“Nói vậy thì nhà tôi có máy khử nước, có thể khử nước để bảo quản cá, vậy mang về làm luôn.” Lâm Nhất Thanh nghe cách bảo quản của Trương Tiệp, cũng nhớ ra anh trai cô ấy có lắp một cái máy khử nước.
“Được, vậy chúng ta kéo về trước, phần của tôi tự xử lý là được.” Không có gì hợp hơn để bỏ vào không gian, cô so với mấy thứ đó vẫn thích ăn cá tươi hơn.
“Tôi cũng tự xử lý.” Hạc Trường Dữ cũng định tự xử lý, mang về tích trữ.
“Tốt, nếu cậu cần máy khử nước thì đến chỗ tôi mượn. Vậy chúng ta làm thịt cá xong rồi về, chứ trong nhà mất nước rồi.” May mà lúc này còn có nước mưa để giải quyết vấn đề nước, nếu không mất nước phiền phức nhất, người không có nước sống chẳng được bao lâu.
Ba người lại đứng dậy bắt tay vào việc, may mà ai cũng mang theo dao, Trương Tiệp thì mang theo kéo, cô chọn con cá nhỏ xử lý trước. Lúc này không nói bắt lớn bỏ nhỏ nữa, đến lúc cực hàn mấy con cá này chưa chắc sống sót được, huống chi còn có cực nhiệt.
Lâm Nhất Cường vớt xong đám cá gần chân núi mang về, cũng gia nhập đội làm cá.
Lúc đầu mọi người còn lóng ngóng giết cá, dù sao thời nay ra chợ mua thì chủ quán sẽ giết giúp, dù mua online cũng có thể chọn giết hoặc không, tự tay giết đúng là không có mấy cơ hội.
Trương Tiệp càng giết càng đã tay, một kéo xuống kéo nội tạng cá ra, Lâm Nhất Thanh thì đem con cá đã giết cạo vảy.
Nhìn Hạc Trường Dữ giết cá còn đơn giản hơn, trực tiếp đập cá làm đôi, vừa lấy hết nội tạng vừa rửa sạch sẽ.
Không biết giết bao lâu, cuối cùng cũng xong, bây giờ chỉ còn mang cá về.
Lần này định dùng tấm bạt che mưa lúc trước bọc từng bao cá lại, lát nữa có thể dùng hệ thống ròng rọc trên sân thượng kéo lên, chủ yếu là để không cho các chủ hộ khác thấy họ mang gì về.
Còn ròng rọc thì Lâm Nhất Cường hảo tâm cung cấp, có một thằng con trai học kỹ thuật bên cạnh cũng không tệ.
Về đến nơi, trước để Lâm Nhất Cường cùng Hạc Trường Dữ lên trước, lấy dụng cụ rồi lên sân thượng lắp đặt và lát nữa kéo vật tư lên, Trương Tiệp và Lâm Nhất Thanh thì xuống phía sau chờ dây thừng thả xuống để buộc tấm bạt.
Cách này hơn hẳn việc từng tí một bưng lên lầu trước kia.
Những người đứng canh ở cửa sổ thấy Trương Tiệp về tay không, cũng chẳng nói gì, lần lượt tránh ra.
Tất nhiên cũng có kẻ không biết nhìn sắc mặt, như kẻ trước kia muốn đến giao dịch.
“Em gái này, anh lấy sợi dây chuyền vàng này đổi cái xuồng cứu sinh cao su của em, được không?”
“Không đổi.” Đổi cái khỉ, bà đây bây giờ không muốn đổi nữa.
Thấy đối phương còn muốn nói tiếp, Trương Tiệp rút cây dùi cui điện ra, quả nhiên thấy đối phương ngậm miệng.
Về nhà, ba hộ trên sân thượng chia số cá bắt được theo tỷ lệ 4, 4, 6. Hạc Trường Dữ và Trương Tiệp mỗi bên 4, Lâm Nhất Thanh nhận 6. Cách chia này không ai thấy vấn đề, dù sao họ bỏ xăng ra, lúc này không cần nói ai cũng biết xăng đắt thế nào. Lần trước ra siêu thị mua đồ về, Lâm Nhất Thanh cũng cho Trương Tiệp 2 vại dầu lạc lớn làm phí xe.
Chia xong, phần việc còn lại là tự mang đồ của mình xuống.
Trương Tiệp vừa xách vào cửa đã thu vào không gian. Chuyến bắt cá này bắt cũng nhiều, cô được 6 bao tải.
Lại tắm rửa gội đầu sấy tóc, rồi một tô nước gừng nóng hổi, cay quá, một tô xuống cả người nóng bừng lên.
