Chương 001: Nữ thần bị bắn đầu, kích hoạt hệ thống, giọt máu đầu tiên!
“Rẹt~~~! Gầm~~~!”
Cùng với tiếng gầm rú của một đám zombie, Tô Hạo tay cầm một đoạn ống thép tiện tay lấy được và một cuộn băng dính, cùng một người phụ nữ xinh đẹp trốn trên sân thượng của căn tin trường Đại học Giang Thành.
Tiếng gầm rú dưới lầu vang lên không ngớt, nửa đêm còn kêu, siêng hơn cả gà.
Hai người bị mắc kẹt trên sân thượng đã một đêm, vẫn chưa có cách nào.
“Phù~”
Sáng sớm, Tô Hạo tỉnh dậy, thở dài một hơi, bước ra mép sân thượng, nhìn xuống dưới.
Quá nhiều zombie, chỗ nào cũng có.
Lúc này người phụ nữ xinh đẹp cũng tỉnh, lập tức bắt đầu oán trách Tô Hạo.
“Vẫn chưa có cách rời khỏi sao, chúng ta cứ thế mà không xuống được à!?”
Tô Hạo đưa tay chỉ xuống dưới: “Xin hỏi làm sao xuống đây, mấy vạn sinh viên Đại học Giang Thành, ngày tận thế xảy ra trưa hôm qua, bây giờ zombie dưới kia chắc còn nhiều hơn lông của cô.”
Anh chính là tân sinh viên năm nhất của Đại học Giang Thành.
Cô gái cũng là sinh viên, nhưng không biết năm mấy, cũng không biết tên.
Cô ta từ đầu đến chân đều mặc đồ hiệu, toát ra vẻ kiêu ngạo như bẩm sinh.
Lớp trang điểm tinh xảo trên mặt, nhìn là biết tốn không ít công sức, nâng nhan sắc vốn 70 điểm lên tầm 80 điểm.
Chiếc váy hiệu dưới người cắt may tinh tế, nhưng dưới chân thì chạy mất một chiếc giày, giờ vẫn còn đi một chân đất.
Thời sinh viên mà ăn mặc thế này, phần lớn là dạng tiểu thư tập sự.
Cô ta biết zombie nhiều, nhưng cô ta chỉ muốn oán trách, chỉ trích, đổ lỗi.
Thấy Tô Hạo cầm ống thép trong tay, liền đưa ngón tay thon chỉ vào.
“Anh không có vũ khí à?!”
“?”
Tô Hạo cầm ống thép trong tay, nghe mà buồn cười.
Riêng quanh căn tin đã có không dưới nghìn zombie, anh có vung ống thép đến bốc khói thì cũng chẳng ích gì? Cho dù là nghìn con heo nằm im cho anh giết cũng không biết phải giết đến bao giờ.
Nói thật, với một kẻ tiềm ẩn máu chiến như anh, một tên tội phạm chiến tranh trong game chiến thuật, cũng hơi muốn chiến đấu với zombie, nhưng anh cũng có não, rất lý trí.
Bởi vì đối phương thực sự quá nhiều...
Zombie cóc cần chơi công bằng 1 đấu 1 với anh.
Anh lười nói thêm gì nữa.
Hai người chạy lên đây từ trưa hôm qua, sau một ngày một đêm, đã đói meo, kiên nhẫn cạn kiệt.
Lâu như vậy không uống nước, khát cũng sắp chết khát.
Tô Hạo lấy điện thoại ra xem, mạng đã mất, ngay cả định vị vệ tinh cũng đã hỏng.
“Thiết bị điện tử e là cũng xong rồi.”
Lại nhìn nội dung cuối cùng trong group chat.
【Tân sinh viên khóa 24 Đại học Giang Thành - Nhóm 1】
Khoa Hán ngữ - Trầm Mộng: 【Cứu mạng, rốt cuộc sao thế này, em bị mắc kẹt trong ký túc xá rồi, ngoài kia toàn zombie à?】
Khoa Âm nhạc - Khang Lâm Lâm: 【Đây là ngày tận thế rồi, dưới lầu toàn zombie, nhiều quá!】
Trợ giảng khoa Y - Hứa Tình: 【Các em sinh viên có thể tự cứu thì ưu tiên tự cứu, đảm bảo an toàn trước, đừng xúc động.】
Cả group chat 2000 người chưa kịp nói vài câu, mạng đã đứt, điện thoại cũng chỉ còn làm đồng hồ và đèn pin, chẳng còn tác dụng gì khác.
Còn bên kia.
Cô gái thấy Tô Hạo chơi điện thoại, mà điện thoại của cô ta hôm qua đã mất, liền nổi khùng.
Cô ta đi về phía Tô Hạo, chuẩn bị tạt bay cái điện thoại.
“Đã lúc nào rồi, anh có thể có ích được tí nào không hả!”
Bốp một tiếng.
Tô Hạo đã đoán trước, tóm gọn bàn tay đang đánh tới.
“Cô có bị...”
“bệnh” chưa nói hết.
Tô Hạo nắm tay cô gái, hơi nghiêng đầu, nhìn vào mặt ngoài cánh tay đối phương.
Dưới lớp tay ngắn mát mẻ, ba vết thương rỉ máu, đã tím tái, tĩnh mạch tím như bị nhiễm độc lan ra xung quanh, bình thường vết thương thế này đã đóng vảy từ lâu, mà vết thương của đối phương đã lan ra một mảng lớn.
Cô gái bị nhìn thấy, liền rụt tay về, vẻ mặt hoảng hốt.
