Chương 33: Heo lớn heo nhỏ rơi vào mâm ngọc
Xúc lớp tuyết phủ, cửa lớn khách sạn hiện ra trước mắt hai người.
Đẩy cửa bước vào sảnh, một mùi ẩm mốc hôi thối hòa cùng không khí lạnh lẽo xộc vào mũi.
Khâu Triều lấy từ trong ba lô ra hai chiếc khẩu trang bông trắng dày, đưa một cái cho Giang Chỉ, đây là cậu mua ở cửa hàng vật tư trong căn cứ, nghe nhân viên nói được làm từ vật liệu mới nhất do căn cứ nghiên cứu, hiệu quả giữ ấm rất tốt, cậu nghĩ Giang Chỉ chỉ có mấy cái kiểu cũ nên mua hai cái dùng thử.
Giang Chỉ nghĩ thằng nhỏ bị dụ rồi, dù sao kiếp trước chị cũng hay dụ người mua vũ khí, ai ngờ đeo vào mới thấy ấm thật, không những thế còn hết mùi ẩm mốc.
Tường trong sảnh mục nát nặng, lớp sơn bong tróc loang lổ.
Đèn chùm trên đầu treo trên trần, dính đầy rong rêu đen thui, gió bên ngoài thổi qua cửa kính màu vỡ vụn làm đèn chùm kêu cót két, như sắp rơi xuống bất cứ lúc nào.
Bên ngoài vẫn đang có tuyết, trời u ám vốn chẳng có chút ánh sáng nào chiếu vào, hành lang dài đen kịt phía sau sảnh càng thêm âm u rùng rợn.
Đợi tận thế qua đi, nếu ông chủ khách sạn này mở một quán ma ở đây, không những tiết kiệm tiền sửa sang mà còn dọa khóc được bao nhiêu đứa nhỏ, nhất định kiếm bộn tiền.
Khâu Triều lấy ra cái đèn pin mini mua lúc trước, vừa bật sáng thì thấy Giang Chỉ ôm từ trong không gian ra một cái đèn pin siêu sáng to bằng quả đạn pháo.
So sánh một hồi, Khâu Triều lặng lẽ giấu cái thứ vô giá trị trong tay đi.
Thứ này làm cậu nhớ lại hồi ở trường, sau giờ tự học tối, hiệu trưởng thường cầm cái đèn pin như vậy chiếu khắp sân trường, đúng là thần khí bắt yêu sớm.
Dưới ánh sáng mạnh mẽ, mọi thứ kỳ quái đều bị xóa sổ bằng vật lý.
"Chị, em nghĩ chỗ này đủ để chúng ta tháo dỡ một hồi đấy!"
"Ừ, chị cũng nghĩ thế!"
Khách sạn cao cấp, nhiều thứ làm bằng kính và kim loại: quầy lễ tân, bàn ghế, đèn chùm, khung cửa sổ, cửa ra vào đều là kim loại không rõ loại.
Xuyên qua hành lang, có một lối thoát hiểm, hình người màu xanh đã tắt.
Giang Chỉ đạp một phát mở cửa, đi xuống hầm gửi xe.
Hầm gửi xe của khách sạn này có ba tầng.
Tiếc là tầng một và tầng hai trống trơn, chắc trước trận mưa lớn xe đã được lái đi hết rồi.
Giang Chỉ chuẩn bị xuống tầng ba, bỗng một bóng đen nhảy vụt qua không xa.
"Ai!"
Ánh đèn chiếu vào thứ đó, kéo dài bóng nó, in trên bức tường hầm xe trống trải xa xa, như một con quái vật.
Tiếp theo, thêm nhiều bóng đen lướt qua, Khâu Triều há hốc mồm.
"Chị, mau xem, heo lớn heo nhỏ rơi vào mâm ngọc!"
Nhìn đàn lợn rừng hoảng loạn chạy tán loạn vì ánh đèn, Giang Chỉ bật cười, cái kiểu heo lớn heo nhỏ rơi vào mâm ngọc gì thế không biết.
"Chị, em nhớ bảng giá ở chỗ đổi, thịt lợn rừng một cân 3 điểm vật tư!"
"Đắt hơn cả thép hả?" Giang Chỉ ngạc nhiên.
"Ừ, lúc đó em cũng sốc, sau nhân viên giải thích là do thiếu lương thực, nên tạm thời đồ ăn đắt hơn kim loại một chút."
Giang Chỉ gật đầu.
Cũng phải, giá vật tư ở khu A khác với hai khu kia, từ khi dân số khu A bùng nổ, hai khu kia đã nhanh chóng đóng cửa thông đạo liên kết.
"Vậy chúng ta có nên giết ít lợn rừng mang về không?"
"Em đánh lại không?"
Khâu Triều nghẹn lời, cậu đúng là không đánh lại, nhiều lợn rừng thế này mà phát điên lên, giẫm đạp thì cậu thành thịt vụn mất.
Giang Chỉ cười, thả Hắc Đậu trong không gian ra.
Trời ạ, Hắc Đậu thấy đàn lợn rừng như sói thấy cừu, hai mắt sáng rực hung quang, tru lên vài tiếng rồi lao vào đàn lợn.
Chỉ một lát, mấy con heo hoang chạy trốn qua cái lỗ thủng nối hầm xe với núi sau, nhưng Hắc Đậu nhanh thân, dưới thế công đại bàng bắt gà con của nó, trên mặt đất cũng để lại hơn 50 xác lợn rừng, con to nặng hơn 300 cân, con nhỏ bằng heo sữa quay.
Cả nhà, chết thẳng hàng, đều một vả mất mạng.
Bỏ hết lợn vào không gian, Giang Chỉ lại dẫn Hắc Đậu xuống tầng ba.
Tầng ba xe ngập nước không nhiều, Giang Chỉ nghĩ sau này có thời gian tháo dỡ, nên tiện tay bỏ hết vào không gian.
Tiếp theo, hai người thẳng lên trên.
Nhưng trong hành lang tối om, họ đụng phải một đội ngũ khác.
Giang Chỉ không khách sáo, cầm đèn pin siêu sáng chiếu thẳng vào mắt họ.
"Xin lỗi nhé bạn, không ngờ ở đây có người, bọn tôi ra ngay đây." Đội đó có năm người, người đàn ông dẫn đầu đưa tay che mắt, giọng có phần áy náy.
"Anh Chu, chỗ này giàu lắm, bỏ vậy có tiếc không?"
"Đâu ra nhiều lời thế, bảo đi thì đi!" Người đàn ông quay người, kéo vai thằng đàn em phía sau, đạp vào mông nó một cái.
Thằng đàn em bị đạp chửi thề, nhưng may là không cãi lời.
"Chị, người này không bình thường!" Khâu Triều nhìn chỗ cả nhóm biến mất, trầm giọng nói.
"Sao cơ?"
"Tuyết bên ngoài to, nhưng tuyệt đối không thể phủ lấp đường chúng ta đào lúc đến, mà chỉ có một con đường này vào sảnh khách sạn, huống chi xe chúng ta còn đỗ ngoài đường, nên họ biết chắc ở đây có người, nhưng họ vào thấy chúng ta, rõ ràng đông người hơn, lại lịch sự rời đi, cảm giác này giống như..."
"Giống như gì?"
"Giống như không phải đến tìm vật tư, mà đến xác nhận điều gì đó."
Phân tích của Khâu Triều hoàn toàn trùng với suy nghĩ của Giang Chỉ, chị khá an ủi về sự trưởng thành của cậu bây giờ.
"Chị, chị có cảm nhận được đối phương có phải người dị năng không?"
"Không cảm nhận được!"
"Vậy hoặc là hắn thường dân, hoặc là cấp bảo thạch cao hơn chị, nhưng nếu mạnh hơn chị mà không động đến chúng ta, thì vì cái gì nhỉ, lạ thật!"
"Ai biết, dù sao tạm thời họ không có ác ý, chú ý một chút là được."
"Ừ!"
Sau một hồi tháo dỡ tơi bời trong khách sạn, hai người về căn cứ, hôm nay thu hoạch khá nhiều, sau khi kiểm tra, phần lớn là thép, hợp kim và sắt, giá đồng loạt 2 điểm vật tư, để không gây chú ý, hai người chỉ nộp 700 cân kim loại, kiếm được khoảng 1400 điểm vật tư.
Đổi xong, Giang Chỉ nóng lòng muốn về xem hạt giống trồng trong nhà kính nảy mầm chưa.
Đang lúc hai người đi đến thang máy, một cô bé từ bậc thềm đứng phắt dậy, chạy nhanh đến bên Khâu Triều, mặt đỏ bừng nhét gói bánh quy cuối cùng trong giỏ vào tay cậu, rồi lại chạy biến về phía khu phòng con nhộng A-8.
Màn này làm Khâu Triều đơ người, cậu gãi đầu nhìn gói bánh quy trong tay, lại nhìn cô bé vừa chạy vừa vấp ngã rồi lại đứng dậy chạy tiếp.
"Ô hô, hoa đào nở rồi!" Giang Chỉ nhìn gói bánh quy trêu chọc.
"Chị, chị đúng là tội đồ!"