Tự thưởng cho mình một cái chân giò to, thêm một phần bắp cải xào, một phần cơm, chan nước chân giò lên cơm.
Bát cơm đầy ắp cô ăn sạch bách, bây giờ cô dùng bát to ăn cơm, chỉ cần rửa một bộ bát đũa.
Ăn xong ngủ một giấc trưa ngon lành, dậy đã hơn sáu giờ chiều, gần đây cô hay ngủ quá nhỉ.
Nằm ườn ra giường ngẩn người, thì nghe chuông cửa, nhìn ra là Lâm Nhất Thanh.
“Trương Tiệp, tôi dùng máy khử nước xử lý hết cá rồi, có thể bảo quản lâu, cậu có muốn dùng máy khử nước không?” Anh trai cô ấy sau đó lại dùng dụng cụ khác chế ra một cái máy khử nước bản rút gọn, giờ mới khử nước xong đám cá mang về, còn hút chân không, như vậy có thể bảo quản rất lâu.
“Không cần, tôi dùng cách khác cất rồi.” So với khử nước cô thích chiên và làm cá khô hơn.
“Tôi với anh trai còn muốn đi bắt cá, cậu có đi không? Thời tiết thế này, anh tôi nói có kênh bắt cá thế này thì bắt nhiều tích trữ.” Anh trai cô ấy tuy mê mấy thứ thủ công, nhưng lời anh ấy nói vẫn phải nghe.
“Đi.” Bây giờ cô như con sóc nhỏ, cái gì có thể tích trữ cô vẫn muốn tích thêm.
“Tốt, vậy tôi hỏi Hạc Trường Dữ, cậu đi cùng tôi hỏi nhé.” Hạc Trường Dữ lúc nào cũng mặt không cảm xúc, cộng thêm thân hình cao lớn, Lâm Nhất Thanh vẫn hơi sợ.
Trương Tiệp bụng cười thầm, xem ra mình vẫn can đảm hơn, ít nhất chỉ thấy ngại, quả nhiên người với người phải có so sánh mới vui.
“Đi, nhưng nếu được, xử lý kiểu khác ở ngoài rồi mang về.”
“Tôi biết một chỗ, cách hồ chứa không xa có một cái hang, không biết đã ngập chưa, có thể đến đó xử lý.” Trương Tiệp nói chính là cái hang cô từng dùng nấu ăn hồi đầu mưa.
“Được, vậy phải mang theo dụng cụ và gia vị.” Nếu có cách bảo quản khác, Lâm Nhất Thanh cũng muốn thử.
“Có thể làm cá chiên hoặc cá ngâm dầu, cần dầu. Có thể làm cá khô và cá muối, cần hun khói. Còn có thể nướng cá cho khô, làm cá hộp, hoặc lấy thịt cá làm chao cá.” Đó là những cách Trương Tiệp nghĩ ra để bảo quản cá tươi, nhưng thiếu gia vị và dụng cụ, cô chắc chắn không thiếu, nhưng hàng xóm này chắc thiếu.
“Tôi biết một nhà máy đồ hộp, chắc còn vỏ hộp rỗng, nhưng lúc này chắc đã ngập. Còn một trang trại chăn nuôi lợn, có thể đến bắt lợn, lọc mỡ.” Hạc Trường Dữ cũng định đến mấy chỗ đó, nhưng đã hợp tác thì đông người sức mạnh, chắc hơn một mình anh ta.
Trương Tiệp nhướng mày, bĩu môi, người này còn quen quê cô hơn cả cô, mà lần đầu nghe anh ta nói dài thế.
“Tốt, vậy tôi đi tìm anh trai, xem có dụng cụ nào chúng ta dùng được không. Vậy sáng mai chúng ta xuất phát? Đi đâu trước?” Lâm Nhất Thanh bây giờ không còn lăn tăn chuyện không hỏi mà lấy nữa, anh trai cô ấy đã tẩy não xong cho cô.
Trương Tiệp cũng rất ngạc nhiên trước sự thay đổi của Lâm Nhất Thanh, sáng nay còn lăn tăn không hỏi mà lấy, giờ thì tích cực thế.
“Chắc chắn là đến trang trại trước. Thịt lợn, có thể làm được bao nhiêu món ngon, làm thịt xông khói còn để được lâu hơn.” So với mò cá và đến nhà máy đồ hộp, Trương Tiệp thiên về làm thịt lợn hơn.
Xác định lộ trình xong, mỗi người về chỗ, mai xuất phát sớm, khỏi bị người tầng khác nhòm ngó.
