Chương 31: Đến khu quân sự
Vệ Dung thấy Thích Kim Nặc và Đằng Nguyên Dã thì rất ngạc nhiên: “Hai người không sao chứ?”
“Bọn chị có thể có chuyện gì được?” Thích Kim Nặc thắc mắc.
Vệ Dung thở phào: “Không sao là tốt rồi! Sau khi mưa đen tạnh, có mấy con zombie cấp cao tấn công khu chung cư, nhiều người đã chết, bây giờ chỉ còn lại tụi này thôi.”
Anh ta ủ rũ nhìn lại phía sau, cả khu chung cư chỉ còn chưa đến hai mươi người.
“Hơn nữa, các tầng trong khu đều bị phá hủy, tụi này định đi nơi khác, hai người có muốn đi cùng không?”
“Bị phá hủy?” Vậy chỗ ở của họ cũng bị phá hủy rồi sao?
Thích Kim Nặc quay lại trao đổi ánh mắt với Đằng Nguyên Dã, rồi hỏi tiếp: “Thế các cậu định đi đâu?”
“Trước đó có người nghe được trên đài phát thanh, ở thành phố C có một khu quân sự, rất an toàn, tụi này định đến đó.”
“À đúng rồi, tôi đã thức tỉnh dị năng.” Vệ Dung đưa tay ra, lòng bàn tay ngưng tụ một ngọn lửa: “Anh thấy không, tôi là dị năng hệ hỏa, tuy bây giờ chưa mạnh lắm, nhưng trước mặt zombie cấp cao cũng tạm ứng phó được.”
“Hai người có muốn đi cùng tụi này không?”
“Vệ Dung, anh lằng nhằng với họ làm gì?” Lương Tuyết đột nhiên bước tới, một tay khoác lấy cánh tay Vệ Dung, liếc nhìn Thích Kim Nặc, cố tình nói: “Bây giờ anh là người có dị năng, mang theo nhiều người thường không có dị năng như vậy, chỉ tổ kéo chân anh thôi!”
Thích Kim Nặc bật cười. Cô ta nghĩ cô là người thường không có dị năng, hay nghĩ Đằng Nguyên Dã cũng là người thường không có dị năng?
“Em đừng nói thế.” Vệ Dung nói, “Mọi người đều ở cùng khu chung cư, nên giúp đỡ lẫn nhau.”
Anh ta nhìn Đằng Nguyên Dã và Thích Kim Nặc: “Hay là chúng ta đi cùng nhau nhé?”
Thích Kim Nặc nhìn Đằng Nguyên Dã, chờ anh lên tiếng.
Đằng Nguyên Dã nói: “Tùy.”
Lương Tuyết lập tức như thể muốn vểnh đuôi lên trời: “Vậy phải nói trước với hai người nhé, đã đi cùng thì phải nghe lời tụi này. Bạn trai tôi là đội trưởng, hai người đừng có gây thêm phiền phức, không thì đến lúc bị zombie ăn thịt, tụi này không lo đâu!”
Trước đó Lương Tuyết công khai tán tỉnh Đằng Nguyên Dã, kết quả Đằng Nguyên Dã chẳng cho cô ta chút mặt mũi nào, khiến cô ta mất hết thể diện, bây giờ cô ta phải đòi lại cho bằng được!
“Tuyết Nhi.” Vệ Dung hơi cau mày, “Đừng nói vậy, mọi người đều ở cùng khu chung cư, nên giúp đỡ lẫn nhau…”
Lương Tuyết hừ lạnh: “Nói anh ngốc, anh đúng là ngốc thật! Anh có hiểu không hả? Bây giờ anh có dị năng, khác với họ rồi. Gặp zombie cấp cao, chẳng phải vẫn phải dựa vào anh bảo vệ họ sao? Họ nghe lời anh là phải!”
“Anh tỏ ra chút dáng vẻ đội trưởng đi!” Lương Tuyết ghét nhất là bộ dạng hiền lành vô dụng của anh ta.
Vệ Dung bị cô ta mắng đến hơi ngượng, nhưng không phản bác gì, mà quay sang áy náy nói với Thích Kim Nặc và Đằng Nguyên Dã: “Thực ra cô ấy không có ác ý đâu, hai người đừng để bụng.”
“Trời ơi, anh còn giải thích gì nữa? Phiền chết đi được!” Lương Tuyết nghe anh ta nói càng tức hơn, kéo anh ta đi luôn.
“Nhìn bộ dạng trưởng giả học làm sang của cô ta kìa, vô văn hóa!”
Bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng cười khẩy lạnh lùng. Thích Kim Nặc quay đầu, thấy Ngô Ninh Tĩnh ôm một thanh đao đường, hai tay khoanh trước ngực đứng đó, mặc đồ đen từ trên xuống dưới, tóc búi gọn, trông rất giống một nữ hiệp lợi hại trong phim võ hiệp.
“Chào cô.” Thích Kim Nặc cười với cô ấy, “Cô còn nhớ tôi không?”
Ngô Ninh Tĩnh liếc cô một cái: “Muốn quên cũng khó.”
“Cô không có dị năng à?” Thích Kim Nặc thấy không đúng, cô ấy trông rất mạnh mà.
Sau mưa đen, không chỉ zombie thăng cấp, mà nhiều người cũng thức tỉnh dị năng.
Ngô Ninh Tĩnh nheo mắt cười lạnh: “Cô đang chế giễu tôi à?”
“Không có không có!” Thích Kim Nặc oan uổng quá, vội xua tay: “Sao tôi dám chế giễu cô? Tôi chỉ thấy lạ thôi, vì cô trông rất mạnh.”
“Cảm ơn lời khen, nhưng tôi thực sự không có dị năng.” Ngô Ninh Tĩnh cũng rất buồn phiền vì chuyện mình không có dị năng.
Nhưng sự thật là vậy, biết làm sao được.
“Không sao, tôi nghĩ thế nào cô cũng sẽ thức tỉnh dị năng sớm thôi.” Thích Kim Nặc nói.
Loại lời này mang theo sự an ủi và thương hại qua loa, Ngô Ninh Tĩnh không phải kẻ yếu, không thích nghe những lời này. Cô ấy nhìn Thích Kim Nặc một cái rồi quay người bỏ đi.
Thích Kim Nặc nhận ra mình nói sai, hơi bực bội nói với Đằng Nguyên Dã: “Chị nói sai mất rồi, chắc làm cô ấy không vui.”
Đằng Nguyên Dã thản nhiên nói: “Cô ấy không vui thì kệ cô ấy, có gì phải bận tâm, chỉ là một người không liên quan thôi.”
“Em nói cũng có lý.” Thích Kim Nặc cười.
Chẳng mấy chốc, mọi người trong khu chung cư đã tập hợp lại. Trong đó có mấy người mang đầy túi lớn túi nhỏ, toàn là đồ đạc, ước chừng xe chở không hết.
Vệ Dung thấy vậy cau mày: “Bác Lương, nhà bác mang nhiều đồ quá, xe chứa nổi không?”
Người khác cũng khuyên: “Đúng đấy, chúng ta đang chạy nạn, bác mang nhiều đồ thế này, không tiện lắm đâu?”
“Tôi mang đồ của tôi, liên quan gì đến các người?” Bác Lương nghe vậy liền la toáng lên: “Con dâu tôi mới sinh con, những thứ này đều cần thiết, có nhiều đâu?”
“Huống hồ mọi người đều ở cùng khu chung cư, xe tôi không để được, thì không thể để nhờ xe các người sao?”
Có người không nhịn nổi: “Chúng tôi cũng có đồ của mình phải để mà!”
“Vậy chẳng lẽ không còn chút chỗ trống nào sao? Mọi người đều là hàng xóm cả, giúp đỡ nhau một chút thì sao? Sao các người máu lạnh thế?” Bác Lương lớn tiếng chỉ trích, chẳng hề thấy mình làm phiền người khác.
“Giúp bác thì không vấn đề, nhưng bác mang những thứ gì thế này? Bàn, ghế, bình hoa, tủ đầu giường… mang những thứ này có ý nghĩa gì?” Một anh trai lên tiếng.
“Đây đều là đồ cổ, là đồ có giá trị, tôi đương nhiên phải mang theo!”
“Tận thế rồi, mấy thứ này vô dụng, chỉ là rác thôi, bỏ đi nhanh còn hơn.”
“Anh mới là rác, cả nhà anh là rác! Mấy thứ này sao lại vô dụng? Anh muốn tôi vứt đi, rồi lén nhặt về làm của riêng chứ gì?” Bác Lương nổi khùng.
Những người khác đều bó tay, sống đến từng này tuổi rồi mà vẫn không phân biệt được nặng nhẹ, tốt xấu.
Con trai bác Lương không nhịn được khuyên: “Mẹ, mọi người nói đúng, chúng ta đang chạy nạn, mang những thứ này quả thực hơi vướng víu.”
“Có xe thì sợ gì?!” Bác Lương quay lại quát con: “Sao con cũng giống mấy người ngoài kia thế? Đây đều là đồ cổ ông nội con để lại, sao có thể nói vứt là vứt?!”
Bị mắng một trận, con trai cũng không nói gì nữa.
Cuối cùng, bác Lương chất hết đồ lên xe, không để nhờ xe ai nữa, sợ người ta lấy mất. Những người khác thì mừng vì được yên thân, dù sao không phải họ chịu tội.
Chỉ khổ cho con dâu và đứa bé, xe chất đầy ắp, bốn người nhà họ chỉ có thể ngồi ở ghế lái và ghế phụ, suýt bị ép thành người khô.
