Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Tận Thế, Tiểu Yêu Tinh Nhặt Nhầm Đại Lão Bám Người - Lạc Thiển > Chương 82

Chương 82

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 82 có bản audio.

Chương 82: Tìm Thuốc

 

Mặt trăng phát ra ánh sáng tím u ám lại càng thêm ảm đạm.

 

Theo kinh nghiệm trước đây, sau tận thế, mỗi lần cực dạ giáng lâm dường như đều kéo theo một thảm họa dị thường, hoặc là sự thay đổi của thời tiết khắc nghiệt.

 

Gío lạnh lại bắt đầu gào thét cả ngày lẫn đêm, khác với mọi khi, lần cực dạ này kéo dài rất lâu, như thể bầu trời sẽ không bao giờ sáng trở lại.

 

Mấy ngày nay, Lạc Thiển cảm thấy toàn thân tràn đầy năng lượng, vô cùng thoải mái, giống như trước đây khi hấp thụ đầy tinh hạch.

 

Nhưng kỳ lạ là, khoảng thời gian này cô ấy đâu có hấp thụ tinh hạch nhỉ?

 

Ngay cả Nam Cung Thần cũng phát hiện cô nàng yêu tinh nhỏ mấy ngày nay có vẻ hơi phấn khích, cho đến khi anh phát hiện ra mặt trăng trên bầu trời có điểm bất thường.

 

Hóa ra lần cực dạ này, mặt trăng không hề biến mất mà lại chuyển thành màu đen.

 

Ánh trăng đen huyền bí hòa làm một với bầu trời đêm đầy mây đen, nếu không quan sát kỹ rất khó phát hiện.

 

Tất cả mọi người đều không phát hiện ra sự bất thường của mặt trăng, cho đến khi ánh trăng đen ngày càng rõ rệt, mọi người mới nhận ra có điều không ổn.

 

Chỉ là, dị tượng này hiện tại dường như chưa ảnh hưởng gì đến cuộc sống hàng ngày của mọi người.

 

Vì vậy, ngoại trừ các nhà nghiên cứu của căn cứ, không có nhiều người để tâm.

 

Nam Cung Thần không biết ánh trăng chiếu rọi sẽ ảnh hưởng thế nào đến cô nàng yêu tinh nhỏ, nhưng hiện tại có vẻ nó không có hại gì cho cô ấy.

 

Cô nàng yêu tinh nhỏ có thể hấp thụ tinh lực của các vì sao, khi mặt trăng đen xuất hiện, cơ thể cô ấy đã bắt đầu vô thức hấp thụ năng lượng của mặt trăng đen.

 

Sức mạnh của mặt trăng đen còn tinh thuần hơn cả tinh lực thông thường, cô nàng yêu tinh nhỏ phát hiện ra tu vi của mình đã tăng lên đáng kể từ lúc nào không hay.

 

Hơn nữa, trong lúc phấn khích, cô nàng yêu tinh nhỏ còn phát hiện ra rằng ngoài việc bản thân mạnh lên, xung quanh có rất nhiều thực vật cũng phát triển hơn dưới ánh trăng đen.

 

Linh thức cô ấy khuếch tán ra xung quanh cho thấy, rất nhiều thực vật gần đó đang thức tỉnh linh thức.

 

Cô nàng yêu tinh nhỏ phỏng đoán, ánh sáng huyền bí phát ra từ mặt trăng đen có thể ảnh hưởng đến sự tiến hóa của thực vật.

 

Ngoại trừ cây hòe già sống cả nghìn năm gặp trước đây, thực vật trên hành tinh này đều không thể hấp thụ tinh lực.

 

Có lẽ vì cô ấy có thể hấp thụ tinh lực, nên ánh trăng ảnh hưởng đến cô ấy nhiều hơn, trực tiếp làm tăng tu vi của cô ấy.

 

Người của sân huấn luyện đến biệt thự báo tin, mấy ngày nay cây non có vẻ hơi khác thường.

 

Thế là, Nam Cung Thần đưa Lạc Thiển lập tức đến sân huấn luyện trong đêm.

 

Suýt soát vừa đến sân huấn luyện, lại có người đến báo, có người xông vào phạm vi sân huấn luyện.

 

Phải biết rằng, bất kỳ ai vào căn cứ, hầu như ai cũng biết.

