Chương 93: Bí mật của người dị năng
“Thế là chúng tôi đã thử nghiệm.”
“Kết luận cuối cùng là người thường có thể ăn tinh hạch để thức tỉnh dị năng, với điều kiện virus trong tinh hạch đã được loại bỏ.”
“Cửu ca, anh còn nước sinh lực không?”
Tiêu Cửu nhớ tới thùng nước sinh lực vừa giao dịch với Lục Lục Lục, lúc này đang nằm trong ô của hệ thống.
Hệ thống của anh có số ô lưu trữ vật tư có hạn, chỉ mười ô, mỗi ô khoảng mười mét khối.
Mỗi lần mở một ô cần gấp đôi số vàng để mở khóa.
Mười ô, tạm thời đủ dùng.
Anh là phó chỉ huy của khu căn cứ Lâm Uyển thành phố A.
Trên mặt trận, không ai biết anh là phó chỉ huy.
Chỉ có vài thành viên cốt cán sống trong biệt thự mới biết thân phận khác của anh.
Trước đó anh tìm Lâm Phi điều tinh hạch, Lâm Phi không biết anh dùng số tinh hạch đó đổi lấy nước sinh lực.
Mười chai thủy tinh ban đầu, anh đưa hai chai cho Lâm Phi làm thí nghiệm, số còn lại đều uống để tăng cường thể chất.
Không ngờ nước sinh lực trong tay Lục Lục Lục lại có công hiệu nghịch thiên như vậy.
Theo lời Lâm Phi, chỉ cần có đủ nước sinh lực, có thể sản xuất hàng loạt vô số người dị năng với năng lực đặc biệt.
Giả sử tập hợp tất cả người dị năng sản xuất hàng loạt lại.
Đợi đến khi chuyện kia xảy ra mười năm sau, có lẽ loài người sống sót trên Hải Lam Tinh có cơ hội thay đổi vận mệnh.
Tiêu Cửu mặt nặng nề: “Cậu xác định tinh hạch được tinh lọc bằng nước sinh lực có thể khiến người thường thành người dị năng?”
Lâm Phi do dự vài giây rồi gật đầu: “Kết quả thí nghiệm không sai, chúng tôi đã thử hơn chục lần, tỷ lệ thành công là 100%.”
“Nước sinh lực, tôi đây có 5L.”
“Có thể sản xuất bao nhiêu tinh hạch tiến hóa?”
“Một viên.”
“Chỉ một viên?” Tiêu Cửu nhíu mày.
Hai vạn tinh hạch đổi một thùng nước sinh lực, chỉ bồi dưỡng được một người dị năng.
Tỷ lệ này quá thấp.
Nhưng giá trị của một người dị năng lớn hơn nhiều so với hai vạn tinh hạch.
“Cửu ca, nước sinh lực anh đưa tôi trước đây chỉ đủ tinh lọc một chút mảnh tinh hạch.”
Lâm Phi lấy một cái nhíp, gắp một mảnh tinh hạch nhỏ: “Anh xem, chỉ có vậy, không nhìn kỹ còn không thấy.”
“Tôi đây có một thùng nước sinh lực, cậu hãy tinh lọc một viên tinh hạch trước, tìm người thử.”
Lâm Phi rất tự tin vào thí nghiệm của mình, anh ta lập tức nói: “Người thử đầu tiên, để tôi làm!”
Tiêu Cửu gật đầu: “Cậu đợi ở đây, tôi đi lấy nước sinh lực.”
Nói xong, Tiêu Cửu bước nhanh ra khỏi biệt thự.
Anh lái xe việt dã ra ngoài biệt thự, tìm một chỗ không người không camera, lấy thùng nước sinh lực từ ô hệ thống đặt lên ghế phụ.
Vài phút sau.
Tiêu Cửu xách thùng nước sinh lực, lại vào phòng thí nghiệm tầng một biệt thự Lâm Uyển số 6.
Lâm Phi thấy thùng nước sinh lực, cẩn thận đón lấy.
Các tiến sĩ khác cùng làm thí nghiệm với anh ta đều đứng sang một bên xem.
Lâm Phi tìm hai hộp sắt trên bàn thí nghiệm, đổ hết tinh hạch trong hộp lên bàn.
Tinh hạch trải đầy mặt bàn thí nghiệm, dưới ánh đèn huỳnh quang trong phòng, phát ra ánh sáng rực rỡ.
Lâm Phi phân biệt cẩn thận, qua kính lúp, anh ta chọn ra một viên lớn nhất trong số vô số tinh hạch nhỏ như hạt gạo.
Lâm Phi gắp viên tinh hạch lên, nói với mọi người: “Về mặt lý thuyết, tinh hạch càng lớn, năng lượng càng dồi dào, dùng tinh hạch như vậy trở thành người dị năng, năng lực nhận được cũng càng mạnh.”
Nói xong, anh ta dùng nhíp gắp viên tinh hạch thả vào nước sinh lực.
Ánh mắt mọi người đều chăm chú nhìn thùng nước.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Mực nước trong thùng nước sinh lực vốn đầy xuống nhanh chóng.
Khi tất cả nước sinh lực bị viên tinh hạch hấp thụ hết.
Lâm Phi lấy viên tinh hạch ra, gắp nó đặt lên bàn thí nghiệm kiểm tra.
【Tít——】
【Không phát hiện virus thây ma!】
Lâm Phi và những người khác nghe thông báo giọng nói thông minh, mắt sáng lên.
Quả nhiên, chỉ cần có đủ nước sinh lực, có thể loại bỏ hoàn toàn virus trong tinh hạch thây ma nguyên vẹn.
Lâm Phi nhìn Tiêu Cửu, chậm rãi nói: “Cửu ca, nếu tôi không may thức tỉnh thất bại, xin hãy chôn xác tôi ở một nơi sơn thủy hữu tình.”
Tiêu Cửu: “…”
Lâm Phi thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tiêu Cửu, cười ha hả: “Đùa anh thôi, sẽ không thất bại đâu!”
“Thí nghiệm này tôi đã làm hơn chục lần, tuyệt đối không vấn đề!”
Lâm Phi cầm viên tinh hạch nhỏ như hạt gạo bỏ vào miệng, đồng thời uống một ngụm nước ấm đã chuẩn bị sẵn, nuốt tinh hạch vào bụng.
Vừa nuốt tinh hạch.
Lâm Phi choáng váng, người nghiêng sang một bên.
Tiêu Cửu nhanh mắt nhanh tay đỡ Lâm Phi.
Hai tiến sĩ mặc áo blouse trắng bước ra, phối hợp với Tiêu Cửu khiêng Lâm Phi lên phòng nghỉ tầng hai.
Các nhà nghiên cứu khác đều chen vào phòng nghỉ.
Để đề phòng, Lâm Phi bị hai nhà nghiên cứu dùng dây thừng chắc chắn trói chặt lên giường.
Một nhóm người kiên nhẫn chờ đợi…
Một giờ sau.
Lâm Phi mở mắt thình lình, anh ta cảm thấy trong cơ thể có một năng lượng đặc biệt.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lâm Phi phát hiện mình bị trói thành bánh chưng.
Chưa kịp để người khác lên cởi dây cho anh ta.
Lâm Phi động ngón tay, tay lập tức xuất hiện một lưỡi dao gió vô hình, chớp mắt cắt đứt dây thừng trói anh ta.
Tiêu Cửu và các nhà nghiên cứu nhìn thấy, từ mắt nhau đọc được sự kinh ngạc và vui mừng.
Bọn họ cũng có cơ hội trở thành người dị năng thần kỳ rồi!
“Giáo sư Lâm, anh thấy thế nào?” Một nhà nghiên cứu hỏi.
Lâm Phi ngồi dậy từ trên giường, cười sảng khoái: “Tôi thấy rất tốt!”
“Mọi người xem!”
Lâm Phi nói, giơ ngón tay ra, nhắm vào bức tường trắng tinh trong phòng.
Chỉ thấy từ tay anh ta bay ra một lưỡi dao gió vô hình, lưỡi dao gió trong nháy mắt đâm vào bức tường trắng, chỉ trong chốc lát, trên tường xuất hiện một rãnh dài ăn sâu vào tường.
Mọi người đều rất kinh ngạc.
Nếu thứ này chém vào người…
“Rít——”
“Mạnh thật!”
“Giáo sư Lâm, chúc mừng!”
Mọi người phản ứng lại, lần lượt chúc mừng Lâm Phi.
Tiêu Cửu cũng vui mừng cho Lâm Phi.
Lâm Phi thí nghiệm xong, đưa mắt nhìn Tiêu Cửu: “Cửu ca, anh lấy nước sinh lực ở đâu vậy? Còn bao nhiêu?”
Đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Cửu tối lại, nhớ tới Lục Lục Lục.
Không thể để người ta biết nước sinh lực do Lục Lục Lục cung cấp.
Một khi bị kẻ có lòng dạ xấu xa phát hiện, Lục Lục Lục sẽ trở thành cái đích cho mọi người nhắm vào.
“Tôi tìm được trong phòng thí nghiệm của quân phiệt Myawaddy, Miến Điện.”
“Loại nước sinh lực này, tôi còn một ít.”
“Hôm nay muộn rồi, hôm khác tôi sẽ gửi thêm cho cậu.”
Ngoại trừ Lâm Phi, tất cả mọi người nhìn Tiêu Cửu, mắt ánh lên tia sáng rực rỡ.
Không biết loại nước sinh lực này còn bao nhiêu, họ đều rất động lòng với việc trở thành người dị năng.
Hiện tại, căn cứ có nhiều lãnh đạo và nhân vật quan trọng như vậy.
Chuyện trở thành người dị năng, thật sự đến lượt họ sao?
Nghe đội trưởng Tiêu nói, số lượng nước sinh lực có hạn…
Than ôi!
Tất cả nhà nghiên cứu bắt đầu hối hận, vừa rồi sao họ không tranh làm chuột bạch thí nghiệm.
