Chương 69: Tâm sự?
Đó là thứ do hắn tự tay cải tạo, là thứ hắn tặng Dương Tử An để bảo mệnh.
“Sao thế?” Vốn định nếu có súng thì xem đó là ai rồi lén rời đi không để bọn này phát hiện.
Chưa kịp thò đầu ra xem, cô phát hiện Hạc Trường Dữ vốn đang trượt về phía sau cô, giờ lại trượt lên phía trước mặt cô, chỗ đó là vị trí dễ thấy, mà hắn còn cứ nhìn chằm chằm về phía đó không động đậy.
Trương Tiệp khá sợ chết, chỉ thò đầu ra nhìn theo mắt Hạc Trường Dữ, phát hiện đó chính là bọn người lúc nãy định cướp cô, sau khi bị cô đánh mấy cái liền bỏ chạy.
“Sao bọn họ có súng?” Lúc này cô không còn sợ lắm, trượt tới bên cạnh Hạc Trường Dữ.
Chắc chắn không phải ban đầu có, không thì lúc cướp cô bọn họ đã lấy ra rồi, nói rõ là cướp cô không thành nên đi cướp người khác mới có được.
“Khẩu súng đó là do tôi cải tạo.” Hạc Trường Dữ đã ra ngoài tìm suốt hai ngày mà không tìm được người mình muốn, không ngờ lại thấy khẩu súng do chính mình cải tạo ở đây.
“Cần giúp không?” Nói xong, ánh mắt cô nhìn Hạc Trường Dữ, đối phương cũng quay qua nhìn lại cô.
“Không cần.” Tự hắn giải quyết được.
Một khoảnh khắc đối mắt, Trương Tiệp còn hơi ngẩn ra, trước giờ chưa thấy mắt Hạc Trường Dữ đẹp đến thế, sáng đến thế.
Khụ khụ, hồn lại rồi, sắp đánh nhau rồi, không phải lúc mê trai.
Không đúng, không cần cô đánh.
“Nhưng bọn họ có súng, cậu cẩn thận.”
Vừa dứt lời chưa kịp nghe Hạc Trường Dữ trả lời, Trương Tiệp đã thấy hắn lao thẳng về phía người trên sân thượng…
Hạc Trường Dữ hăng vậy sao, đối phương có súng đó!!!
Không giống lúc trước của cô, không thể xông lên như vậy được.
Xong rồi, lo lắng của cô là thừa.
Chỉ thấy Hạc Trường Dữ nhanh chóng trượt tới, vừa lúc đối phương định hỏi “Cậu là ai” thì khẩu súng trên tay đã bị Hạc Trường Dữ tháo ra, kèm theo một cú đá đầu gối vào người đó, rồi một cú thúc khuỷu tay sau lưng.
Những người còn lại mất súng như đậu hũ, bị Hạc Trường Dữ túm lấy ném thẳng ra ngoài.
Làm đẹp quá, mới mấy hiệp đã đánh bọn chúng nằm sõng soài.
Thấy Hạc Trường Dữ thắng, Trương Tiệp mới trượt tới, cô không phải tham sống sợ chết, mà là người hàng xóm đã nói không cần giúp mà.
Lúc tới nơi, thấy Hạc Trường Dữ duỗi cái chân dài mà dù có áo khoác che vẫn thấy rõ, đè lên lưng gã cầm súng.
“Khẩu súng này từ đâu ra?” Hạc Trường Dữ vừa hỏi vừa mở băng đạn của khẩu súng, phát hiện thiếu một viên, tức là súng đã nổ.
“Tôi không biết.” Hắn nói thật, quả thực không biết súng từ đâu ra.
Hạc Trường Dữ thấy đối phương không nói thật, chân dùng lực ấn xuống.
“Tôi thực sự không biết, tôi trộm của anh tôi.” Hắn chính là lúc trước thua một con nhỏ, nên lấy can đảm trộm súng của anh hắn ra khoe, cố gắng vớt vát hình tượng.
“Anh mày ở đâu?” Trương Tiệp ngồi xuống hỏi gã đang bị đè đau tới nỗi nói không ra hơi.
“Là cô?” Đều tại cô, đều tại cô, gặp cô là không có chuyện tốt, nhưng lời này giờ không dám nói.
“Tôi đã nói thật hết rồi, còn tìm anh tôi làm gì?” Bị anh hắn biết hắn trộm súng, sẽ chết rất thảm.
Hạc Trường Dữ chẳng muốn lằng nhằng với bọn này, rời chân khỏi lưng gã, đi tới chỗ mấy “đàn em” bị hắn ném xuống đất không nhúc nhích được, mỗi người cho một “chiêu vặn cổ”.
