Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Trọng Sinh: Tôi Tiện Tay Dọn Sạch Cả Một Thành Phố - Trương Tiệp > Chương 14

Chương 14

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 14 có bản audio.

Chương 14: Xén lông cừu – tiếp tục tích trữ

 

Tuy nhiên, cô không về thẳng nhà, mà chọn tiếp tục lên đường đến tỉnh Xuyên. Nơi đó có nhiều hộ nuôi lợn, với lại còn có ớt và lẩu, nhất định phải tích thêm một đợt nữa.

 

Nhìn số tiền trong tay, cô vung tay mua luôn 100 con lợn, thế là tiền mặt cạn sạch, đúng kiểu táng tận luôn tháng. Nhưng cô lại nghĩ tới chỗ nào có thể xén thêm một mớ để mua quần áo.

 

Thịt lợn cô bảo người ta chia sẵn theo từng bộ phận, lát nữa đến lấy. Khoảng thời gian này cô định đi ăn lẩu.

 

Tuy không còn tiền mặt, nhưng phần mềm thanh toán thường dùng vẫn có thể vay tiền.

 

Cô cũng hỏi người ta có bán gia vị nấu lẩu hay không. Lần này không mua rau nữa, về nhà tự chuẩn bị là được.

 

Cô còn ra chợ mua khá nhiều ớt, loại cay nhất, định dùng làm vũ khí. Bỏ ớt với nước vào bình xịt, xịt vào mắt địch là có thể hạ gục ngay.

 

Lúc đi lấy thịt lợn, Trương Tiệp còn bảo người ta tặng thêm 4 con heo con với thức ăn gia súc.

 

Về đến nơi, xuống máy bay, cô đón taxi thẳng tới nhà bác gái (vợ bác cả).

 

Vì con cừu cần xén lông chính là bác gái đây!!!

 

“Bác ơi, cháu về rồi.” Đã hơn hai mươi năm không gặp, bác gái bây giờ trông còn mập hơn cả đời trước.

 

“Trương Tiệp, cuối cùng cháu cũng về rồi, hu hu hu.” Cuối cùng cũng có người để nói chuyện.

 

“Sao thế ạ, từ từ nói.” Sau gần một tháng tích trữ, bây giờ đối mặt với bác gái – người từng là kẻ thù ở kiếp trước – cô không còn phản ứng căng thẳng như trước nữa.

 

“Còn không phải tại bác trai của cháu sao, ổng đúng là nuôi tiểu tam. Anh cả cháu còn bảo bác đừng làm ầm lên.” Sao lại không cho bác làm ầm? Người sai là đàn ông, con tiểu tam lại còn được ở biệt thự, còn bác thì ở căn nhà cũ hơn ba mươi năm.

 

“Bác ơi, bác có biết con tiểu tam có thai rồi không?”

 

“Cái gì? Lại còn có con rồi? Không được, bác phải nghĩ cách.”

 

“Nghe bạn bác sĩ của cháu nói, con tiểu tam đã mang thai 3 tháng rồi. Bác xem, bác trai còn mua biệt thự cho ả, tiền trong nhà sau này không chỉ của riêng anh cả cháu đâu.”

 

“Đồ chết tiệt, nuôi tiểu tam còn có thai. Không được, bác không thể để tài sản trong nhà chảy ra ngoài.” Bác gái vốn đang ngồi, giờ đã đứng dậy chửi rủa.

 

“Bác ạ, cầu người không bằng cầu mình, bác nên tự cứng rắn lên.” Trương Tiệp tỏ vẻ quan tâm, dỗ dành bác ngồi xuống, rót cho bác cốc nước.

 

“Cứng rắn? Bác còn có thể cứng rắn thế nào nữa?” Đã đến nông nỗi này, con trai mình sinh ra còn không đứng về phía mình, nghĩ tới lại muốn khóc.

 

“Thế này đi, cháu vừa tốt nghiệp, định mở siêu thị thực tế. Bác xem có muốn làm cùng không? Có tiền rồi eo cũng cứng hơn.” Thấy sắc mặt bác gái tái đi, Trương Tiệp thuận thế nói ra chủ đề mình muốn.

 

“Có ổn không? Có kiếm được tiền không?”

 

“Có ạ. Một chị khóa trên của cháu làm nghề này, mới tốt nghiệp một năm đã tự do tài chính, còn mua nhà.” Lời này toàn là nói dối, đâu ra chị khóa trên nào, cô đã sống hai mươi năm trong tận thế rồi, còn nhớ gì chị khóa trên.

 

“Vậy bác cũng tham gia. Bác cần làm gì?”

 

“Bác ơi, trước đây cháu đã đi một số điểm cung ứng xem nguồn hàng rồi. Giờ chỉ thiếu vốn thôi. Cháu về là để tìm mặt bằng và sửa chữa, có hàng là khai trương ngay. Nhưng chuyện này bác đừng nói với bác trai trước, đợi đến khi làm ra thành tích, để bác ấy phải nhìn bằng con mắt khác.”

