Chương 78: Thăm nhà bác cả
Xuống lầu, đón Tiểu Bất Điểm về, nhìn nó cũng èo uột chẳng khác gì mình hiện tại, xem ra mai phải chuẩn bị riêng cho chú chó của Hạc Trường Dữ món quà rồi.
Về nhà, cả hai cùng nhau uống một cốc lớn nước không gian, mới hồi phục lại.
Lấy lại tinh thần, lôi một cái thảm tập lớn dành cho trẻ em ra trải dưới đất ngồi, còn Tiểu Bất Điểm ngồi trên thảm nhỏ.
Quanh bếp từ và nồi lẩu uyên ương lấy từ không gian, một bên là nước lọc nấu mỡ heo với thịt, bên kia là nồi lẩu cay của chị.
“Ăn chút rau đi, không mai mày đi ị không ra đấy.” Nhìn Tiểu Bất Điểm lại dùng mõm gạt đám rau chị đã trụng qua, Trương Tiệp lại gắp rau bằng đũa của nó đưa tận miệng.
“Gâu gâu gâu.” Khó ăn, khó ăn, khó ăn.
Nhìn mặt Tiểu Bất Điểm cũng biết nó sủa gì: “Khó ăn cũng phải ăn.”
Chị coi Tiểu Bất Điểm như người mà nuôi, chỉ là khẩu vị ít muối ít dầu của trẻ con.
Trương Tiệp cũng kết thúc bữa bằng rau, phải trồng thêm giá đỗ và cải cúc trong không gian, đều là rau nhúng ngon, món yêu thích của chị.
Ăn xong có thể gội đầu tắm rửa, tóc giờ càng cắt càng ngắn, tắm tiện thể gội luôn, khăn khô tay lau một cái là khô. Thời tiết cực hàn hiện tại, chị đều vào không gian tắm, kiểu tốc chiến tốc thắng, không lãng phí thời gian trong không gian.
Ra ngoài thì lên giường đất, ấm áp lắm. Giờ đốt giường bình thường chị chỉ giữ khoảng 10 độ, không thì trong nhà nóng, ra ngoài lạnh, nóng lạnh thay đổi dễ cảm lạnh. Lại một lý do là tiết kiệm nhiên liệu, dù đốt nhiệt độ cao liên tục cũng có thể dùng được nhiều năm.
Lúc đào măng, Trương Tiệp gặp mấy cây con ven rìa cũng đào vào không gian trồng, sau này lớn chặt củi đốt lửa.
Ăn xong tinh thần phấn chấn, lên đường, đi dạo, chủ yếu là thăm nhà bác cả.
Xuống dưới mới đổi giày trượt băng. Lúc này trời đã hơi tối, không còn ai ra ngoài nữa, nhưng lác đác có người lôi đồ về.
Gặp nhau còn cảnh giác, dọc đường không thiếu kẻ cướp bóc, thấy Trương Tiệp một mình, ăn mặc lại tử tế, tay không nhưng vẫn muốn chặn lại.
Đưa tới cho đỡ đòn, Trương Tiệp chẳng bao giờ nương tay, chỉ tiếc cái áo khoác quân đội bị rách mất, về phải vá lại.
Những kẻ muốn cướp chị giờ nằm dưới đất, nếu không dậy nổi, chưa đầy hai mươi phút sẽ bị tê cóng mà chết.
Đến biệt thự nhà bác cả, bên trong vẫn có lửa, xem ra còn sống.
Vốn chị định để cả nhà này nếm mùi tận thế tra tấn, nhưng nghĩ lại, sớm ngày đưa kẻ thù lên Tây Thiên mới là dứt hậu họa, không thì nhà này mà phát hiện ra chị, sẽ leo lên thuận cây, làm chị ghê tởm.
Gõ cửa, một lúc sau mới có người ra.
“Ai đấy, nhà tôi hết lương thực rồi.”
Nghe giọng, là bác gái.
“Bác gái, là cháu, cháu là Trương Tiệp.”
“Trương Tiệp à, sao cháu đến đây? Áo của cháu đẹp thế, mau vào đi.” Bác gái nghe là cháu gái mới mở cửa. Nhìn thấy đầu tiên là chiếc áo khoác quân đội trên người Trương Tiệp, tay tuy rách nhưng trông ấm áp, bà kìm lại ý muốn bảo Trương Tiệp cởi áo ra, kéo người vào trước.
