Chương 72: Chiến! Đông Điều Phì Nguyên!
Do ma khí nồng đậm dị thường, cộng thêm chủ động hấp thụ,
các người chơi ngay từ đầu đã dính hiệu ứng phụ 'Ăn mòn sâu'.
Cảm giác mạnh mẽ hư vô mờ ảo lừa dối thần kinh bọn chúng, nhanh chóng ăn mòn lý trí.
"Hê hê hê... giết Lục Ly! Lấy rương báu!"
"Giết Lục Ly! Lấy rương báu!"
Đám người chơi phát cuồng như từng con chó dại, lớp lớp lao về phía Lục Ly.
Lục Ly không lùi mà còn tiến!
Lưỡi dao xé gió, chặt gân đứt xương!
Tuy sau khi Ăn mòn sâu, bốn thuộc tính của người chơi có tăng lên rõ rệt,
nhưng tương ứng, ma khí ảnh hưởng khiến hành động của chúng cũng trở nên vô cùng liều lĩnh.
Đổi lại là người thường, đối đầu với một đám địch nhân điên cuồng như vậy, e rằng sẽ khiếp sợ, sẽ sợ hãi.
Nhưng Lục Ly thì không.
Đời trước, hắn từng một mình chống lại hàng vạn ác ma.
Còn bây giờ, chỉ đối phó với mấy người chơi 'Ăn mòn sâu' này, Lục Ly không có áp lực lớn.
Tuy không có thiên phú 'hệ thánh', cần lúc nào cũng chú ý mức độ 'Ăn mòn Ma khí' của bản thân,
nhưng hiện tại,【Huyết Tinh Đồ Sát】đã hồi xong.
Giai đoạn hai【Đồ Sát】, có thể thanh tẩy mọi hiệu ứng xấu trên người, bao gồm cả Ăn mòn Ma khí.
Vì vậy điều Lục Ly lo nhất, là Đông Điều Phì Nguyên chạy trốn.
Bởi một khi chuyện đó xảy ra, hắn sẽ hoàn toàn mất manh mối tìm Lâm Nguyệt.
May mà Đông Điều Phì Nguyên không có ý định chạy.
Hắn lượn lờ bên ngoài đám đông, không ngừng ném ra【Bình khí kích thích mạnh】để làm ô nhiễm thêm nhiều người chơi.
Khác nào một con chồn hôi không ngừng xả khí độc.
Không chỉ vậy,
hắn còn không ngừng châm chọc Lục Ly:
"Hê hê hê, Lục Ly, mệt mỏi hết hơi rồi chứ gì! Sắp chịu không nổi nữa rồi hả?!"
"Đệ nhất bảng cấp độ cũng chỉ có thế, tao còn chưa động đến năng lực thiên phú đâu..."
"Nhìn mấy thằng Tung Của này đi, có giống lũ chó ngoan tao nuôi không? Ha ha ha..."
Cảnh Đông Điều Phì Nguyên châm chọc Lục Ly cũng bị Ngao Chiến trong tòa nhà gần đó nhìn rõ mồn một.
Lúc này hắn đang nắm chặt hai đấm, toàn thân căng cứng.
Ngao Chiến tối hôm qua đã bí mật đến Dũng Thành.
Sở dĩ không xuất hiện trước khi giao dịch, chủ yếu vì trong lòng không phục.
Là người chơi thức tỉnh thiên phú siêu hiếm, Ngao Chiến cho rằng mình mới là hy vọng của Tung Của.
【Thần Linh Phụ Thể】của hắn, không chỉ phẩm cấp cao nhất là kim cương, hiệu quả năng lực cũng vô cùng mạnh mẽ.
Vì vậy khi Ngao Chiến nhận nhiệm vụ, hắn khinh thường.
Đệ nhất bảng cấp độ mà thôi.
Chẳng qua đi chó ỉa thôi!
Lại không phải đệ nhất chiến lực.
Không bảo cũng chẳng sao!
Nhưng sau khi Ngao Chiến xem xong trận chiến giữa Lục Ly và Đông Điều Phì Nguyên, suy nghĩ của hắn thay đổi.
Hắn phát hiện Lục Ly không phải đồ bỏ đi chỉ gặp may.
Người này, rất mạnh!
Trong lúc xem, Ngao Chiến từng đặt mình vào hoàn cảnh của Lục Ly.
Hắn thấy rằng mình tuy có thể đối phó với đám người chơi điên cuồng kia, nhưng khó mà không bị thương.
Còn Lục Ly đến bây giờ vết thương duy nhất, chỉ là một nhát dao từ con đàn bà đó.
Thực lực chênh lệch, liếc mắt thấy ngay.
"Các tiểu đội chú ý, chờ mệnh lệnh của tao, bao vây qua, đừng để mất một ai."
"Đặc biệt là thằng Nhật kia, nếu để nó chạy thoát, mấy thằng nhóc các mày chờ chết đi!"
"Rõ!" trong tai nghe của Ngao Chiến vọng lại tiếng đáp trầm thấp có lực.
"Để tao ra tay trước, giải tỏa áp lực cho thằng nhóc Lục Ly đã!"
Nói xong, Ngao Chiến chuẩn bị dùng năng lực thiên phú.
Nhưng ngay lúc này, hắn đột nhiên dừng lại.
