Chương 39: Đây là phụ nữ của Vân Mạc
Triệu Chi Thành nói xong câu đó, chợt chú ý đến thiếu nữ xinh đẹp đến kinh người đứng sau Thạch Lỗi.
Thiếu nữ mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, hoàn toàn không biết mình nổi bật đến nhường nào trong thế giới mạt thế ảm đạm này.
Nàng như một đóa sen nở giữa bùn lầy, vừa thánh khiết vừa tươi đẹp, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể khinh nhờn.
“Lâm Ấu Ấu——”
Người phụ nữ trang điểm đậm bên cạnh Triệu Chi Thành không kìm được kinh ngạc thốt lên.
“Là cô! Sao cô lại ở đây?”
Ấu Ấu chỉ nhẹ nhàng liếc họ một cái, rồi không hứng thú quay đi.
Đây là ai vậy? Không quen.
Vân Mạc nói rồi, người không quen thì không được phép để ý.
Nhưng có kẻ lại cứ thích gây sự.
“Sao, mới nửa tháng không gặp mà đã không nhận ra tôi rồi?”
Hoàng Oanh tức giận nghiến răng, trừng mắt nhìn nàng, vẻ mặt vô cùng hung dữ.
“Chuyện cô làm với tôi hôm đó, tôi nhớ rõ từng chút một. Không ngờ đúng không, tôi không những không chết dưới tay đám tang thi, mà còn sống nhăn răng đây này...”
Cô ta lải nhải một tràng, Ấu Ấu chẳng lọt tai một câu nào.
Nàng thấy mấy con người này thật kỳ lạ.
Sao cứ thích nói một đống lời vô nghĩa không hiểu nổi trước mặt nàng thế nhỉ.
Diệp Vivi cũng vậy, Hoàng Oanh cũng thế.
Còn ồn hơn cả đám tang thi gào rú nữa.
Ấu Ấu bỗng hơi nhớ Vân Mạc.
“Thạch Lỗi, chúng ta đi thôi.”
Ấu Ấu đột nhiên mất hứng, ngay cả chuyện náo nhiệt cũng chẳng muốn xem, chỉ muốn quay về tìm Vân Mạc.
Nàng phát hiện trong đám người này, vẫn là Vân Mạc hợp ý nàng nhất.
“Cô——” Thấy bộ dạng xem thường người khác của nàng, Hoàng Oanh liền nổi giận đùng đùng, giơ tay muốn túm lấy nàng.
“Tôi đã cho cô đi à, cô không được đi!”
Hoàng Oanh vẫn còn ghi hận chuyện Ấu Ấu suýt giết cô ta ngày đó.
Giờ khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, sao có thể dễ dàng để nàng đi như vậy được.
Cậy mình giờ đã có chỗ dựa, Hoàng Oanh trở nên ngang ngược, quên béng nỗi sợ hãi mà Ấu Ấu từng gây ra cho mình.
Chỉ nghĩ đến việc phải trả lại nỗi nhục nhã đã phải chịu đựng khi xưa.
Thế nhưng, tay cô ta còn chưa chạm được vào Ấu Ấu thì đã bị Thạch Lỗi nắm chặt.
“Vị tiểu thư này, xin cô ăn nói cho đàng hoàng.”
“Bỏ, bỏ ra!” Hoàng Oanh giãy giụa không thoát, tức đến mức mặt đỏ bừng.
Thấy Thạch Lỗi bảo vệ Ấu Ấu như vậy, trong lòng càng thêm bất mãn!
Đều là phụ nữ cả, cô ta tự nhận mình cũng đâu đến nỗi nào, tại sao Lâm Ấu Ấu lại có cả đống đàn ông sẵn sàng liều mạng vì nàng?
Còn cô ta thì để được sống, không thể không chịu đựng giày vò mỗi ngày.
Hoàng Oanh nghĩ đến Triệu Chi Thành bên cạnh, quả nhiên quay đầu lại liền thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào Ấu Ấu, ánh mắt lộ rõ vẻ hứng thú không hề che giấu.
“Bảo bối, cô quen họ à?”
Hoàng Oanh trong lòng thoáng mừng rỡ.
Cô ta biết, tên đàn ông này chắc chắn đã để mắt tới Lâm Ấu Ấu rồi!
Mà bị hắn để mắt tới... không phải chuyện tốt lành gì đâu...
“Quen chứ quen chứ, Thành ca, anh có hứng thú với cô ta à?”
Ánh mắt Hoàng Oanh đầy ác ý.
Triệu Chi Thành nhìn thì ra dáng vẻ đàng hoàng, nhưng thực chất tàn nhẫn độc ác, lại còn có sở thích biến thái nữa.
Đêm nào Hoàng Oanh cũng bị hắn giày vò đến khổ không tả nổi, cô ta coi như còn may mắn đấy.
Nghe nói đàn bà bị Triệu Chi Thành chơi chết đã hơn mười mấy người rồi.
Mẹ của thằng bé đó cũng là một trong số đó.
Nghĩ đến cảnh Ấu Ấu có thể rơi vào kết cục như vậy, Hoàng Oanh không kìm được mà hưng phấn.
“Chỉ có điều, bạn trai cô ta hình như là người trong quân đội, tên là Vân Mạc.”
“Vân Mạc?” Ánh mắt Triệu Chi Thành lộ vẻ khinh thường, giọng điệu miệt thị và ngông cuồng.
“Người của quân đội thì đã sao, chẳng qua chỉ là một tên phế vật không có dị năng, ông đây chỉ cần động ngón tay là có thể bóp chết hắn.”
Ánh mắt trong veo như nước của Ấu Ấu thoáng chút lạnh lẽo.
Dám chê bai Vân Mạc ngay trước mặt nàng, kể cũng muốn chết đấy.
Đầu ngón tay Ấu Ấu khẽ động, dây leo như những con rắn linh hoạt cuộn tới.
Bây giờ nàng chỉ muốn dạy cho cái kẻ không biết sống chết này một bài học.
“Thành ca cẩn thận, cô ta có dị năng.” Hoàng Oanh nhắc nhở.
Trước mắt Triệu Chi Thành đột nhiên xuất hiện một bức tường kim loại, chặn đứng đòn tấn công của dây leo.
Dị năng hệ kim loại, một trong những dị năng phổ biến nhất và có sức tấn công mạnh nhất trong thời mạt thế.
Chính vì có dị năng này, Triệu Chi Thành mới ngang ngược kiêu ngạo đến vậy, không hề biết kiềm chế.
Ngoài thân phận dị năng giả, hắn còn là thành viên của đội Lôi Đình.
Hai thân phận này đủ để hắn hoành hành ngang ngược trong căn cứ.
“Không ngờ còn là một cô nàng gai góc đấy.”
Ánh mắt Triệu Chi Thành nhìn Ấu Ấu vô cùng bẩn thỉu lộ liễu, chứa đầy dục vọng xấu xa không hề che giấu.
“Bảo bối nhỏ, anh không muốn ra tay, tránh làm tổn thương khuôn mặt xinh đẹp này của em. Chỉ cần em đồng ý theo anh, muốn gì anh cũng có thể cho em.”
Nghe vậy, sắc mặt Thạch Lỗi tối sầm lại, lập tức đưa Ấu Ấu ra sau lưng bảo vệ, cảnh giác trừng mắt nhìn Triệu Chi Thành.
“Triệu Chi Thành, cậu quên quy định trong căn cứ rồi sao? Dám động thủ trong căn cứ, không sợ bị phạt à?”
Triệu Chi Thành đã quen thói hoành hành, chuyện hôm nay e là không dễ giải quyết.
“Lâm tiểu thư, lát nữa nếu có đánh nhau, cô nhớ tìm cơ hội chạy đi, đến chỗ đội trưởng nhé.” Thạch Lỗi khẽ nói.
Hiện giờ địa vị của dị năng giả trong căn cứ ngày càng cao, gần như đối lập với quân đội.
Nếu không kiêng dè vũ khí nóng trong tay quân đội, e là họ đã sớm tạo phản.
Ấu Ấu ngẩng đầu, có chút ngạc nhiên nhìn hắn.
Ngoài Vân Mạc ra, đây là lần đầu tiên có người đứng ra bảo vệ nàng sau lưng.
Thạch Lỗi lại tưởng nàng đang sợ hãi, vụng về nói: “Lâm tiểu thư, cô đừng sợ, hắn không làm gì được tôi đâu.”
“Tôi không sợ mà.” Ấu Ấu mềm giọng nói.
Dị năng của Triệu Chi Thành tuy mạnh hơn tên trọc đầu mà nàng gặp trước đó một chút, nhưng Ấu Ấu vẫn không để hắn vào mắt.
Nàng muốn giết tên nhân loại này, dễ như trở bàn tay.
Chỉ là, Ấu Ấu nhớ lời Vân Mạc dặn, không muốn gây rắc rối cho hắn.
Nhưng nếu có kẻ cứ muốn tìm chết...
Thì nàng đành phải chiều lòng họ vậy.
Thiếu nữ ngẩng đầu, đôi mắt trong veo như pha lê ánh lên vẻ lạnh lẽo.
“Quy định?” Triệu Chi Thành cười khẩy một tiếng, thái độ xem thường tất cả, “Ở đây, ông đây chính là quy định.”
Thứ hắn muốn, xưa nay chưa từng có thứ gì là không có được.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Ấu Ấu, Triệu Chi Thành đã kiên quyết muốn chiếm được người phụ nữ này.
Dù sao, hắn đã chơi qua không biết bao nhiêu phụ nữ, nhưng cũng chẳng ai sánh được với vị trước mắt.
Huống chi, đây là phụ nữ của Vân Mạc.
Triệu Chi Thành nhếch khóe miệng, nở một nụ cười tàn nhẫn.
Nếu Vân Mạc biết được người phụ nữ của mình đã bị hắn chơi rồi, hắn thật mong chờ vẻ mặt của tên đó lúc ấy sẽ ra sao.
“Nếu còn dùng ánh mắt ghê tởm đó nhìn tôi, tôi sẽ giết anh.” Thiếu nữ lên tiếng, giọng nhẹ bẫng.
“Muốn giết tôi? Chỉ bằng cô sao?”
Triệu Chi Thành như nghe được chuyện cười lớn nhất trên đời, cười ha hả.
“Được thôi, vậy chúng ta thử xem, nếu cô không giết được tôi, thì ngoan ngoãn theo anh về, để anh yêu thương cô thật tốt...”
Lời còn chưa dứt, dây leo đã hung hãn quất thẳng vào mặt hắn.
Dị năng hệ kim loại hóa thành lưỡi dao, cắt nát những dây leo đang điên cuồng vung vẩy.
“Khốn kiếp!”
Lúc đầu Triệu Chi Thành còn ung dung, đến sau càng lúc càng thấy đuối sức, dây leo linh hoạt vô cùng, chặt đứt cành này lại có cành khác.
Tấn công từ khắp mọi hướng, ứng phó khá vất vả.
Dần dần, Triệu Chi Thành càng lúc càng thấy lực bất tòng tâm.
Bốp!
Dây leo trực tiếp quật Triệu Chi Thành văng ra ngoài, nặng nề rơi xuống đất.
Thạch Lỗi khó giấu vẻ kinh ngạc nhìn Ấu Ấu.
Không ngờ thiếu nữ lại có thực lực như vậy.
Dù sao Triệu Chi Thành có thể gia nhập đội Lôi Đình, thực lực cũng không phải dạng vừa.
Thạch Lỗi đã chuẩn bị tinh thần cho một trận ác chiến, không ngờ căn bản không cần đến hắn ra tay.
Ấu Ấu một mình đã có thể đối phó với hắn, thậm chí còn chiếm thế thượng phong.
“Phụt!” Triệu Chi Thành lập tức phun ra một ngụm máu.
“Mẹ kiếp! Đồ đàn bà chết tiệt, ông đây giết cô!”
Triệu Chi Thành lau vết máu nơi khóe miệng, trong nháy mắt nổi cơn thịnh nộ.
Hôm nay không giết được con đàn bà này, sau này hắn còn mặt mũi nào mà sống nữa!
Triệu Chi Thành hoàn toàn động sát tâm, bất chấp tất cả muốn giết Ấu Ấu.
Triệu Chi Thành giơ tay hút toàn bộ kim loại xung quanh lại, dưới sự điều khiển của hắn, tất cả đều vặn vẹo, tan chảy, biến dạng, cuối cùng ngưng tụ thành một cây búa kim loại khổng lồ, hung hãn nện về phía Ấu Ấu.
Sắc mặt Thạch Lỗi biến đổi, “Cẩn thận!”