Trương Tiệp vào tới nơi, họ đốt lửa trong phòng ngủ tầng một, xung quanh vương vãi gỗ mới chặt, trong phòng đầy khói.
“Lại đây, Trương Tiệp, trong phòng không lạnh đâu, cháu cởi áo khoác ra đi, bác cất cho.” Vừa vào, bác gái đã không nhịn được đưa tay toan cởi áo Trương Tiệp, bà lạnh sợ rồi, mà cái áo khoác này nhìn con trai bà cũng mặc vừa.
“Á.”
“Xin lỗi bác gái, dạo này cháu không dám để ai lại gần, ai đụng vào là cháu phản ứng kích thích.”
Đúng vậy, lúc bác gái đưa tay định cởi áo ngoài cho chị, chị đã cầm dao gọt hoa quả quạt ngược lại một đường.
“Cái con này, bác là bác gái của cháu, còn là ai nữa? May mà bác mặc dày, không thì toạc máu rồi. Không được, cháu phải đền áo cho bác.” Mềm không được thì cứng, hoặc ăn vạ.
“Không vấn đề, cháu tìm được nhiều vật tư, định sang rủ mọi người cùng đi lấy, sáng mai chúng ta lên đường.” Phải cho họ chút hy vọng trước mắt mà treo.
Còn sao không một nhát kết liễu bây giờ? Vì chị muốn biết thảm trạng gần đây của họ, để họ kể ra cho chị vui vẻ.
“Trời ơi, con gái đúng là áo bông nhỏ ấm áp, có đồ tốt là biết đến rủ người nhà cùng chia sẻ.” Nghe nói có vật tư, bác gái lập tức chẳng còn hứng thú với cái áo khoác quân đội nữa.
“Bác cả, anh họ, lâu rồi không gặp, hai người dạo này thế nào?” Trương Tiệp nhìn bác cả và anh họ từ lúc chị vào vẫn không nói gì, người nằm im, còn con tiểu tam chẳng thấy đâu.
“Ôi, một lời khó nói hết, may hôm qua nhà nước phát ít đồ ăn, không thì cả nhà đã nhịn đói mấy ngày rồi.” Vừa nói, bác gái vừa lấy đồ đang nấu trên lửa xuống, khuấy một lúc cho nguội, rồi mớm cho chồng và con mỗi người một miếng.
“Bác gái, bác cả và anh họ bị sao thế?” Lại đứng dậy không nổi, phải đút ăn.
“Hu hu hu, số tôi khổ quá. Bác cả cháu không biết để thứ gì trong thư phòng, trận mưa trước làm mất, ông ấy hơi thần kinh, đợt cực hàn này tới, lạnh đến liệt nửa người. Còn anh họ cháu cũng không hiểu sao bị thương, rồi bị kích thích gì đó nằm lì không dậy. Còn con tiểu tam kia, mặt dày mày dạn, chẳng những không giúp đỡ mà còn bỏ đi.” Nói đến chồng và con, bác gái rất đau lòng, nói đến tiểu tam thì đầy một bụng lửa.
Trương Tiệp nhìn bác gái không nói nên lời và anh họ chẳng buồn đáp, xem ra tâm lý hai người này có hơi kém.
Lúc này chị phải nghĩ có nên theo cách ban đầu mà xử lý thẳng họ luôn hay đổi cách khác?
“Trương Tiệp, may cháu đến, bác mệt quá rồi. Cháu trông lửa đi, bác ngủ một lát rồi thay cháu.” Nói vậy chứ thực ra bà định giả vờ ngủ say không kêu dậy.
“Vâng.” Ngủ càng tốt. Mặc kệ bác gái tính toán, lặng lẽ chờ thời cơ.
Một lát sau, tiếng ngáy của bác gái đã vang lên. Trương Tiệp lấy dây thừng ra, đánh ngất anh họ trước rồi trói lại. Tiếng ngáy nghe cũng phiền, đánh ngất trói luôn thể.
Còn bác cả nửa người liệt thì không cần trói. Cô ngồi xổm xuống, thấy bác cả nhìn mình với vẻ mặt sợ hãi, Trương Tiệp nghĩ lại buồn cười.
Kiếp trước, ông ta là kẻ bố thí cao cao tại thượng, dù là kiếp này vừa mới gặp mặt, đối phương cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn cô một cái.