 

Sân huấn luyện là địa bàn của Nam Cung Thần, không ai dám đường hoàng xông vào như vậy.

 

Thuộc hạ: “Chủ nhân, người đó tự xưng là ‘Tống Cảnh Hạo’, nói muốn gặp ngài một mặt.”

 

“... Đưa hắn vào đây.”

 

Sắc mặt Nam Cung Thần không lộ hỉ nộ, anh trầm ngâm một lát, giọng nói trầm thấp.

 

Cô nàng yêu tinh nhỏ kéo tay Nam Cung Thần, Nam Cung Thần cúi đầu nhìn cô, im lặng hỏi cô làm sao vậy.

 

Thấy Lạc Thiển lắc đầu không nói, Nam Cung Thần cho rằng mình quá nghiêm khắc, dọa cô gái nhỏ yếu đuối của mình, liền nắn nhẹ đầu ngón tay cô nàng yêu tinh nhỏ đang nắm trong tay, rồi đưa cô vào phòng làm việc.

 

Khi Tống Cảnh Hạo được dẫn vào, người hắn phủ đầy bụi, trông có vẻ chật vật.

 

Bây giờ đang là cực dạ, xung quanh tối om, căn cứ dùng điện căng thẳng, những nơi được đèn chiếu sáng có hạn.

 

Điện thiếu, Tống Cảnh Hạo đến đây phải giơ đuốc soi đường, nhưng trời lạnh lại thêm gió rét thổi từng cơn, đuốc tắt mấy lần.

 

Nam Cung Thần phất tay ra hiệu cho người phía sau lui ra.

 

Tống Cảnh Hạo đứng tại chỗ, lòng dường như đang tính toán điều gì, hồi lâu không nói.

 

Phòng làm việc trống trải, ngoài hai thuộc hạ canh giữ ở cửa không còn một ai.

 

Chiếc đồng hồ treo tường kêu tích tắc.

 

Một lát sau, Tống Cảnh Hạo dường như cuối cùng cũng hạ quyết tâm lên tiếng.

 

“… Xin hãy giúp tôi.”

 

Tống Cảnh Hạo cúi đầu, vẻ mặt rất khó xử, như muốn nói lại thôi, dường như đang cân nhắc nên mở lời thế nào.

 

“… Tôi đến tìm một loại thuốc, một loại… thuốc đặc trị.”

 

Nam Cung Thần nghe hắn giải thích, đáy mắt ánh lên tia u quang, như muốn nhìn thấu cả con người hắn.

 

Tống Cảnh Hạo tuy cúi đầu, nhưng vẫn cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng nghĩ đến điều gì đó, vẫn cắn răng nói tiếp.

 

“… Xin ngài, hãy cứu con tôi, nó còn rất nhỏ…

 

Bị bệnh, sốt cao, cần thuốc.

 

… Nó rất nặng, nhưng tuổi còn quá nhỏ… thuốc thông thường không được.

 

Bác sĩ do Tổng lĩnh Trương phái đến nói, cần một loại thuốc đặc trị,

 

Tôi đã tìm khắp mọi nơi trong căn cứ.

 

Nếu ngay cả chỗ này cũng không có thì…”

 

Tống Cảnh Hạo nói năng lộn xộn, giọng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng như tự nói với chính mình.

 

Hắn biết hôm nay mình không nên liều lĩnh xông vào đây, nhưng đó là con hắn, đứa trẻ lớn lên trong thời tận thế…

 

Nam Cung Thần nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm khó có được một lần mang theo ý vị đánh giá, một lát sau mới nói.

 

“… Được.”

 

Giọng Nam Cung Thần không lớn, nhưng trong văn phòng yên tĩnh lại đặc biệt rõ ràng.

 

Lời nói rơi vào tai Tống Cảnh Hạo, hắn còn tưởng mình nghe nhầm.

 

Mãi đến khi Nam Cung Thần gọi người đưa hắn xuống lấy những thứ hắn cần, hắn mới hoàn hồn.

 

Khi bị đưa đến tận cửa một cách ngơ ngác, Tống Cảnh Hạo mới kịp phản ứng mà cảm ơn.

 

Hắn cúi thật sâu về phía Nam Cung Thần, không nói thêm lời nào, trong mắt dường như đã kiên định với điều gì đó.

