Chương 60: Ngốc có cái phước của ngốc
Vì cây dị năng chết, cả khu rừng bắt đầu tàn lụi từ trung tâm, chẳng mấy chốc, tất cả cây cối đều biến thành một đống cành khô.
Dưới gốc cây không xa, Châu Trĩ đang nằm yên lặng ở đó.
Anh ta bị quả bom mà Uông Tố bắn vào cây dị năng chặn ngang thân mà nổ tung, giờ đây phần dưới eo đã mất, ruột và máu chảy lênh láng, trên người toàn là vết cháy xém, nhìn từ xa, chẳng còn ra hình người, như một đống than.
Nhưng mạng anh ta đúng là cứng, đến giờ vẫn còn thoi thóp, ngực không ngừng phập phồng.
Người bị đứt ngang thân sẽ không chết ngay, chỉ rất đau đớn, nghĩ đến việc anh ta từng giúp mình dựng lều, Giang Chỉ quyết định cho anh ta một cái chết nhanh chóng.
Lê từng bước chân khập khiễng đến bên anh ta, Giang Chỉ vừa giơ dao lên, đã nghe Châu Trĩ nói lảm nhảm điều gì đó.
“Các người... các người đúng là số sướng.”
“Sướng à?” Giang Chỉ dừng tay lại.
“Sở hữu... sức mạnh lớn như vậy, chẳng lẽ không sướng sao?” Châu Trĩ hỏi ngược lại.
Giang Chỉ từ từ hạ tay đang giơ cao xuống, cô tự giễu cười: “Anh thấy sướng, là vì anh luôn đặt mình vào vị trí kẻ chiến thắng. Nhưng núi cao còn có núi cao hơn, nếu anh là tám tên pháo hôi dưới tay Uông Tố thì sao?”
“Họ cẩn thận từng li từng tí, như đi trên băng mỏng, cuối cùng vẫn rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, không nghe cũng chết, nghe cũng chết.”
“Như vậy, anh còn thấy sướng không?”
Châu Trĩ há miệng, không đáp lại, anh ta khó nhọc mở những ngón tay gần như cháy thành than, để lộ một mảnh đá quý rất mỏng.
“Trước khi vào căn cứ, tôi đã biết... sự tồn tại của người dị năng. Để có được mảnh nhỏ bé này, tôi đã mất rất nhiều... anh em.”
“Đáng tiếc, cuối cùng... anh em chết, người dị năng cũng chết, tôi cầm được đá quý nhưng không thể kích hoạt.”
“Thế thì tôi sao cam lòng được. Tôi liều mạng thu thập vật tư, chỉ để chứng minh năng lực của mình không kém, tôi xứng đáng trở thành người dị năng hơn bất kỳ ai trong số các người.”
“Tại sao tôi lại không được? Tôi đã cố gắng như vậy! Trên đời này có bao nhiêu người dị năng, tại sao không thể có một người là tôi? Thật bất công, thật bất công...”
Châu Trĩ càng nói càng kích động, rồi nhanh chóng tắt thở.
Nỗi ám ảnh trong lòng về việc kích hoạt dị năng đã khiến anh ta bước vào cái bẫy do Uông Tố giăng ra, cuối cùng trở thành một quân cờ để Uông Tố phân tán sự chú ý của cây dị năng.
Giang Chỉ nhặt mảnh đá quý trong tay anh ta, nhất thời không biết nên nói anh ta tham lam, hay nên khen anh ta dũng cảm phá bỏ bất công.
Nhưng, những điều đó không còn quan trọng nữa.
Bỗng nhiên, Hoàng Đậu đang nằm liếm chân bên cạnh đứng dậy, nó dựng thẳng tai, mắt nheo lại thành một khe, rồi đi đến bên Giang Chỉ, cọ vào lưng cô.
“Có người đến à?”
Hoàng Đậu không đáp, mà cố đẩy Giang Chỉ lên lưng mình.
Giang Chỉ đương nhiên hiểu ý nó, xoay người leo lên tấm lưng rộng lớn của Hoàng Đậu, một người một mèo cứ thế phóng xuống núi.
Chẳng bao lâu, Bành giáo quan đã dẫn người đến hiện trường.
Nơi đây khắp nơi là dấu vết của vụ nổ, xác chết cháy đen bị đứt làm đôi, thịt vụn và vết máu loang lổ khắp nơi.
Cảnh tượng thảm khốc như vậy khiến cả nhóm người từng trải qua bao trận mạc cũng không khỏi nhíu mày.
“Mấy cậu đi tìm giáo sư Uông Tố ở gần đây, mấy người khác theo tôi ra xem cái xác bên kia, cùng với đống thịt vụn bên cạnh, mang một ít về để phòng nghiên cứu chiết xuất DNA.”
“Rõ!”
Trong lòng Bành giáo quan thấp thỏm, trước khi đến đây, ông đã nghe thấy đủ loại tiếng nổ trên đỉnh núi, e rằng giáo sư Uông Tố bây giờ đã khó toàn mạng.
Bên kia, Hoàng Đậu đưa Giang Chỉ lao qua khu rừng, thân hình nó to lớn nhưng động tác không hề chậm, Giang Chỉ đi mấy tiếng đường núi, nó chỉ mất nửa tiếng đã lao xuống chân núi. Có những vách đá cao 7, 8 mét, gần như thẳng đứng 90 độ, Hoàng Đậu còn chẳng thèm chớp mắt đã nhảy xuống.
Nó thì không sao, nhưng Giang Chỉ thì sợ đến nỗi tim suýt nhảy lên tận cổ họng, còn kích thích hơn cả ngồi tàu lượn siêu tốc.
Trời dần tối.
Nhìn thấy khói bốc lên từ đống lửa trại trong doanh trại xa xa, Giang Chỉ vội bảo Hoàng Đậu dừng lại.
Xoa xoa cái mặt mũm mĩm của nó một hồi, và hứa về nhà nhất định sẽ cho nó ăn thật nhiều đồ hộp, Giang Chỉ mới thả Hoàng Đậu về không gian.
Tiếp theo, cô lại thả Kỷ Châu trong không gian ra.
Đội 9 người, nếu chỉ còn lại một mình cô, khó tránh khỏi bị người khác nghi ngờ. Có Kỷ Châu thì chắc sẽ đỡ hơn.
Vì lúc trước Giang Chỉ nện cục vàng quá mạnh, mặc cô có đẩy thế nào, anh ta cũng không tỉnh.
Cuối cùng, Giang Chỉ sốt ruột quá, giáng cho cái mặt Kỷ Châu mấy cái tát, anh ta mới từ từ tỉnh dậy.
“Ưm? Cô Giang, chúng ta đang ở đâu thế?”
“Chúng ta bị dã thú tấn công, giờ cách doanh trại không xa!”
Nghe Giang Chỉ nói vậy, Kỷ Châu mới thấy đầu hơi đau, anh ta nhăn nhó ôm đầu đứng dậy.
“Là cô cứu tôi à?”
Giang Chỉ liếc anh ta: “Chẳng lẽ còn ai khác?”
“Hì hì, cảm ơn nhé!”
“Đi thôi, về doanh trại, ở đây nguy hiểm quá, tôi vừa nghe thấy nhiều tiếng nổ trên đỉnh núi.”
Không đợi Kỷ Châu phản ứng, Giang Chì chống cây gậy nhặt được, khập khiễng bước về doanh trại.
Kỷ Châu thấy bộ dạng thảm hại của cô, không nhịn được cười: “Cô Giang, sao cô đi lúc thì mét sáu, lúc thì mét bảy thế?”
Giang Chỉ khó chịu quay đầu, bước đến bên Kỷ Châu, túm lấy cánh tay anh ta cho một cú vật ngã.
“Ha ha ha ha, đau thật, tôi cứ tưởng đang mơ, hóa ra chúng ta đều còn sống, tốt quá!” Kỷ Châu nằm dưới đất cười ha hả, không biết có phải bị cục vàng của Giang Chỉ nện cho ngu người không nữa.
Nhưng Giang Chỉ khá ghen tị với anh ta, ngốc có cái phước của ngốc, ngoại trừ một cục vàng của cô, anh ta chẳng chịu khổ gì cả.
Thấy Giang Chỉ lại đi xa, Kỷ Châu vội bò dậy từ dưới đất, đuổi theo, rồi nhấc cánh tay Giang Chỉ lên đặt lên vai mình.
“Cô Giang, cô nói tập thể dục mà không tập chân thì sớm muộn gì cũng yếu sinh lý, có thật không thế?”
“...”
Hai người đến doanh trại, mấy chiến sĩ trẻ lấy hòm thuốc ra băng bó sơ qua cho họ. Mấy tiếng sau, Bành giáo quan mới dẫn vài người quay về.
Vừa về, bốn giáo viên đã vây quanh.
“Giáo quan Bành, cô giáo đâu?”
Bành giáo quan không biết nói thế nào, đành lắc đầu.
Thấy đội 9 người giờ chỉ còn lại 2, Bành giáo quan cũng đến hỏi thăm.
Kết quả là thằng ngốc Kỷ Châu kể lại chuyện hai người gặp dã thú, chế ngự dã thú, chạy trốn một cách sinh động và chân thực, như thể chính anh ta đã trải qua vậy.
May là một người dám thổi, một người dám tin.
Giang Chỉ và Kỷ Châu thế là thoát khỏi hiềm nghi.
Hôm sau, Bành giáo quan lại dẫn người lên núi tìm kiếm một vòng, xác định những người khác không còn khả năng sống sót, mới tập hợp đội ngũ về căn cứ.
