Chương 36: Không dám chạm vào
Diệp Vivi cứ như con gà mái kêu cục tác, ồn ào bên tai không ngừng.
Ấu Ấu chẳng buồn nghe những lời vô nghĩa đó.
Cô chỉ muốn biết Vân Mạc đã đi đâu.
“Cô mà nói thêm một câu nữa, tôi sẽ giết cô ngay bây giờ.”
Giọng cô gái nhẹ nhàng như bông, nhưng lại khiến người ta rùng mình.
Diệp Vivi không khỏi nhớ lại kết cục của Hoàng Oanh, khí thế hung hăng lúc nãy lập tức xẹp xuống.
“Cô… cô dọa ai vậy!” Cô ta nói mà giọng run run.
“Chẳng qua là có dị năng thôi, có gì ghê gớm, cô dám động vào một sợi tóc của tôi, Vân Mạc ca ca sẽ không tha cho cô đâu…”
Ngoài miệng thì khinh thường, nhưng trong lòng Diệp Vivi lại ghen tị đến phát điên.
Tại sao Lâm Ấu Ấu phế vật này lại có được dị năng, còn cô ta thì không!
Dị năng giả trong thời mạt thế dường như sinh ra đã cao hơn người thường một bậc.
Diệp Vivi vốn là tiểu thư được trời ban, từ nhỏ muốn gì được nấy, không thể chấp nhận việc mình thua kém tình địch.
Có phải vì Lâm Ấu Ấu có dị năng nên Vân Mạc mới thích cô ta không?
Diệp Vivi càng nghĩ càng thấy đúng.
Nếu không thì Vân Mạc dù không thích cô ta, cũng không đến mức để mắt tới một kẻ ngốc chứ!
Nếu cô ta cũng có dị năng, thì còn gì đến lượt Lâm Ấu Ấu!
“Đủ rồi, đừng cãi nhau nữa.”
Tần Mặc lên tiếng, giọng điệu nhạt nhẽo, ánh mắt nhìn Ấu Ấu không mang theo thiện cảm hay ác cảm.
Nhưng Ấu Ấu vẫn cảm nhận được anh ta không ưa mình.
“Lâm tiểu thư, đội trưởng bị thương nặng, cần yên tĩnh nghỉ ngơi, xin cô đừng làm phiền anh ấy.”
“Tôi muốn gặp Vân Mạc.” Ấu Ấu nhìn anh ta bằng đôi mắt hạnh trong veo, nghiêm túc nói.
Cô không tin lời những người này, chỉ có tận mắt nhìn thấy Vân Mạc mới yên tâm.
“Xì.” Kỳ Viêm bực bội ném chiếc bánh bao trên tay xuống, giọng nói ngày càng cáu kỉnh.
“Cô không nghe hiểu tiếng người à, đã nói là đội trưởng…”
“Kỳ Viêm.” Giọng nam lạnh lùng đột nhiên vang lên, ẩn chứa sự cảnh cáo.
Ấu Ấu quay người lại thì thấy bóng dáng Vân Mạc, không biết đã đứng ở cửa phòng ăn từ lúc nào.
Vân Mạc cởi trần, trên ngực quấn một vòng băng trắng.
“Vân Mạc.” Ánh mắt Ấu Ấu sáng lên, bước chân nhẹ nhàng chạy về phía anh.
“Anh bị thương rồi, có đau không?”
Ấu Ấu đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào lớp băng trên ngực anh.
Lớp băng trắng từ từ thấm ra màu đỏ.
“A, chảy máu rồi…”
Ấu Ấu sợ hãi trợn tròn mắt.
Vèo một cái, cô rụt tay lại, như một đứa trẻ mắc lỗi, ngơ ngác nhìn anh.
Lúc này, trong mắt Ấu Ấu, Vân Mạc đã trở thành một chàng trai yếu đuối.
Cô không dám chạm vào anh nữa.
“Không sao.” Vân Mạc trầm giọng nói.
“Đội trưởng, không phải đã dặn anh đừng xuống giường sao, vết thương lại rách ra thì làm sao?”
Tần Mặc nhíu mày, vẻ mặt không đồng tình.
Vân Mạc: “Tôi không sao.”
Tần Mặc khẽ thở dài, “Để tôi thay băng lại cho anh.”
Ấu Ấu như cái đuôi nhỏ, bám sát theo Vân Mạc.
Khi Tần Mặc thay băng cho anh, Ấu Ấu đứng bên cạnh nhìn chăm chú không chớp mắt.
Ngày thường cô thấy máu của Vân Mạc rất thơm, nhưng lúc này lại chẳng có chút sức hút nào với cô.
Ngược lại, trong lòng cô cảm thấy buồn buồn, hơi khó chịu.
Nhìn thấy vết thương lòi cả thịt trước ngực Vân Mạc.
Đôi mày xinh đẹp của Ấu Ấu hơi nhíu lại.
Cô một lần nữa nhận ra, con người thật mong manh,
chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể chết.
“Vân Mạc, có phải tôi đã hại anh bị thương không?”
Cảm xúc của Ấu Ấu nhất thời trở nên chùng xuống.
Cô đã không bảo vệ được người của mình.
Suýt chút nữa thì anh đã chết.
Câu nói này khiến Tần Mặc liếc cô một cái, ánh mắt như đang nói, không phải cô thì còn ai vào đây?
“Không phải, không liên quan đến em.”
Vân Mạc khẽ cười, giọng điệu không hề có ý trách móc.
“Kẻ đánh tôi bị thương là con tang thi đó, sao có thể trách em được.”