“Đây là bị xước khi chạy hôm qua.”
Tô Hạo nghe xong nhìn cô ta, ánh mắt như nói “càng chối càng tỏ”.
Xước là thế nào, trước đây anh chạy bộ và chơi bóng rổ, tự mình gặp quá nhiều rồi.
Còn vết thương của đối phương.
Giống hệt như khi anh bị “tay đen” cào trước đây.
Ba vết thương thẳng hàng và song song, không còn nghi ngờ gì nữa.
Trong mắt Tô Hạo, thân phận của cô ta đã từ tiểu thư tập sự biến thành zombie tập sự.
Thấy vậy.
Tô Hạo liếc cuộn băng dính tiện tay lấy cùng ống thép.
Một tay cầm ống thép, một tay cầm băng dính, chuẩn bị đứng dậy.
“!?”
Cô gái thấy vậy vội lùi lại, vừa giơ tay ngăn cản, vừa la lên.
“Đừng! Đừng! Anh muốn làm gì?”
Tô Hạo đứng dậy không đuổi.
Anh nhìn cô gái, giọng trầm ổn lạnh lùng.
“Sân thượng chỉ có thế này, cô chạy đi đâu?”
“Tự trói mình lại, nếu cô không biến dị, lát nữa tôi kiếm được chút đồ ăn thức uống, sẽ có phần cô.”
“Không chịu, thì đừng trách tôi bây giờ đập nát đầu cô.”
Tô Hạo bóp ống thép, ném cuộn băng dính dưới chân đối phương.
Cô gái ngây người nhìn anh.
Tô Hạo gật đầu xác nhận, tay bóp ống thép hơi dùng lực, làm cơ bắp trên cánh tay nổi lên, ý tứ không cần nói cũng rõ.
“Nếu không có băng dính, bây giờ cô đã bị tôi ném xuống dưới rồi.”
Cô gái nghe đến đây, thân thể mới mềm nhũn ra, ngẩn người một lúc, rồi vừa lau nước mắt vừa bắt đầu tự trói mình.
“Hu... u... u...”
Rẹt rẹt~~
“Trói chân trước.”
“Vâng... hu... u...”
Rẹt rẹt~~
“Yên tâm, tôi nói được làm được, trước đó cô mắng tôi thế nào, tôi đều không để ý.”
“Vâng... hu... u... cảm ơn.”
Trói xong chân, còn đầu gối.
Phần còn lại là hai tay, Tô Hạo lên giúp trói, rồi để cô ta dựa vào tường.
“Hu... hu... hu...”
Cô gái vẫn còn khóc, gương mặt tinh tế lúc nãy đã chẳng còn ra hình thù gì.
Tô Hạo cầm ống thép đi sang bên cạnh ngồi xuống.
Cô gái ngẩng đầu, lúc này mới có chút bình thường, nói cho cùng, ngày tận thế khiến người bình thường căng thẳng thần kinh, thái độ sớm đã sai lệch.
“Em tên Phan Nhã, năm ba.”
“Tô Hạo, năm nhất.”
“Học đệ.”
“Ừm, học tỷ.”
Chưa nói được mấy câu, Phan Nhã lại lặng lẽ rơi nước mắt.
Thời gian từng phút trôi qua.
Zombie dưới lầu vẫn không ngừng gầm rú.
Phan Nhã trên sân thượng vừa khóc, vừa bắt đầu co giật bất thường, mặt mày xanh mét, hai mắt đỏ ngầu, đầy tơ máu.
Tô Hạo thấy vậy, bất lực lắc đầu.
Phan Nhã ngẩng đầu, nặn ra nụ cười khó coi dữ tợn.
“Học đệ, xin lỗi...”
“Không sao.” Tô Hạo lắc đầu: “Học tỷ yên tâm ra đi.”
Đến trưa.
Phan Nhã đã thành một con zombie không ngừng giãy giụa dưới đất.
Nhưng băng dính đã hạn chế hành động của nó.
Khiến nó cứ lăn lộn, cọ xát dưới đất, máu thịt lầy lội.
Tô Hạo không nhìn nổi nữa, cầm ống thép lên, thở dài.
“Học tỷ an nghỉ nhé.”
Nói xong, bước đến bên cạnh, hai tay nắm chặt, nhắm vào đầu dưới đất, mạnh mẽ giáng xuống!
Phập! Một phát!
Phập! Hai phát!
Vài phát sau, nó ngừng giãy giụa, bị Tô Hạo siêu độ vật lý.
Nắng trưa rất gắt.
Tô Hạo đứng trên sân thượng, nhìn xuống đám zombie dưới sân thượng, siết chặt ống thép, hơi dùng lực liếm răng.
Đúng lúc này, trong đầu anh bỗng vang lên giọng nói trong trẻo dễ nghe.
【Kích hoạt nhiệm vụ: Giọt máu đầu tiên dưới ngày tận thế!】
【Chúc mừng anh đã kích hoạt: Hệ thống lựa chọn thần cấp!】
【Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, sẽ vô hạn nhận được phần thưởng lựa chọn thần cấp!】
【Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng tân thủ, chúc mừng ký chủ nhận được nhiệm vụ giọt máu đầu tiên, xin hãy chọn hai trong ba phần thưởng dưới đây.】
Phần thưởng tân thủ
Phần thưởng 1: Một tấn vàng.
Phần thưởng 2: Một mỹ nữ có nhan sắc không dưới 90 điểm.
Phần thưởng 3: Kỹ năng vũ khí lạnh cấp Lv: 10
————
Phần thưởng giọt máu đầu tiên
Phần thưởng 1:...
