Chương 9: Tích trữ 2
Sau khi thu xong mấy món đã đóng gói, cô đặt trước với mấy ông chủ này bữa trưa và bữa tối cho hai ngày tới. Cô tiếp tục đóng gói, cũng thanh toán cho mỗi cửa hàng số tiền tương đương hôm nay, trả trước để mấy ông chủ yên tâm chuẩn bị đồ ăn.
Lái xe đến một khách sạn khá xa chỗ vừa mua đồ, làm thủ tục nhận phòng, cô tiện tay lấy một hộp cơm ra ăn. Có món móng giò hầm, trứng xào với giá và cải xào, ông chủ còn chu đáo nấu thêm một phần canh rong biển trứng.
Vị đúng là ngon, phần cũng nhiều. Dạo này bữa nào cô cũng ăn khá no, một hộp cơm này là đủ. Hộp nhựa dùng một lần tiếc không nỡ vứt, để sau này tự nấu ăn vẫn dùng được. Không còn cách nào, hai mươi năm tận thế, phải học cách tính toán chi li.
Nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, cô ngủ một giấc trước, đợi đến khi đồng hồ báo thức lúc 11 giờ reo thì lại ra ngoài tiếp tục tích trữ đồ ăn đêm khuya.
Khi đồng hồ reo, cô không nằm nướng thêm. Tích trữ thêm một phần đồ ngon chính là tôn trọng bản thân thêm một phần. Cô nhớ mấy món này quá.
Vẫn lái xe ra ngoài, chưa đi được vài trăm mét đã thấy một tiệm đang mở cửa, trước cửa đã có kha khá người ngồi. Xuống xe nhìn biển hiệu thì thấy là “đĩa thập cẩm hun khói”. Lại gần xem, trên bàn mấy người đang ăn có xúc xích đỏ, thịt đầu heo, xương gà…
Mua, mua liền. Cô muốn 10 phần đĩa thập cẩm. Cuối cùng ông chủ không chịu bán, bảo lát nữa còn có khách quen. Nhưng Trương Tiệp đặt trước với ông chủ tối mai, cô muốn thêm. Kết quả thương lượng là có thể lấy 30 phần.
Đợi hơn nửa tiếng mới lấy được 10 phần. Khi bỏ lên xe, cô tiện tay thu vào không gian.
Tiếp tục lái xe dạo, thấy bao nhiêu quán nướng, lần nào cô cũng dừng lại gọi vài món mình thích. Ở Đông Bắc, gọi vài trăm xiên cũng chẳng ai ngạc nhiên, nên cô cứ thoải mái gọi, lát nữa quay lại lấy.
Sau khi gọi đồ nướng ở bốn năm quán, cô tạm ngừng tay vì thấy một tiệm bán chim bồ câu quay. Lúc này trước tiệm xếp hàng khá đông.
Đông người xếp hàng thì chắc chắn ngon. Đỗ xe xong, cô cũng ra xếp hàng. Nhìn mấy người xếp trước, người nào cũng mua hai hoặc bốn con. Nghe giọng chắc đều là người quanh đây.
“Chủ quán, tôi muốn 30 con.”
Trương Tiệp vừa dứt lời đã bị người xếp sau la ó.
“Em ơi, để lại cho tụi anh phía sau một ít chứ.”
“Phải đấy, tụi này cũng đang xếp hàng.”
Cuối cùng chủ quán làm người hòa giải, nói chỉ bán được 6 con, nhiều hơn thì thực sự không làm xuể.
Vậy thì theo cách cũ, cô đặt trước với chủ quán cho ngày mai. Lần này chủ quán bảo tối mai 30 con không thành vấn đề, nhưng thêm nữa thì ảnh làm không xuể.
Bên cạnh còn có tiệm bán bánh bao, giờ này mà còn bán. Lại gần xem thì thấy ghi bánh bao sườn non, cũng có khá nhiều người ngồi ăn trước cửa.
Mua, mua hai lồng hấp, cũng đặt trước với chủ quán tối mai mua 6 lồng.
Mua xong cũng đã hơn một giờ. Cô quay lại lấy mấy món nướng đã đặt hồi nãy, rồi về ngủ, sáng mai còn phải dậy sớm. Không ngờ trên đường về, cô thấy một tiệm đề chữ “Mì thịt lớn” đang mở cửa.
Đỗ xe lại xem, trong tiệm đã có khá nhiều khách. Cô gọi 10 phần mì thịt lớn, cùng 10 phần thịt chiên xù mà chủ quán vừa làm, rồi lại đặt trước với chủ quán ngày mai mấy giờ đến lấy, mỗi loại 30 phần.
