Chương 004: Nhiệm vụ trăm người chém, lại là đàn chị cầu cứu?
Thấy nhiệm vụ được kích hoạt, Tô Hạo hơi bất ngờ.
“Còn có thể kích hoạt kiểu này à? Xem ra sau này phải động não nhiều hơn mới được.”
Càng nhận nhiều nhiệm vụ, càng hoàn thành được nhiều, phần thưởng cũng càng nhiều.
Dù sao thất bại cũng không bị phạt, tối đa là chưa hoàn thành, nên nhiệm vụ có thể kích hoạt đương nhiên càng nhiều càng tốt, bao nhiêu cũng không chê.
Bây giờ quay lại giới thiệu nhiệm vụ trước.
“Nói chẳng sai tí nào.”
Trong ngày tận thế, phụ nữ dễ khống chế hơn đàn ông. Những kẻ bị phụ nữ phản bội, hoặc là lợi ích đủ lớn để lay chuyển, hoặc là quá yếu, bị phản bội thoải mái mà không sợ trả thù.
Nếu thực lực của bạn đủ mạnh.
Phụ nữ dễ chấp nhận quy phục kẻ mạnh hơn đàn ông nhiều.
Đây đều là lựa chọn từ gen.
Nói thẳng ra thì.
Thời bình, kẻ mạnh là tư bản, quyền lực.
Thời chiến, kẻ mạnh là quân đội, quyền lực.
Thời tận thế, kẻ mạnh chỉ có sức mạnh tuyệt đối.
“Vì phần thưởng, tìm cơ hội qua xem thử.”
Tìm cơ hội, chứ không phải lao đầu vào.
Tính toán kế hoạch đã rồi nói tiếp.
Kế hoạch trước mắt, là tiếp tục dọn zombie trong căng tin, và tìm đồ ăn.
Tô Hạo xách đại hoành đao.
Bắt đầu lục soát từng phòng ở tầng 3 căng tin.
“Nước khoáng, khoai tây chiên, bánh quy tuyết Wangwang, bánh mì, bánh quy, coca…”
“Cũng tạm.”
Mất khoảng một tiếng, lục soát xong tầng 3.
Tô Hạo tìm được khá nhiều đồ ăn. Người Tung Của thích tích trữ đồ, để sẵn đồ ăn ở đâu đó không đụng tới, có thể là đồ ngày thường không thích ăn, nhưng giờ lại rất cần.
Cậu còn tìm thấy một cái tủ quần áo, bên trong để khá nhiều đồ ăn vặt.
Coca và khoai tây chiên là lấy từ trong đó.
Xèo…
“Rột… rột…”
Có đồ ăn rồi, Tô Hạo lập tức ăn một cách chậm rãi.
Cả ngày chưa ăn uống gì!
Tuy nói không uống nước ba ngày mới chết, nhưng thực tế một ngày không ăn uống đã bắt đầu suy yếu rồi.
Sức khỏe con người giảm dần là một thanh tiến trình, không phải theo từng giai đoạn!
Tô Hạo vừa ăn vừa lấy điện thoại ra xem giờ.
Đã 3 giờ chiều.
Thời gian còn lại hôm nay, nhiều nhất là dọn xong tầng 2.
Đến hoàng hôn cậu phải xử lý xong, trở về chỗ an toàn nghỉ ngơi.
Ban đêm tuyệt đối không được ham chiến.
【Kích hoạt nhiệm vụ: Trăm người chém zombie (24/100)】
【Giới thiệu nhiệm vụ: Sau khi tích lũy chém một trăm con zombie, hiểu biết của bạn về xử lý zombie sẽ đạt trình độ thuần thục.】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Một lần lựa chọn thần cấp vô hạn】
Lại kích hoạt nhiệm vụ rồi.
Tô Hạo thích có nhiều nhiệm vụ.
Và còn một tin tốt, số đếm chém zombie là tích lũy.
Nhiệm vụ yêu cầu 100 con.
Mà cậu đã tích lũy được 24 con rồi.
Tô Hạo tiếp tục ăn đồ, uống coca, chờ ăn xong nghỉ một lát sẽ xuống tầng 2 dọn zombie.
Một lúc sau.
Ăn xong đồ, khoảng 7 phần no.
Tô Hạo nghỉ ngơi một lát, xách đao đứng dậy.
“Được rồi, chuẩn bị chém.”
Bây giờ đã gần 4 giờ, mặt trời bắt đầu lặn, phải trước khi trời tối, xử lý thêm zombie, cố gắng ngày mai ra khỏi căng tin.
Xách đại hoành đao, Tô Hạo điều chỉnh tâm thái, bắt đầu xuống tầng 2.
Đến tầng 2.
Ngước mắt nhìn.
Zombie thật nhiều, và phần lớn là học sinh.
Bàn ghế trong căng tin, cùng đồ ăn chưa ăn hết vương vãi khắp nơi, ngả nghiêng còn có tủ lạnh và các máy móc khác.
Tô Hạo ước lượng sơ: “Chắc phải gần 200 con rồi.”
Áp lực không nhỏ.
200 con heo còn chưa dễ giết như vậy.
Những học sinh này, phần lớn là biến dị tự nhiên, điểm dễ thấy nhất là trên người không có vết thương lớn.