 

Cô nàng yêu tinh nhỏ thấy trong phòng làm việc không còn người ngoài, liền lề mề trèo lên người Nam Cung Thần.

 

Nam Cung Thần ôm eo cô, giữ chặt cô trong lòng.

 

“… Đừng nhúc nhích.”

 

Nam Cung Thần thở dài một tiếng, giữ chặt cô nàng yêu tinh nhỏ, cô nàng yêu tinh nhỏ ngây thơ hừ một tiếng, vùi mặt vào cổ anh để bày tỏ sự bất mãn.

 

Cô ấy trông như một con sóc nhỏ bị cướp mất thức ăn, má phồng lên, Nam Cung Thần không nhịn được đưa tay nắn nhẹ.

 

Sau khi Tống Cảnh Hạo được đưa ra khỏi phòng làm việc, nhân viên chuyên trách dẫn hắn đến một căn phòng nhỏ.

 

Trong phòng không một bóng người, chỉ có người vừa đưa hắn đến đứng ở cửa mở.

 

Hắn ngồi trên ghế, sốt ruột chờ đợi một lát, thì Nam Nhị cầm một túi đồ đi tới từ bên ngoài.

 

Bên trong túi đựng chính là thuốc chuyên dụng cho trẻ em, cùng với một số loại thuốc đặc trị hầu như không thể tìm thấy sau tận thế.

 

Dưới ánh trăng u ám, cơn gió lạnh lại có xu hướng gào thét dữ dội hơn.

 

Trong thời tiết như thế này, lái xe cũng trở nên nguy hiểm.

 

Nam Nhị đích thân dẫn người đưa hắn ra khỏi sân huấn luyện.

 

Tống Cảnh Hạo giấu gói đồ trong tay vào áo khoác, đang định rời đi thì Lạc Thiển đột nhiên từ đâu xuất hiện.

 

“… Phu nhân nhỏ?!

 

Sao cô lại chạy ra đây? Chủ nhân không tìm thấy cô sẽ rất lo lắng đấy.”

 

Nam Nhị nhìn thấy Lạc Thiển thì hơi ngạc nhiên, vừa nãy anh ta được Nam Cung Thần sai đi lấy thuốc cho Tống Cảnh Hạo, Lạc Thiển còn đang quấn quýt với chủ nhân trong phòng làm việc.

 

Mới có bao lâu, Lạc Thiển đã một mình từ bên trong sân huấn luyện canh phòng nghiêm ngặt chạy ra tận lớp ngoài cùng rồi?!

 

“Thần Thần bị gọi đi rồi, em một mình buồn chán nên ra ngoài đi dạo…

 

Thần Thần đã bảo anh Nam Ngôn đi theo em, không sao đâu…”

 

Nam Nhị nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Bây giờ cực dạ giáng lâm, xung quanh tối om.

 

Tuy người tuần tra trong sân huấn luyện rất đông, nhưng phòng ngừa vạn nhất.

 

Nếu Lạc Thiển xảy ra chuyện, chủ nhân của họ chắc sẽ lo chết mất…

 

Nghe nói chủ nhân đã bảo Nam Ngôn đi theo cô ấy, Nam Nhị liền nhìn quanh phía sau Lạc Thiển.

 

Anh ta nhìn một hồi lâu mới thấy Nam Ngôn thở hổn hển dẫn theo hai thuộc hạ chạy theo kịp.

 

Nam Nhị không nhịn được giơ ngón cái trong lòng, đúng là phu nhân nhỏ của họ có khác.

 

Nam Ngôn trong các bài huấn luyện thể lực ở sân huấn luyện trước giờ chưa từng ra khỏi top ba, không ngờ vẫn bị phu nhân nhỏ của họ bỏ xa.

 

Nhớ lại cảnh Lạc Thiển tìm người đánh nhau ở sân huấn luyện hồi trước, Nam Nhị không nhịn được gãi gãi sau gáy.

 

Có vẻ, sau này họ phải tăng cường huấn luyện mới được.

 

Nếu không thì đừng nói bảo vệ chủ nhân và phu nhân nhỏ, e rằng họ chỉ có thể trốn sau lưng chủ nhân mà run rẩy thôi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn