Chương 22: Kỷ vật cuối cùng.
Buổi chiều ngày thứ ba sau khi tận thế giáng lâm. Một chiếc Humvee đầy thương tích, thân xe dính đầy dịch thể của quái vật lao vào Trường Trung học số 1 thành phố Dũng. Cán qua xác chết khắp nơi, chiếc xe thẳng tiến xuyên qua tòa nhà dạy học, dừng lại dưới ký túc xá học sinh.
Lục Ly mặc chiếc áo khoác đen mở cửa xe, tay trái tay phải mỗi bên xách một chiếc ba lô đen. Bên trong ba lô phồng lên, không biết chứa đầy thứ gì.
Mấy thầy giáo nam đang canh cổng ký túc xá thấy Lục Ly xuống xe, lập tức vây lại. Họ cũng không dám lại quá gần, chỉ đứng ở khoảng cách an toàn, cảnh giác hỏi: “Cậu là ai? Đến đây làm gì?”
Nhìn rõ mấy người đối diện, Lục Ly có chút bất đắc dĩ nói: “Thầy Dương, là em, Lục Ly, lớp 12/8 đây ạ.”
Người thầy giáo mặt vuông đứng đầu sững lại, lui nửa bước, nhìn Lục Ly từ đầu đến chân thật kỹ, rồi nghi hoặc hỏi: “Sao em ăn mặc thế này, mà còn từ ngoài trường về… à mà đội cứu hộ đến chưa?”
“Cứu hộ?” Lục Ly lắc đầu, tự động lờ đi hai câu hỏi trước: “Không thấy có cứu hộ. Thầy Dương, em có thể vào ký túc xá lấy một thứ được không?”
Thầy Dương nghe Lục Ly nói không có cứu hộ, trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng: “Đi đi, nhưng mà tình hình bây giờ đặc biệt, phòng của em có thể đã bị người khác chiếm mất rồi.”
Lục Ly cau mày. Kiếp trước khi tận thế giáng lâm, cậu đã ở trong ký túc xá suốt một tháng mới rời đi, nên chuyện phòng bị chiếm mất chưa từng xảy ra. Không ngờ sau khi trọng sinh, cậu chỉ ra ngoài cày quái có hai ngày, chỗ ngủ đã mất rồi? Hơn nữa, ánh mắt của thầy Dương cũng có gì đó là lạ.
Tuy nhiên Lục Ly cũng không bận tâm. Dù sao hôm nay cậu quay lại trường cũng chỉ để lấy một thứ, không có ý định ở lâu. Chỗ trống có bị người ta chiếm thì cứ chiếm.
Ký túc xá của Lục Ly ở tầng ba, lên cầu thang rẽ phải, phòng thứ ba là tới. Băng qua hành lang chất đầy rác, Lục Ly đẩy cửa phòng vào. Chưa kịp vào đã thấy một mùi khói thuốc khó chịu xộc ra. Bên trong phòng vọng ra giọng lười biếng: “Ai đấy, sao lại sang đây chơi…”
Lục Ly nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thấy trong phòng chỉ có một người gầy như khỉ, đang bắt chéo chân nằm trên giường hút thuốc. Đồ đạc trong phòng bị lục tung lên, nhìn chẳng khác gì bãi rác.
“Hoàng Bân?” Lục Ly nhanh chóng nhận ra người gầy trước mắt là Hoàng Bân lớp 6. Tên này ngày thường lêu lổng, không thích học hành, suốt ngày trộn lẫn với giới xã hội đen bên ngoài trường, xưng huynh gọi đệ.
Trước khi tận thế bùng nổ, Lục Ly và Hoàng Bân chẳng có giao tình gì. Ấn tượng duy nhất còn lại là bị tên đại ca của hắn ‘Đao Ca’ chặn vào góc tường lấy mất 100 đồng.
“Ối, tôi tưởng ai hóa ra là Lục Ly đệ đệ! Hai hôm không thấy bóng dáng, tôi còn đang nghĩ cậu bị quái vật ăn thịt, biến thành cứt rồi chứ…” Hoàng Bân nhả ra một làn khói, nheo mắt giễu cợt đầy mặt. “Quần áo trên người đẹp đấy, đi mua sắm à?”
Lục Ly không đáp, chỉ lặng lẽ tìm kiếm trên bàn mình. Cậu đang tìm một tấm ảnh, một tấm ảnh chụp chung. Đó là kỷ vật cuối cùng mà cha mẹ đã khuất của Lục Ly để lại. Nhưng, tấm ảnh không nằm trên bàn. Mà lại xuất hiện trong gạt tàn thuốc của Hoàng Bân.
“Đang nói với cậu kìa, điếc à?” Hoàng Bân nằm nghiêng trên giường thấy Lục Ly không nói gì, lại hút một hơi thuốc. Như cố tình, Hoàng Bân xoay đầu mẩu thuốc trên tay, dí vào tấm ảnh mà Lục Ly coi như mạng sống. “Xèo……” Đầu thuốc nóng hổi để lại trên ảnh một lỗ đen thui, vừa vặn che mất khuôn mặt tươi cười hiền hậu của cha Lục Ly.