Bởi vì chiến cuộc không xa, lại có biến hóa mới.
"Cái đệt, còn có át chủ bài sao?!"
Ngao Chiến theo bản năng thu hồi năng lực, kinh ngạc nhìn Lục Ly triệu hồi ra bốn con rối từ hư không.
Mỗi con rối tay cầm đao dài, ngũ quan trên mặt được thay bằng một chữ 'Lệ' đơn điệu.
"Đạo cụ rối đến cả ngũ quan cũng không có? Cũng hơi..."
Chưa kịp để Ngao Chiến nói hết chữ 'hơi', bốn đao nô không xa đã xông vào đám đông!
Trông như tùy ý vung đao dài, nhưng mỗi nhát đều chính xác thu hoạch mạng sống.
Cục diện lập tức đảo ngược!
Dưới sự xung sát của đao nô, đầu người như bông lúa chín, từng bó rụng xuống.
Cho dù là kẻ đã quen với cảnh chém giết sinh tử như Ngao Chiến, lúc này cũng cảm thấy rùng mình.
"Đám rối đáng sợ..."
Đông Điều Phì Nguyên nhìn biến cố trước mắt, nụ cười chế nhạo trước đó đông cứng trên mặt, khó coi như mỡ đông.
"Tình báo của Matsu-chan quả không sai, đám rối của Lục Ly này, rất khó chịu!"
"Xem ra, không thể không động đến năng lực thiên phú!"
"Lục Ly, chuẩn bị đón nhận phán quyết của Diêm Vương đại vương đi!"
Đông Điều Phì Nguyên quăng cái bình đi, điên cuồng hít ma khí nồng đậm.
Hắn bất ngờ xé toạc áo, để lộ hình xăm bên trong.
Đó là một con quỷ dữ mặt xanh nanh vàng!
"Đánh nhau còn cởi áo? Thói biến thái gì thế..."
Lục Ly đeo chặt mặt nạ phòng độc hơn, thần sắc cảnh giác.
Cùng với việc Đông Điều Phì Nguyên toàn thân run rẩy, con quỷ xăm mình bỗng động đậy!
Những móng vuốt sắc như dao cạo của nó móc vào vai Đông Điều Phì Nguyên, giãy giụa chui ra từ trong da.
Chốc lát, đã phình to đến độ cao ba mét, vô cùng áp bức!
Còn bản thân Đông Điều Phì Nguyên, cũng từ một gã béo phì đầy thịt thừa, biến thành quái nhân cơ bắp cuồn cuộn!
Ngao Chiến không xa thấy vậy, không nhịn được kêu lên:
"Đây là thiên phú gì? Lại có thể vừa triệu hồi quỷ dữ, vừa cường hóa bản thân?!"
Các tổ viên mai phục xung quanh hỏi:
"Tướng quân Ngao, khí thế của thằng Nhật này bỗng dưng mạnh lên nhiều!"
"Lục Ly dù có bốn con rối trợ chiến, e cũng khó đối phó, chúng ta có lên không?!"
"Lên..." Ngao Chiến vừa định ra lệnh,
thì thấy Lục Ly phất tay một cái, thu hết cả bốn con rối.
Ngao Chiến: "???"
Các tổ viên mai phục xung quanh: "???"
Lục Ly đang làm gì vậy!
Hắn chê mình chết chưa đủ nhanh sao?!
Lục Ly nhìn con quỷ dữ đáng sợ đang áp sát, thần sắc kỳ lạ.
Hình như,
hắn đang nín cười?
"Phụt, ha ha ha ha..."
Lục Ly bất ngờ cười thành tiếng.
Âm thanh vang dội, khiến tim mọi người đập chệch nửa nhịp!
Đông Điều Phì Nguyên ngây người hẳn, ngây ngốc nhìn Lục Ly ôm bụng cười.
"Mày cười cái gì?"
"Ha ha ha xin lỗi, một con quỷ nhỏ mà còn dám tự xưng là Diêm Vương, thật sự rất buồn cười..."
"Bát ngát! Dám nhục mạ tao, tao giết mày!!"
Đông Điều Phì Nguyên gân xanh nổi lên.
Con quỷ dữ rít gào một tiếng, bất ngờ lao về phía Lục Ly!
"Không ổn!"
Ngao Chiến trong lòng khiếp sợ.
Hắn nhận ra, lần tấn công này hung mãnh dị thường!
Lục Ly, có thể tránh không kịp!
Sự thật cũng như Ngao Chiến nghĩ.
Thân hình Lục Ly không hề có ý động đậy, lập tức bị quỷ dữ nuốt chửng.
Đông Điều Phì Nguyên hiển nhiên không ngờ Lục Ly lại yếu oặt đến vậy.
Sau khi ngẩn người, bắt đầu cười điên cuồng:
"A ha ha ha, tao cứ tưởng mày còn át chủ bài gì cơ, hóa ra đã bị dọa phát điên rồi, ha ha ha..."
Con quỷ dữ cũng cùng Đông Điều Phì Nguyên cười phá lên, tiếng cười như cái trống rò rỉ hơi, rợn người dị thường.
Tuy nhiên,
cười mãi, cười mãi, con quỷ dữ bỗng im bặt.
Trên sân chỉ còn Đông Điều Phì Nguyên chìm trong niềm vui chiến thắng, trông vô cùng lố bịch.