Còn chuyện Ấu Ấu ra tay với anh khi cô hóa tang thi, Vân Mạc không nhắc đến.
Anh không muốn cô gái nhỏ phải tự trách mình.
“Nói mới nhớ, tôi còn phải cảm ơn em, nếu không nhờ em giúp đỡ, có lẽ tôi đã bị con tang thi đó giết chết rồi.”
Lời này của Vân Mạc không chỉ để an ủi Ấu Ấu, mà còn là nói cho Tần Mặc nghe.
Anh đều nhìn thấy những bất mãn của đồng đội đối với Ấu Ấu, đương nhiên không muốn chuyện đó xảy ra.
Tần Mặc không nói gì, thay băng xong liền xách hòm thuốc rời đi.
Tuy Vân Mạc nói không liên quan đến cô, nhưng Ấu Ấu vẫn rất buồn bực.
Lại có con tang thi không có mắt dám làm bị thương người của cô khi cô không hề hay biết.
Thật không thể tha thứ được.
Nếu không phải Vân Mạc thực lực mạnh, e là bây giờ đã bị ăn thịt rồi.
Nghĩ đến đây, Ấu Ấu tức giận đến mức như con mèo bị giẫm phải đuôi, lông dựng ngược cả lên.
Cô còn chưa được ăn thịt Vân Mạc, thì con tang thi nào cũng đừng hòng cắn một miếng.
“Vân Mạc, anh đừng sợ, tôi sẽ báo thù cho anh.”
Đáy mắt người đàn ông lướt qua một tia cười nhạt, “Ừ, tôi không sợ.”
Nói mới nhớ, chuyện này có gì đó kỳ lạ.
Tang thi ăn thịt người là bản tính, trừ khi không có thức ăn, chúng mới tấn công đồng loại để nuốt chửng lẫn nhau.
Vậy mà anh, một dị năng giả cấp cao, đứng ngay đó.
Vua tang thi lại chẳng hề để ý đến anh.
Mà lại nhắm vào Ấu Ấu.
Tại sao vậy?
Vân Mạc nhíu mày, chìm vào suy nghĩ.
Chẳng lẽ Ấu Ấu có gì đó hấp dẫn nó?
Vân Mạc nghĩ mãi không ra.
Điều duy nhất có thể khẳng định là vua tang thi sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Nó nhất định sẽ quay lại.
*
Ấu Ấu nói sẽ báo thù cho Vân Mạc, không phải nói đùa đâu.
Nhân lúc Vân Mạc nghỉ ngơi, Ấu Ấu lén rời khỏi biệt thự.
Mưa lớn vẫn chưa ngớt, cả trời đất chìm trong bóng tối.
Nếu không có đồng hồ, e rằng chẳng phân biệt được ngày hay đêm.
Ra ngoài trong tình trạng này, rõ ràng là một hành động vô cùng nguy hiểm.
Dù sao thời tiết như vậy chẳng ảnh hưởng gì đến tang thi, ngược lại còn khiến chúng trở nên hung hãn hơn.
“Cô ta lại muốn làm gì nữa, ra ngoài vào lúc này chẳng phải đi tìm chết sao?”
Kỳ Viêm bực bội nói.
“Để tôi đi xem.” Thạch Lỗi không yên tâm, đứng dậy định đi ra ngoài.
Tuy Ấu Ấu là dị năng giả, nhưng ấn tượng cô gái này để lại cho họ quá sâu, yếu đuối, cần người khác bảo vệ.
“Mặc kệ cô ta đi.” Kỳ Viêm giơ tay ngăn anh lại.
“Vết thương của cậu còn chưa khỏi, đừng để rơi vào kết cục giống đội trưởng đấy.”
Kỳ Viêm bực dọc nói: “Cô ta muốn chết thì ai ngăn được, cứ để cô ta đi! Cứu được cô ta một lần, không cứu được cả đời.”
Đừng trách anh vô tình, dù sao cũng mới quen Ấu Ấu chưa đầy một tuần, Kỳ Viêm đương nhiên quan tâm đến đồng đội của mình hơn.
Ngay cả đội trưởng mạnh mẽ như vậy còn bị thương nặng trở về.
Có thể thấy bên ngoài nguy hiểm đến mức nào.
Lâm Ấu Ấu tự tìm chết thì thôi, đừng liên lụy đến anh em của anh.
“Nhưng…” Thạch Lỗi nhất thời có chút do dự.
“Nhưng gì mà nhưng, chẳng lẽ dị năng của cậu mạnh hơn đội trưởng à?”
Lần này Thạch Lỗi không nói được gì nữa.
Chính vì do dự một chút, khi anh định đuổi theo thì bóng dáng Ấu Ấu đã biến mất trong màn mưa lớn.
“Lỡ cô ấy xảy ra chuyện gì, ăn nói với đội trưởng thế nào?” Thạch Lỗi có chút lo lắng.
“Thạch đại ca, anh đừng quan tâm đến cô ta nữa, dù sao chúng ta cũng đã khuyên nhủ rồi, cô ta không nghe thì biết làm sao.” Diệp Vivi giả tạo nói.
Trong lòng lại ác độc nghĩ, nếu Lâm Ấu Ấu chết ở bên ngoài thì tốt biết bao.
Cát Vân và Từ Duyệt im lặng không nói gì.
Họ không phải thành viên của đội này, không thể lên tiếng về chuyện này.
Nhưng Cát Vân lại cho rằng, Ấu Ấu không giống người ngang ngược bừa bãi như vậy.
