau đó, Triệu Hoán kể cho cô ấy nghe kế hoạch của mình và Thẩm Vi.
Ban đầu Trần Hi không tin, cô ấy cho rằng Triệu Hoán gần đây nghĩ đến việc mang Viên Viên trốn thoát mà phát điên, nên muốn đẩy nhanh kế hoạch, cô ấy có thể hiểu và cũng sẵn sàng liều mạng, nhưng kéo theo một người lạ mới gặp lần đầu thì quá đáng.
“Lát nữa khi cô ấy về tụi mình sẽ nói với cậu, không còn nhiều thời gian nữa, tớ còn phải báo cho Vương Lập và những người khác, phải nghĩ cách, đặc biệt là Chu Văn Đào, trừ lúc ngủ và nhu cầu sinh lý cần thiết, mọi người đều không thấy cậu ta rời khỏi cửa sổ, cứ thế gọi cậu ta vào chắc chắn sẽ bị người khác nghi ngờ, sắp tới bốn người kia sẽ ra ngoài hoạt động, chúng ta phải tăng tốc.”
Triệu Hoán bình thường ít nói, nhưng lúc này lại như một người nói nhiều, tự nhiên nói với Trần Hi một tràng dài.
Tốc độ nói rất nhanh, nếu không nhờ khả năng hiểu khá tốt, Trần Hi mới nắm được trọng điểm trong tốc độ nói quá nhanh của Triệu Hoán, chứ đổi lại người khác, chưa kịp nghe rõ thì Triệu Hoán đã nói xong.
“Tuy kế hoạch tính toán cũng hay, nhưng cậu hơi quá đáng.”
Trần Hi vẫn chưa tin, sau đó cô ấy thấy Thẩm Vi từ cửa sổ vào.
Vì Trần Hi cũng vừa vào, chưa kịp ra phòng vệ sinh hay nhà bếp tìm Thẩm Vi, cô ấy tưởng Thẩm Vi có khả năng vẫn đang rặn.
Không ngờ người thật sự, như Triệu Hoán nói, là vào từ bên ngoài.
“Cô ấy không tin, cậu ở lại giải thích với cô ấy đi, tớ ra ngoài nói với Vương Lập chuyện này, nhưng với nó thì nói không chi tiết vậy, dù sao nó một lúc cũng không hiểu gì đâu.”
Đoạn sau Triệu Hoán tự lẩm bẩm.
Đợi cậu ta nói qua với Vương Lập xong, Thẩm Vi và Trần Hi cũng từ phòng riêng đi ra.
Thẩm Vi nói với cô ấy, tóm tắt lại những điều đã nói với Triệu Hoán.
Khi nghe tin về đồng đội và người thân, Trần Hi cũng rất kích động, đồng thời cũng có chút buồn không dám nghĩ, vì trong đó không có tin tức về cha mẹ cô ấy.
Chuyện này Thẩm Vi cũng an ủi cô ấy.
“Bọn chị nhận nhiệm vụ này, không có nghĩa là trong căn cứ chỉ có mỗi nhiệm vụ này, có thể cha mẹ em cũng đã đăng nhiệm vụ, chỉ là bọn chị không thấy thôi.”
Thẩm Vi mới làm mẹ chưa lâu, đang trong thời kỳ tình mẫu tử tràn trề.
Triệu Hoán lúc nãy cao lớn phong trần, nhìn ngoại hình, nói Thẩm Vi trẻ hơn cậu ta cũng được, nên không sinh ra nhiều tình mẫu tử.
Nhưng Trần Hi là một đứa trẻ để tóc ngắn ngang vai, đeo kính, đậm chất học sinh, có thể nhìn ra tuổi tác, nên Thẩm Vi lập tức yêu quý.
Trong năm người, đã có ba người hiểu rõ tình hình, còn Viên Viên vì vấn đề sức khỏe nên khi chạy chắc chắn là khiêng thẳng đi luôn, nên cô ấy đại khái biết có kế hoạch, không có thời gian nên không cần nói cụ thể.
Tiếp theo chỉ còn Chu Văn Đào.
Thẩm Vi đi đến bên cửa sổ, Trần Hi cũng lại gần, ba người tạo thành một góc chết thị giác, che tay Thẩm Vi lại.
Trong tay Thẩm Vi có một cái tai nghe bluetooth.
Cô ra hiệu cho Chu Văn Đào nghĩ cách đeo lên.
Đã không thể nói trực tiếp với người bên trong, thì để người bên ngoài liên lạc với cậu ấy.
Chu Văn Đào hơi ngạc nhiên, nhưng dưới ánh mắt khẳng định của Trần Hi, vẫn nhặt tai nghe lên, nắm trong tay.
Sau đó giơ tay rất tự nhiên nhét vào tai, quá tự nhiên đến mức một lúc sau Thẩm Vi thấy cậu ấy không động tĩnh gì, quan sát kỹ mới phát hiện cậu ấy đã đeo rồi, chắc đã liên lạc với người bên ngoài.
Thế là cô mở âm thanh tai nghe của mình, nối vào kênh.
“Nói tóm lại kế hoạch của chúng ta là phóng hỏa giết người. Tôi biết em vẫn còn là trẻ con, em đừng sợ, chuyện này không có đi tù đâu, bây giờ hình như không còn tù nữa, mà chúng tôi sẽ giúp em hủy thi diệt tích, em cứ yên tâm thoải mái mà làm.”
Giọng Kiều vang lên trong kênh.
Anh ta giành được công việc liên lạc với Chu Văn Đào.
Nhưng không biết trước đó anh ta đã nói gì với Chu Văn Đào, dù sao hiện tại Chu Văn Đào nhìn biểu cảm có vẻ hơi cứng đờ, nếu nhìn kỹ vào mắt cậu ta, sẽ thấy đôi mắt hiếm khi có vẻ ngơ ngác, hoàn toàn không còn chú ý xuống dưới.
May nhờ Trần Hi bên cạnh giúp trông coi phía dưới, không thì đã bỏ sót không ít xác sống.
Thẩm Vi gân xanh trên trán nổi lên, hoàn toàn không hiểu đám người này nghĩ thế nào mà giao việc liên lạc cho một thằng Tây.
“Vi Vi, mọi chuyện tôi đã giải thích xong rồi, lão đại Giang nói sẽ hành động theo mũi tên của anh ấy, anh ấy sẽ rất ngầu bắn một mũi tên lửa, ồ, quá ngầu, không biết có thể để tôi làm chuyện này không.”
Nói đến cuối, Kiều đã lạc đề, hình như anh ta thực sự muốn đi hỏi Giang Hoài.
Sau đó trong tai nghe vọng ra giọng vô tình của Giang Hoài.
“Không cần mày.”
Thằng Tây Kiều này bắn súng còn được, chứ bắn cung thì tệ hại rồi.