Còn những con bị lây nhiễm thành zombie, cơ bản là mặt và cổ bị cắn nát bét.
Những con đã chống cự, thì hai tay bị cắn nát.
Có con ngón tay bị cắn mất, có con cả bàn tay bị cắn mất, có con thậm chí không còn tay, có con mất nửa người!
“Không sao, từ từ thôi.”
Tuân thủ yếu quyết kéo giãn.
Tô Hạo liếm môi, hai tay nắm chặt chuôi đao, điều chỉnh tâm thái.
“Chém!”
Chủ động tiến về phía zombie gần nhất.
Thấy 2 con dựa vào nhau, vung đao chém.
Một tiếng “phập”!
Hai cái đầu zombie bay lên không, rồi rơi xuống đất.
Lập tức, zombie gần đó cảm nhận được hơi thở, đồng loạt chồm về phía Tô Hạo!
Tô Hạo chủ động nghênh địch, không ngừng kéo giãn ra không gian 1 đối 3, liên tiếp vung đao chém giết!
Chém giết, chém giết, vẫn là chém giết!
Phập… phập… phập…
Vừa chém vừa kéo giãn.
Chém ngang là hiệu quả nhất, không nghi ngờ gì nữa, giờ mà làm màu vô ích, hiệu quả nhất và tiết kiệm sức nhất mới là đạo lý cứng.
Số lượng zombie giảm nhanh chóng.
Nhưng gần 200 con thực sự quá nhiều, đủ bằng 4-5 lớp học.
Tô Hạo có kéo giãn thế nào, cũng dần bị ép lùi về cửa cầu thang.
Mà số zombie cậu chém được trong lúc này đã lên tới 40 con.
Xác chết nằm la liệt dưới đất, khiến không ít zombie bị vấp ngã, còn những cái đầu thậm chí bị zombie vô tình đá như đá bóng, mấy cái đầu bị đá qua đá lại lăn lông lốc.
Thậm chí có một cái đầu bị đá xuống cầu thang.
Khuấy động đám zombie tầng 1 bắt đầu náo loạn.
.....................
Cùng lúc đó, trong ký túc xá nữ bên cạnh căng tin.
Hoàng San San nhìn thấy Tô Hạo lắc đầu rời đi, trong lòng tràn đầy phẫn nộ, tuyệt vọng, thất vọng.
Cô vừa định thất thế gào lên.
Nhưng nhìn thấy đám zombie dưới lầu, liền ngậm miệng lại.
“Ầm!”
Phía sau cô, cửa phòng ký túc bị chặn bởi đủ thứ ghế, bàn, tủ…
Ngoài cửa cũng có zombie lảng vảng.
Hôm qua khi zombie bùng phát, bạn cùng phòng của cô đều không có ở đây, chỉ có mình cô trong phòng, điều này cũng giúp cô thoát nạn.
Trong phòng có đồ ăn, nhưng nhiều nhất chỉ đủ cho cô ăn ba ngày.
Mà tối qua những tiếng kêu thảm thiết trong lầu, cũng chứng tỏ có người bị zombie đẩy cửa phòng…
Cả tối qua cô sợ hãi vô cùng.
Gọi cảnh sát cũng vô ích.
Kêu người cũng không có mạng.
Hoàng San San sốt ruột lấy điện thoại ra lướt, rõ ràng không có mạng, nhưng vẫn lo lắng làm mới.
“Đúng là chết tiệt, người đó không đến cứu mình sao? Thật quá đáng!”
Vừa nãy.
Hoàng San San quan sát tình hình xung quanh ở ban công.
Tình cờ phát hiện ở tầng 2 căng tin đối diện có người đang chiến đấu với zombie, cô liền quan sát.
Nhưng cô ở tầng 5, căng tin ở tầng 3.
Cô thấy không được nhiều, chỉ thấy khi Tô Hạo kéo giãn tới gần cửa sổ, đã chém 4-5 con zombie, đều là một đao chém đầu!
“Mạnh thật!”
Hoàng San San đầu tiên là kinh ngạc, sau đó quan sát căng tin, lại thấy trên ban công, xác của đàn chị.
Do đàn chị bị băng keo trói rồi mới biến dị, nên bề ngoài nhìn không thay đổi quá nhiều.
Thế là đầu óc lợn quá tải, lập tức thốt lên.
“Người này trói đàn chị lại rồi giết?”
Hoàng San San suy nghĩ một lát.
Tuy là “giết người”, nhưng dù sao cũng rất mạnh.
Mà còn là hy vọng duy nhất trước mắt cô, nên cô kéo ghế ném ra tạo tiếng động, thu hút sự chú ý của Tô Hạo.
Cô vẫy tay, cậu lắc đầu.
Hoàng San San tức đến phát điên, mặt đỏ bừng.
“Có thực lực, có đao mà không cứu mình, đồ xấu xa nhất!”
“Cây đao đó thà đưa cho mình còn hơn, đưa cho mình, mình nói không chừng còn tự giết ra được, mình chỉ thiếu vũ khí thôi!”
“Nếu sau này gặp được, nhất định phải nghĩ cách lấy cây đao đó của hắn!”