Dọc đường, cô thu vào không gian mấy món nướng đã chế biến xong, rồi về khách sạn ngủ, đặt báo thức 4:30 sáng.
Đồng hồ reo, hoàn toàn nhờ những món ngon trong đầu kéo cô dậy.
Vừa đến chợ, tiếng người ồn ào, khắp nơi toàn mùi đồ ăn ngon.
Đập vào mắt đầu tiên là mấy quả dâu tây to, thứ này dễ va chạm, lát nữa ra ngoài hẵng mua.
Bánh nướng thịt bò, lòng nhồi huyết, hạt dẻ nướng, bánh quẩy chiên, ngô, bánh lá tô diệp, bánh bột lọc, cá chiên, bánh gạo, tào phớ, bánh đường, bánh cam thảo, bánh hẹ, bánh trứng thịt, bánh lăn bột đậu nành, bánh tương, mì lạnh nướng, bánh bao lớn, bánh ngô, hồng khô…
Mua, mua hết. Giữa chừng cô còn cố ý quay lại xe một lần, mặt ngoài thì bỏ lên xe, thực ra là thu vào không gian.
Cuối cùng cô đến chỗ bán dâu tây lúc nãy, mua gần hết sạp dâu tây, hồng và lê đông lạnh.
Hoàn thành nhiệm vụ, giờ đi dạo xong cũng gần no, có thể về ngủ bù. Ngủ ngon trưa mai đi nhận mấy món đã đặt.
Trước tiên cô gọi điện cho người buôn sỉ, hỏi tiến độ. Đối phương báo sáng mốt hàng mới đủ. Vậy thì Trương Tiệp lại đặt bữa ăn cho ngày mai với mấy tiệm này.
Hai ngày sau, sáng cô ra chợ mua, trưa đi nhận đồ ăn, tối tiếp tục mua đồ ăn đêm.
Đến ngày thứ tư, người buôn sỉ điện từ sáng sớm, báo hàng đã đủ, có thể qua kiểm.
Trương Tiệp đi trả xe thuê, tìm chỗ lấy balo đựng đầy tiền mặt, rồi bắt taxi đến địa chỉ người ta gửi.
Cô rút mỗi loại 10 bao, mở ra xem chất lượng bên trong. Khá ổn, không phải gạo cũ là tốt rồi.
Đối phương thấy cô trả bằng tiền mặt thì hơi ngạc nhiên, phải phái người đi lấy máy đếm tiền giả.
Kiểm tra tại chỗ xong, người buôn sỉ rời đi. Trương Tiệp xác nhận người đã đi, nhìn quanh không có camera ẩn, liền thu hết vào không gian.
Có lẽ thu một lần quá nhiều, cô ngất xỉu luôn.
Lúc tỉnh dậy đã hơn nửa tiếng trôi qua. Xem ra sau này vẫn phải dùng không gian thường xuyên hơn, rèn luyện một chút, không thì khi bão đến mà đi “mua sắm miễn phí”, thể lực với tinh thần không theo kịp thì có ích gì. Lúc đó đang chạy đua với thời gian.
Khoảng thời gian này cô chưa vào không gian lần nào. Thời gian vào không gian có thể tích lũy, cô định dùng số thời gian đó cho đợt “mua sắm miễn phí” sau này.
Tiếp tục bắt taxi ra sân bay. Lần này cô định tìm một thành phố lớn làm trung gian, bán một ít vàng, rồi đến Hải Thành tích trữ hải sản và rau củ, cuối cùng đến Vân Thành tích trữ hoa quả. Phần còn lại, cô định chạy tới mấy nhà máy để tích trữ.
Đến thành phố, cô không tìm mấy tiệm vàng lớn, mà tìm mấy tiệm nhỏ. Có thể bị ép giá, nhưng độ an toàn tăng lên đáng kể.
Chạy gần hết buổi chiều, đổi thêm kha khá tiền mặt, cô mới lên máy bay đến Hải Thành. Có lẽ vì sống khá gần thành phố ven biển, cô rất yêu thích hải sản. Tận thế hiếm khi kiếm được hải sản, nên cô phải tích trữ nhiều một chút.
Hải Thành cũng có nhiều món ngon: mì sa tế, thạch sá sùng, bánh hàu, thịt kho, mì sợi, bánh bao không nhân, súp lạc, vịt om gừng, mì kho, gà hà điền, bánh tẻ nhân thịt, thịt lệ chi, thạch hoa, vịt quay…
Mua, cứ mua. Cô cũng định mua hải sản ở đây. Ra bến tàu, tìm một chàng trai đang bán cá, nói với cậu ta yêu cầu của mình, nhờ cậu ta mua hộ. Nếu chất lượng ổn, sẽ hậu tạ 2000 tệ công khó.
