Chương 24: Chú mèo cam khổng lồ
Lý Tiểu Phong quay người rời đi, tiến gần hơn một bước đến việc thăng cấp lên cấp năm.
Quầng sáng nhân vật chính xem ra vẫn có tác dụng, dễ dàng 'dụ dỗ' những người sống sót ra ngoài.
Lý Tiểu Phong lại đến trước cửa hai nhà còn lại thử một phen, nhưng Quầng sáng nhân vật chính lại thất bại, đối phương thậm chí không thèm để ý đến cậu.
Chẳng lẽ là do bộ dạng quá bảnh?
Thầm than một câu, cậu rời khỏi tòa nhà cũ kỹ này.
Cứ thử từng nhà một như thế này thì quá chậm, mà thời gian càng trôi qua, e là hiệu quả lây nhiễm sẽ càng ngày càng kém.
Đến chỗ đông người!
Lý Tiểu Phong đã quyết định, một lát sau, ung dung cưỡi một chiếc xe đạp xanh, bắt đầu đạp về hướng trung tâm thành phố.
Trường học!
Còn cần lây nhiễm hơn hai mươi người nữa mới thăng cấp, nơi như trường học chắc chắn có thể dễ dàng làm được.
Lý Tiểu Phong huýt sáo, không ngừng đạp xe, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, ung dung như thời thịnh thế.
Từng chiếc ô tô con đều bị kẹt trên đường, chỉ có xe đạp là vẫn có thể đi lại bình thường.
Nhưng cậu đột nhiên phát hiện phía xa có một chiếc xe buýt màu vàng bị một vòng tròn xác sống vây quanh, chúng không ngừng gầm rú, đôi mắt đỏ ngầu vô cùng.
Chẳng lẽ trong xe buýt có người?
Cậu thấy cửa xe đóng chặt, từng con xác sống không ngừng cào cắn vỏ xe buýt, dường như có thứ gì đó đang thu hút chúng.
Lý Tiểu Phong nổi hứng thú, bắt đầu tiến lại gần chiếc xe buýt đó.
Có cơ duyên thì đương nhiên là cậu lấy, cho những con xác sống thường cấp thấp này đúng là lãng phí.
Đến gần rồi cậu mới phát hiện, hình như đám xác sống không phải muốn vào trong xe buýt, mà là muốn trèo lên nóc xe.
Nó hẳn là ở trên nóc xe, không phải ở trong xe?
Lý Tiểu Phong đưa mắt nhìn lên, cuối cùng cũng thấy trên nóc xe có thứ gì, hai tay đột nhiên run lên, cả người giật bắn.
Cậu nhảy thẳng xuống xe, chiếc xe đạp vẫn tiếp tục lao về phía trước, đâm vào một con xác sống rồi mới từ từ dừng lại.
Lý Tiểu Phong bổ nhào xuống đất, mũ áo lông vũ che kín đầu, bắt đầu bò rón rén về phía trước.
Một loạt động tác không những thuần thục mà còn rất ung dung!
"Bật Quầng sáng người qua đường!"
"Bật thành công!"
Cậu đột nhiên thở phào một hơi, cái quái gì vậy chứ!
Trên nóc chiếc xe buýt màu vàng, có một con mèo cam khổng lồ đang nằm, kích thước của nó gần bằng chiếc xe buýt, trông lười biếng vô cùng.
Bởi vì màu sắc của nó không khác chiếc xe buýt là bao, thị lực của Lý Tiểu Phong cũng không tốt, nên đã bỏ qua con quái vật này.
Đám xác sống bên dưới chính là bị thu hút bởi virus cấp cao trong cơ thể con mèo cam.
Con mèo cam đang phơi nắng, đôi mắt to có chút nghi hoặc nhìn về một phía, vừa rồi hình như có thứ gì đó lao qua.
Lý Tiểu Phong vô cùng thận trọng, con mèo cam này cũng quá to rồi, thầm đoán chắc đã đạt tới dị thú cấp hai.
So với con chó trắng to và con chó lông vàng kia, nó mạnh hơn không chỉ một bậc.
Đột nhiên, con mèo cam có vẻ hơi chán, chậm rãi đứng dậy, nhún một cái đã rời khỏi chiếc xe buýt.
Rầm!
Một chiếc ô tô con bị nó đè bẹp dúm, đồng thời thò móng vuốt ra, vung nhẹ một cái, mấy con xác sống đã bị xé xác.
Dám quấy rầy việc nghỉ ngơi của ta, lũ quái vật cấp thấp!
Con mèo cam nhìn đám xác sống tụ tập đông đúc gần xe buýt, móng vuốt cực kỳ nhanh, mỗi lần tấn công đều lấy đi mạng sống của mấy con xác sống.
Trong nhất thời, đủ loại cánh tay, đùi, đầu lâu bay loạn xạ.
Rầm!
Một cánh tay thậm chí còn rơi trúng đầu Lý Tiểu Phong.
Mẹ kiếp, xui xẻo thật!
Cậu tiếp tục bò về phía trước, người đã bật Quầng sáng người qua đường hẳn là sẽ không bị chú ý, như một con sâu bướm màu đỏ, nhanh chóng rời khỏi khu vực này.
Phía sau cậu, một lượng lớn xác sống bị tiêu diệt, căn bản không thể làm con mèo cam bị thương dù chỉ một chút.
Chẳng bao lâu, một khu vực yên tĩnh đã được dọn sạch, con mèo béo lại quay trở lại chiếc xe buýt, vươn vai một cái, rồi tiếp tục nghỉ ngơi.
Vậy mà lại tàn sát đồng tộc xác sống như thế, đợi khi anh trai mày mạnh lên rồi sẽ tính sổ với mày sau!