Nếu không phải bối cảnh không thích hợp, thấy rõ tâm trạng Hạc Trường Dữ không tốt, Trương Tiệp đã muốn vỗ tay, làm việc dứt khoát lắm.
Ngược lại, kẻ duy nhất còn sống ở hiện trường sợ tới mặt trắng bệch, không biết là vì lạnh hay vì sợ.
“Anh tôi ở Vân Bắc Tư Nam Phủ, tòa nhà 7, phòng 2305, hắn ở đó.” Vừa đối mắt, hắn lập tức khai địa chỉ của anh hắn, cầu xin người này tha cho mình, mình cũng có làm gì đâu.
Có đáp án rồi, Hạc Trường Dữ bước qua, xoay tay một cái là gửi hắn về trời.
Chắc hắn chết cũng không biết vì sao chết, chỉ là trộm một khẩu súng, ở đây hắn nhờ danh tiếng của anh hắn mà đi ngang cũng chẳng sợ nguy hiểm, vậy mà chết như thế?
“Tôi cần đi xử lý chút việc, cô về tòa nhà họp với mọi người đi.” Hạc Trường Dữ đã có tin tức, chắc chắn không bỏ qua.
“Được.” Đối phương không cần giúp, cô cũng không muốn chạy theo giúp.
“Trương Tiệp, cô thấy tầng 20 của chúng ta thế nào?”
“Sao?” Vừa định rời đi, Trương Tiệp nghe câu hỏi của Hạc Trường Dữ, cô nghe nhầm à???
Đây là muốn tâm sự? Ở đây?
“Nói thật, sức chiến đấu của cô khiến tôi rất cảnh giác, nhưng hợp tác nhiều lần cũng thấy cô tuy lạnh nhạt với chúng ta nhưng ít nhất không có ác ý, 2001 và 2002 hiện tại cũng không có ác ý. Hợp tác được thì hợp tác, không hợp tác được thì chia tay, lòng người khó đoán.” Nói nhiều như vậy tóm lại một câu là chỉ là quan hệ hợp tác, hợp tác được thì hợp tác, không hợp tác được thì giải tán.
“Tôi hiểu rồi. Tôi cần cô giúp, tôi sẽ trả thù lao.” Hạc Trường Dữ vốn định một mình, nghĩ lại, liền gọi Trương Tiệp.
“Ồ, được.” Chẳng lẽ câu trả lời của cô khiến hắn có xúc động gì? Không sao đổi ý rồi.
Nhưng chịu đi giúp, cô cũng muốn tăng thêm thực chiến, với lại, ghi điểm tốt trước mặt Hạc Trường Dữ, để sau này luyện tập hắn tận tâm hơn hoặc thời gian luyện kéo dài hơn, có thêm sức chiến đấu là có thêm một phần an toàn.
Hai người tiếp tục trượt tới Vân Bắc Tư Nam Phủ mà gã kia khai ra, khu chung cư này rất dễ nhận, cách mấy tòa văn phòng không xa, cái biển của khu chung cư treo cao nhất trên đỉnh.
Trương Tiệp và Hạc Trường Dữ đến cổng khu chung cư, thấy có người canh ở cổng, liền lẳng lặng vòng qua trèo tường vào khu, tìm tới tòa số 7, thay giày rồi lên lầu, đến tầng 20 thì không lên được nữa.
“Các người là ai? Đây là chỗ riêng tư, người ngoài không được vào.” Một người đàn ông to lớn ngồi ở đầu cầu thang chặn lại.
“Đại ca, bọn em muốn tới đầu quân ạ.” Trương Tiệp tháo khẩu trang trên mặt xuống, cười với người đàn ông đang trực ban.
“À, vậy à, chờ tôi, tôi đi báo cáo.” Bọn họ nổi tiếng vậy rồi sao, còn có người đến đầu quân, lại còn là mỹ nữ, đại ca nhất định sẽ thích.
Thấy ánh mắt dâm dục của đối phương, Trương Tiệp hiểu ngay, tận thế thiếu gì kẻ háo sắc và to gan, nên đôi khi ở tận thế quá xinh đẹp cũng chẳng phải chuyện tốt.
Kiếp trước cho dù cô có đói tới gầy, ngũ quan trên mặt vẫn không tệ, nên mỗi lần ra ngoài cô đều cố gắng bôi bẩn mặt.
Đó cũng là lý do anh họ cô luôn nghĩ tới chuyện bán cô, vì có thể bán được giá cao.
Không biết lúc này nhà bác cả thế nào, nếu về thì cũng cần tới thăm hỏi."
]
