Chương 29: Cô chỉ nuôi một mình Vân Mạc
Ấu Ấu thu hồi dị năng, lại trở thành thiếu nữ ngây thơ vô số, yếu đuối đáng thương.
“Vân Mạc, tối nay tôi muốn ăn khoai tây hầm gà.”
Mặc dù Ấu Ấu không cần dựa vào thức ăn của con người để lấy năng lượng.
Nhưng tài nấu ăn của Vân Mạc không phải dạng vừa, chỉ ăn một lần là nhớ mãi.
Nghĩ đến đây, Ấu Ấu thèm chảy nước miếng, không nhịn được liếm môi.
“Được, lát nữa anh làm cho em.” Vân Mạc đồng ý ngay.
Chỉ cần Ấu Ấu ngoan ngoãn, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn thịt anh, thì cô muốn ăn gì anh cũng sẽ chiều.
“Đội trưởng, cuối cùng anh cũng về rồi.” Kỳ Viêm vẻ mặt hốt hoảng đón lên.
“Có chuyện gì?” Vân Mạc hỏi.
“Anh chị vừa đi không lâu thì Thạch Lỗi bị sốt, uống thuốc hạ sốt cũng không có tác dụng. Ban đầu bọn tôi tưởng là do vết thương bị viêm nhiễm, nhưng…”
Nói đến đây, Kỳ Viêm dừng lại, giọng nói trở nên vô cùng nặng nề.
“Tần Mặc xem rồi, phát hiện vết dao trên cánh tay của Lỗi Tử dính máu của thây ma.”
Nhiễm virus thây ma chỉ có hai kết cục, một là trở thành dị năng giả, hai là biến thành thây ma.
Có thể thức tỉnh dị năng dù sao cũng chỉ là số ít, đa số mọi người đều biến thành thây ma mất đi lý trí.
Không ai chú ý, Hoàng Oanh nghe câu này ánh mắt lóe lên, có vẻ hơi chột dạ.
Cô ta lặng lẽ lùi về phía sau, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Lời đe dọa của Ấu Ấu lúc nãy đã khiến cô ta hiểu ra.
Những người trước mắt này đều không phải hạng dễ chọc.
Nếu để họ biết, chính cô ta đã hại đồng đội của họ, nói không chừng họ thật sự sẽ giết cô ta.
“Đều tại con đàn bà này, nếu không phải cô ta chạy ra ngoài, Thạch Lỗi đã không phải đi đuổi theo, cũng sẽ không xảy ra chuyện này!”
Kỳ Viêm ánh mắt không thiện cảm trừng mắt nhìn Diệp Vivi, một quyền đấm lên tường, giọng nói hung ác.
“Nếu Thạch Lỗi thật sự xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ không tha cho cô!”
“Anh Vân Mạc, không liên quan đến em.”
Diệp Vivi vẻ mặt hoảng sợ, sợ Vân Mạc trút giận lên người mình, vội vàng chỉ vào Hoàng Oanh ở góc tường.
“Là cô ta, là con đàn bà này dùng dao cứa vào người Thạch Lỗi, em tận mắt nhìn thấy!”
Thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía mình, đặc biệt là ánh mắt lạnh lùng như dao của Vân Mạc dừng trên người cô ta.
Hoàng Oanh hoảng sợ: “Không phải tôi, không liên quan đến tôi, là bọn họ bắt tôi làm vậy, nếu tôi không làm bọn họ sẽ giết tôi!”
“Cô!”
Kỳ Viêm tính tình nóng nảy là người đầu tiên không nhịn được, xông tới túm lấy cổ áo cô ta.
“Nếu Thạch Lỗi xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ ném cô ra ngoài cho thây ma ăn!” Kỳ Viêm tức giận đến hai mắt đỏ ngầu.
“Xin các người tha cho tôi, thật sự không liên quan đến tôi, đều là bọn Trọc Đầu uy hiếp tôi, tôi cũng không có cách nào…”
Hoàng Oanh sợ đến mức chân mềm nhũn, không nhịn được khóc lóc thảm thiết.
Cố gắng khơi gợi một chút thương hại của bọn họ.
“Nếu tôi không làm vậy, hắn sẽ giết tôi.”
“Chết tiệt!” Kỳ Viêm một quyền nện mạnh lên tường sau lưng cô ta, tức giận trừng mắt nhìn cô ta.
Dọa Hoàng Oanh sợ hãi kêu la liên hồi, ôm đầu ngồi xổm xuống, khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.
“Đừng giết tôi, đừng giết tôi!”
“Đội trưởng!” Kỳ Viêm tức giận và không cam lòng, chỉ có thể quay đầu nhìn Vân Mạc.
Kỳ Viêm vẫn còn chút đạo đức, anh ta không thể ra tay với phụ nữ.
Nhưng để anh ta mang theo Hoàng Oanh cùng đi, anh ta không cam lòng!
Dù là lý do gì, con đàn bà này đã hại anh em của anh ta thành ra thế này, dựa vào đâu mà còn có thể trốn sau lưng bọn họ, hưởng thụ sự bảo vệ của bọn họ.
Ấu Ấu khẽ chớp mắt.
Cô không thể hiểu được suy nghĩ của những con người này.
Trong mắt cô, biến thành thây ma không phải là chuyện xấu mà.
Tại sao bọn họ đều vẻ mặt ủ dột như vậy?
Mặc dù thây ma trông xấu xí một chút, mà còn hôi hám.
Nhưng ít nhất cũng biết nghe lời, yên tĩnh.
Nếu có thể, Ấu Ấu hy vọng những con người này đều biến thành thây ma.
Không thì bọn họ ồn ào quá…
Lại còn không đẹp trai bằng Vân Mạc.
Cô chỉ nuôi một mình Vân Mạc là đủ rồi.