Ánh mắt Lục Ly lạnh buốt ngay lập tức, trong lòng dâng lên sát ý hung tàn! “Mày đang làm gì?” Lục Ly nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trong gạt tàn, từng chữ từng câu nói.
“Hả? Cậu nói cái này à? Ha ha, tôi còn tưởng cậu không cần rồi chứ…” Hoàng Bân nói, lại chuẩn bị dí đầu thuốc vào đầu mẹ Lục Ly.
Tuy nhiên, lần này lại không có tiếng xèo xèo cháy thịt vang ra. Hoàng Bân chỉ cảm thấy tay phải cầm điếu thuốc bỗng nhẹ bẫng, có thứ gì đó lăn khỏi giường. Hình như đó là, bàn tay của hắn? “Tay? Tay của tao! Tay của tao!!!” Hoàng Bân ôm lấy cổ tay đang phun máu, thét lên xé gan. Bên cạnh hắn, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một con Bọ Ngựa Dao Tay bao quanh bởi hắc vụ!
Đúng lúc Lục Ly chuẩn bị điều khiển Hồn Binh kết liễu mạng súc sinh trước mặt, đằng sau bỗng vọng ra tiếng nói. “Bân Tử, hôm nay lại đi gặp con nhỏ Từ Tiêu đó nhé, hử? Mẹ mày là thằng nào?!” Lục Ly quay đầu nhìn, phát hiện đứng ở cửa chính là tên lưu manh xã hội từng tống tiền mình – Đao Ca.
Đao Ca cũng trong khoảnh khắc đầu tiên nhận ra Lục Ly, cả người theo bản năng lùi về sau: “Lục, Lục Ly? Ha ha, lâu quá không gặp, Lục Ly huynh đệ…” Lục Ly không nói tiếng nào, đáp lại Đao Ca là một tràng âm thanh lạ của lưỡi dao bổ vào xương thịt. Hoàng Bân còn đang rên rỉ thảm thiết, la hét bảo Đao Ca giết chết Lục Ly, giờ đã biến thành một cái xác không đầu.
“Đúng là lâu quá không gặp.” Trên khuôn mặt không cảm xúc của Lục Ly kéo ra một nụ cười lạnh, bên cạnh lại ngưng tụ ra hai con Bọ Ngựa Dao Tay. “Lần này, còn phải nộp tiền bảo kê không?”
Kỷ vật duy nhất bị hủy khiến tâm trạng Lục Ly lúc này rất tệ. Vì vậy cậu không ngại giết chết tên lưu manh đường phố từng ức hiếp mình trước mắt. Tuy nhiên, điều khiến Lục Ly ngạc nhiên là, Đao Ca với vẻ mặt hung dữ sau khi nghe cậu hỏi, không những không cứng rắn như thường ngày, trái lại còn quỳ thụp xuống đất.
Chỉ thấy Đao Ca mặt mày nhăn nhở cười: “Lục Ly huynh đệ nói gì thế! Trước đây là tôi không hiểu chuyện, anh đại nhân đại lượng đừng chấp kẻ tiểu nhân, đừng so đo với loại cặn bã như tôi…” Lục Ly cau mày, hoàn toàn không ngờ đối phương lại phản ứng như vậy. “Tôi đã giết đàn em của anh ngay trước mặt anh, lẽ nào anh không định bắt tôi đền mạng?”
Đao Ca quỳ rạp dưới đất lắc đầu liên tục: “Đền mạng gì! Đều tại thằng nhỏ Hoàng Bân này không có mắt, tự rước lấy! Lục Ly huynh đệ giết nó thay tôi, tôi cảm kích còn không hết!” “Lúc đầu tôi không biết ký túc xá này là của Lục Ly huynh đệ, nếu biết, tôi đảm bảo mỗi ngày sẽ lau dọn cho anh ba lần! Nhất định không để thằng Hoàng Bân này vào ở…” “Chỗ này, bây giờ do anh quản?” Lục Ly coi như nắm được manh mối, lên tiếng hỏi.
“Quản hộ thôi, quản hộ thôi! Toàn nhờ mọi người nâng đỡ. Này Lục Ly huynh đệ, hay là phòng này anh đừng ở nữa, tôi sẽ dọn cho anh một phòng khác…” Đao Ca cười nịnh, vẫn nằm rạp dưới đất không có ý định đứng dậy. Dường như trước mặt Lục Ly, hắn chính là một con chó hèn mọn. Không có mệnh lệnh của chủ nhân, tuyệt đối không dám vượt khuôn.
Kẻ lưu manh đường phố từng tống tiền mình, giờ lại đột nhiên biến thành con chó vẫy đuôi xin xỏ? Lục Ly nhất thời cũng không hiểu nổi logic đằng sau. Chỉ cho rằng đối phương thấy Hồn Binh cậu triệu hồi nên sợ hãi.
“Không cần dọn phòng, tối nay tôi không ngủ lại.” Lục Ly thu hồi Hồn Binh, nhặt ba lô dưới đất. “Nhưng mà, vừa nãy tôi nghe anh nói, ‘đi gặp con nhỏ Từ Tiêu’, là sao?”