 

“Cháu yên tâm, bác hứa không nói.” Cũng phải nói sinh con gái tốt hơn, con gái biết quan tâm.

 

“Tốt nhất bác cũng đừng nói với anh cả cháu. Dù sao họ là cha con, không biết anh ấy sẽ đứng về ai. Tiền đều ở chỗ bác trai, đợi bác có tiền rồi, anh cả tự nhiên sẽ theo bác.” Càng ít người biết càng tốt, nhưng hơn ba tháng nữa, cho dù biết cũng không sao.

 

“Bác hiểu. Nào, bác có 5 vạn tệ, bác chuyển cho cháu trước, cháu cứ yên tâm làm.” Không thể nói hết với con trai được, nó giờ có vẻ nghiêng về bố nó.

 

“Bác ơi, siêu thị này mở theo chuỗi, có thương hiệu, phí nhượng quyền đã 40 vạn rồi. 5 vạn thực sự không làm được. Hay là bác chỉ góp 5 vạn thì sau này cháu chia cho bác 0,4 phần lợi nhuận, vì cháu cũng cần tiền nhập hàng.” Đồ keo kiệt, lấy 5 vạn đã muốn kiếm tiền lớn.

 

“Thế không được, ít quá. Bác gom thêm được 20 vạn, đưa hết cho cháu.” 20 vạn bác vẫn bỏ ra được, đợi bác kiếm được tiền to, xem hai bố con còn coi thường bác nữa không.

 

“Được ạ, bác yên tâm, chắc chắn cháu sẽ cho bác câu trả lời hài lòng.”

 

Móc được 20 vạn từ tay bác gái chỉ biết thu không biết chi quả là không dễ, chứng tỏ trong tay bác ấy còn ít nhất 20 vạn nữa.

 

Cầm 20 vạn mới vào tài khoản, cô để trước tiền trả nợ ngân hàng hai tháng tới, còn trả khoản vay trước đó, số còn lại thì tiếp tục mua sắm.

 

Đầu tiên đi mua thịt gà thịt vịt. Tìm xem có trại chăn nuôi lớn nào không, quả có, ở trên núi. Có nghĩa là lúc tận thế cô cũng có thể đến đây thu gom hay sao?

 

Theo định vị tới nơi, cô mua 300 con vịt và 500 con gà, đều yêu cầu làm thịt sẵn, không cần thái, nội tạng cũng lấy. Thấy gà con vịt con, cô mua mỗi loại 10 con. Trứng gà có phôi thì mua 1000 quả, trứng gà trứng vịt nhặt trên núi cũng mua hết. Về nhà tự ấp thêm gà con, lúc có dịch sâu bọ chúng sẽ là trợ thủ tốt.

 

Pin năng lượng mặt trời đã tích trữ, nhưng máy phát điện chưa. Cô tìm một tiệm kim khí, mua hết các loại máy phát điện trong kho, thêm các dụng cụ nhỏ mỗi loại 10 bộ.

 

Số còn lại cô định đón xe đến Quảng Thành cách hai thành phố để mua buôn quần áo.

 

Đầu tiên mua đồ mặc trong thời tiết cực lạnh: áo phao dài trung bình, áo phao dài, đồ lót giữ nhiệt lông cừu non, quần áo ngủ nhung kẻ, thậm chí cả áo bông quân đội, áo bông miền Đông Bắc, mỗi loại 500 cái.

 

Găng tay, khăn quàng cổ, mũ, bao tai mỗi loại 100 cái.

 

Đồ lót chọn theo size của mình, mua 500 cái, quần lót mua 2000 cái.

 

Tiếp đến giày: giày leo núi, giày da lộn, giày chống trượt tuyết, giày trượt patin, giày thể thao, dép size 36 đến 42, mỗi size đặt 1000 đôi, trong đó giày leo núi và giày thể thao mỗi loại thêm 100 đôi, không còn cách nào vì giày hao nhanh.

 

Rồi đến bộ chăn ga gối đệm: chăn bông mỏng dày mỗi loại 30 cái, chăn lông vũ 10 cái. Chiếu, gối, vỏ gối, vỏ chăn, ga trải giường, chăn điện, chăn len, đệm mát to nhỏ mỗi loại 40 bộ.

 

Thấy đệm mát mới nhớ còn có miếng dán mát, mua ngay, mua online, một shop 20 thùng, mua bốn năm shop mới dừng.

 

Thế là số tiền xén từ bác gái cũng tiêu gần hết. Tiếp theo là ra nước ngoài, cuối cùng về nước mua xe với đồ ăn chín.

 

Ra nước ngoài chủ yếu để tích xăng, chất đốt thời tận thế cũng là mặt hàng khan hiếm.

 

Chỉ là bây giờ hết tiền rồi, biết kiếm tiền ở đâu đây.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn