Chương 19: Hiểm họa cận kề
Chiếc xe dần khuất xa, bóng dáng của Cỏ Nhỏ biến mất trong tầm mắt.
Lạc Thiển nhìn về phía mặt trời chói chang sau lưng, rồi thu hồi tầm mắt.
Nam Cung Thần đang nhìn chằm chằm vào Lạc Thiển, cô liền dùng tay che đi ánh nhìn của anh.
Cái đồ hai chân này muốn làm gì vậy? Sao cứ nhìn mình mãi thế?
Nam Cung Thần kéo tay Lạc Thiển xuống, nắm gọn trong lòng bàn tay.
“Dị năng hệ thực vật à?”
Lạc Thiển nghe vậy lắc đầu.
Nam Cung Thần thấy thế thở dài. Anh luôn cảm thấy cô bé này có gì đó rất thần bí.
Trước tận thế, Lạc Thiển từng bảo anh đừng ra biển. Còn có sợi dây chuyền nụ hoa nhỏ cô tặng, không gian, và hàng loạt chuyện bất thường khác…
Nam Cung Thần bất lực thở dài, thôi kệ nó là dị năng gì, chỉ cần anh còn sống thì nhất định sẽ bảo vệ tốt cô bé. Nghĩ vậy, anh lại không yên tâm dặn dò Lạc Thiển.
“Lạc Lạc, chuyện em có không gian không thể để người khác biết, kể cả việc em có thể khống chế thực vật cũng vậy.
Nếu có ai hỏi, em cứ nói là hệ thực vật, đừng nói gì thêm, biết chưa?”
Lạc Thiển nghe lời Nam Cung Thần, biết là cái đồ hai chân này tốt cho mình, nên ngoan ngoãn gật đầu nói “vâng”.
Dạ Linh và Diệp Tử Phong ngồi hàng ghế trước nghe lời đại ca nói, lập tức hiểu ra nỗi lo của ổng.
Phải nói, năng lực của Lạc Thiển quá đặc biệt, có không gian lại còn có thể khống chế thực vật.
Chẳng lẽ là dị năng kép? Họ còn chưa nghe nói có ai thức tỉnh dị năng kép bao giờ.
Nhưng dù sao đi nữa, quá nổi bật rốt cuộc cũng không tốt.
Thời tận thế lòng người khó đoán, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn. Thế là họ cũng đồng tình và lần lượt dặn dò Lạc Thiển “đừng để lộ không gian hay gì đó”.
Lạc Thiển lần lượt gật đầu đồng ý.
Nam Cung Thần thấy cô bé ngoan ngoãn như vậy, tay lại ngứa ngáy xoa đầu cô yêu tinh nhỏ.
“…Ngoan…”
Nghe giọng đại ca ngọt chết người, Dạ Linh và Diệp Tử Phong cảm thấy tối nay chắc lại không cần ăn cơm rồi, vì chỉ ăn cẩu lương thôi cũng đã no.
……
Bàn tay nhỏ của cô yêu tinh không an phận, mò mẫm trong túi áo Nam Cung Thần.
Nam Cung Thần nắm lấy tay cô, bảo cô đừng nhúc nhích.
Lạc Thiển nhìn Nam Cung Thần với vẻ ấm ức, nói:
“Thần Thần, em muốn ăn kẹo.”
Nam Cung Thần đỏ vành tai, lấy viên kẹo sữa giấu trong túi áo trong đưa cho cô, rồi làm bộ hung dữ nói với Lạc Thiển:
“Không được ăn nhiều kẹo, không thì sẽ bị sâu răng đấy.”
“Còn nữa, không được gọi là ‘Thần Thần’.”
Nam Cung Thần tỏ vẻ hung dữ, nhưng Lạc Thiển chẳng sợ anh, nhai nhai rồi nuốt viên kẹo trong miệng.
Nghĩ lại lúc trước cái đồ hai chân cứ gọi mình là “cô bé”, bảo anh đừng gọi thế mà anh có nghe đâu.
Hừ! Vậy thì mình cũng chẳng ngoan ngoãn nghe lời anh đâu.
Thế là Lạc Thiển cứ lặp đi lặp lại hai chữ “Thần Thần” như để trả thù.
“…Thần Thần? Thần Thần? Thần Thần?…”
Nghe giọng nói lanh lảnh của cô gái nhỏ, vành tai Nam Cung Thần càng đỏ hơn.
Nhìn đôi môi căng mọng của thiếu nữ, Nam Cung Thần liền đưa tay bịt lại, ai ngờ cô yêu tinh nhỏ vẫn vô thức, vô tình thè lưỡi liếm một cái.
Cây sắt già hai mươi ba năm chưa từng nở hoa cảm giác như sắp nóng chảy đến nơi.
……
Vì đi đường làng quê, đường xá gồ ghề khó đi.
Thỉnh thoảng có vài con zombie hôi thối há miệng đầy máu tanh xông ra từ con đường nhỏ bên cạnh.
Nhưng không con nào thoát được, hoặc bị sét đánh thành than, hoặc bị hỏa cầu thiêu thành tro.
Mấy người cứ thế lái xe, cuối cùng vào chiều tối ngày thứ hai đã đến thành phố biên giới Lâm Xuyên.
Trước tận thế, Lâm Xuyên là thành phố du lịch có nền kinh tế tương đối phồn thịnh trên tinh cầu của họ.
Vì vị trí địa lý ưu việt, nên sau tận thế mới có thể nhanh chóng xây dựng nên căn cứ sinh tồn lớn nhất toàn quốc – Căn cứ Lâm Xuyên.
Căn cứ Lâm Xuyên được xây dựng dưới chân một ngọn núi ở ngoại ô thành phố Lâm Xuyên, nơi đó quả thực là hội tụ thiên thời địa lợi.
Căn cứ dựa lưng vào núi lớn, tạo thành một bức bình phong tự nhiên rất tốt, địa hình lại dễ thủ khó công.
Mà trước tận thế, nơi đó vừa vặn là một khu nghỉ dưỡng cao cấp sắp hoàn thành, giúp việc xây dựng căn cứ tiết kiệm được rất nhiều nhân lực, vật lực.
Trời đã tối, mấy người tìm một nhà kho bỏ hoang để nghỉ ngơi, dự định sáng mai sẽ về căn cứ Lâm Xuyên.
Màn đêm dần buông, thời tiết vẫn còn hơi oi bức.
Sau tận thế, phần lớn kiến trúc của con người đã bị phá hủy, những mãnh thú và chim chóc vốn ẩn náu nơi hoang dã cũng bước ra khỏi ranh giới với khu vực sinh sống của con người, bắt đầu lang thang trên những vùng đất vốn thuộc về con người.
Trong nhà kho, một đống lửa cháy bập bùng, ánh lửa lúc sáng lúc tối.
Trong gió đêm thỉnh thoảng vọng lại vài tiếng kêu của chim muông.
Lạc Thiển trốn sau lưng Nam Cung Thần, đứng cách xa đống lửa, chỉ hận không thể xa hơn nữa.
Nam Cung Thần thấy cô bé sợ hãi, liền dịch chuyển thân hình to lớn của mình, che chắn hoàn toàn cho cô yêu tinh nhỏ.
“Sợ lửa à?”
Nghe giọng nói trầm ấm từ tính của Nam Cung Thần, Lạc Thiển gật đầu sau lưng anh.
Trên đống lửa xiên đầy thịt nướng, que xiên và đồ tráng miệng sau bữa ăn đều do Lạc Thiển lấy từ không gian ra.
Ba người đàn ông đều biết Lạc Thiển có không gian, nhưng trong không gian có những gì, cả ba chưa bao giờ hỏi qua. Không phải họ không tò mò, chỉ là họ ngầm hiểu mà không mở miệng.
Lạc Thiển để họ biết chuyện không gian đã là đủ tin tưởng họ rồi, họ sao nỡ phụ lòng tốt của cô.
Nếu Lạc Thiển không chủ động nhắc tới, tự nhiên họ cũng sẽ không hỏi han can thiệp nhiều.
Hơn nữa, Lạc Thiển thường xuyên lấy ra từ không gian nào là trái cây, rau củ, thịt các loại cho họ ăn, họ đã rất biết ơn rồi.
Dù sao thời tận thế thức ăn khan hiếm thế nào họ đâu có không biết, nói gì đến chuyện còn được ăn đồ nướng như thế này.
Mấy người đàn ông ở với nhau, cuộc sống vốn đã thô sơ, trước khi tìm được Lạc Thiển, bữa nào họ cũng ăn bánh quy nén. Tuy có thể no bụng, nhưng ăn nhiều cũng chán.
Nam Cung Thần lấy một xiên rau củ nướng, đợi đến khi nhiệt độ vừa phải mới đưa cho Lạc Thiển.
Lạc Thiển ngửi ngửi, vài miếng là ăn hết.
Nam Cung Thần từ lâu đã phát hiện, so với thịt, cô bé hình như thích ăn rau củ hơn, mà còn rất sợ lửa.
Chẳng lẽ vì có thể khống chế thực vật, nên liên quan đến thuộc tính thực vật luôn à?!
Thấy Nam Cung Thần lại đưa cho mình mấy xiên rau củ nướng, Lạc Thiển đưa tay nhận lấy.
Nhìn Dạ Linh đang quét sốt lên đồ ăn trên đống lửa, Lạc Thiển vừa ăn vừa khen, mắt lấp lánh như sao.
“Anh Dạ Linh, tay nghề của anh tuyệt quá, nấu ăn ngon thật đấy.”
“Thế à? Vậy em ăn nhiều một chút. Không phải tay nghề anh giỏi, mà là trước đây lúc huấn luyện trong rừng, đói quá chỉ có thể bắt thú rừng ăn, coi như là quen tay thôi.”
Dạ Linh có chút vui mừng nói. Vẫn là cô bé đáng yêu, trước đây đại ca và Diệp Tử Phong, Kiều Vũ ba người cũng ăn không ít đồ mình nấu, chỉ là đây là lần đầu tiên có người lên tiếng khen ngợi.
Anh thật sự quá vui mừng, đang định nói thêm gì đó với Lạc Thiển, thì Nam Cung Thần đã che khuất tầm nhìn của Lạc Thiển.
Dạ Linh nhìn hành động như thằng nhỏ keo kiệt của đại ca mình, chợt cảm thấy hơi bất lực. Sao anh càng ngày càng thấy đại ca có chút trẻ con thế nhỉ?
Rõ ràng trước đây là một tảng băng nói một không hai, giết người không chớp mắt, sao lại thay đổi nhanh vậy? Không phải bị thứ gì kỳ lạ nhập vào đấy chứ?
Diệp Tử Phong ở bên cạnh đang ăn uống hùng hục, chẳng còn hơi sức đâu mà nói chuyện, cái dáng vẻ ấy cứ như ăn xong bữa này không biết còn có bữa sau không.
Dạ Linh nhìn mà không khỏi bất lực. May mà trong đội vẫn có người bình thường, ví dụ như anh.
Mấy người đang ăn tối, thì từ một lỗ hổng trên tường, một con chuột lén lút chui ra định ăn trộm đồ ăn.
Dạ Linh phát hiện ra, liền cầm một cây gậy nhỏ bên cạnh ném về phía nó.
Anh đứng dậy đi tới, nhặt cây gậy trên mặt đất lên, nheo mắt như một con rắn độc nhìn con chuột đang thoi thóp trên gậy.
“Mày nói xem, nên mổ trước hay lột da trước thì tốt hơn nhỉ?”
Con chuột dường như cảm nhận được hàn khí âm u từ người Dạ Linh, còn chưa giãy dụa được mấy cái đã tắt thở.
“Thôi, tha cho mày một mạng, kẻo mất ngon.”
Dạ Linh nhìn về phía ba người đang ăn bên đống lửa, nhún vai rồi ném con chuột đã chết sang một bên.
Anh rửa tay mấy lần, lại dùng khăn giấy khử trùng lau vài lần, mới ngồi lại quét sốt lên xiên nướng.
……
(Cả nhà này hình như chẳng ai bình thường cả có đúng không?!! (>﹏<) Sợ run cầm cập.)
