Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tôi Là Người Duy Nhất Từng Sống Qua Tận Thế - Thanh Thủy > Chương 27

Chương 27

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 27: Ác Mộng

 

Căn biệt thự quen thuộc hiện ra trong tầm mắt, mọi người cuối cùng cũng thấy một tia sáng le lói. Chu Thiệu Thừa đánh lái gấp, lao chiếc xe việt dã xuống hầm gửi xe ngầm.

 

Động cơ tắt ngấm, hầm xe chìm vào tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở nặng nhọc không đều của vài người.

 

“Đến rồi…” Chu Thiệu Thừa khàn giọng nói, tay vẫn còn run nhẹ, nhất thời có chút kiệt sức.

 

“Bốp bốp bốp——”

 

Tiếng đập cửa sổ làm mấy người giật bắn mình, ngước lên thấy Trần Vũ Huệ và Lâm Hạo với vẻ mặt căng thẳng.

 

“Nhanh! Giúp khiêng đồ!” Thanh Thủy là người đầu tiên đẩy cửa xe, nhanh nhẹn mở cốp sau, bắt đầu chuyển đồ ăn ra ngoài.

 

Mọi người nhanh chóng bê từng thùng vật tư trong xe ra, chuyển lên sảnh tầng một của biệt thự. Không ai nói gì, chỉ có tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng ma sát của đồ vật bị kéo lê.

 

Khi miếng ăn cuối cùng được chuyển vào sảnh, chất đống ở góc phòng khách, hơi sức chống đỡ mọi người dường như xì hết ngay lập tức.

 

Chu Thiệu Thừa dựa vào tường trượt ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển, những ngón tay vẫn vô thức run nhẹ. Phương Thư Dao ôm con lo lắng nhìn anh, cô biết lúc này anh rất mệt, nên chọn để Chu Thiệu Thừa tự nghỉ ngơi một lát.

 

Lý Vi An ngã vật ra mép ghế sofa, ngửa đầu, nhắm mắt, ngực phập phồng dữ dội. An Tiểu Lâm nằm bên cạnh cô, cũng không nói gì. Kỷ Phi Phàm một mình ngồi xa xa, chầm chậm ngồi xuống.

 

Thanh Thủy ngồi trên một chiếc ghế sofa đơn, nhắm mắt dưỡng thần.

 

Phương Thư Dao đặt Bình Bình đã ngủ say xuống, cùng Trần Vũ Huệ vội vàng lấy vài chai nước tinh khiết, lần lượt đưa đến tay từng người.

 

Không ai khách sáo, gần như là giật lấy, vặn nắp chai, ngửa cổ tu ừng ực. Dòng nước mát lạnh chảy qua cổ họng khô rát, mang lại chút cảm giác được sống thực sự.

 

Mọi người uống ngấu nghiến, có giọt nước tràn ra khóe miệng, chảy dọc theo cằm nhỏ xuống, hòa lẫn với vết bẩn trên mặt, cũng chẳng ai để tâm.

 

Trong sảnh nhất thời chỉ còn tiếng ực ực uống nước và tiếng thở dần bình ổn trở lại.

 

Kỷ Phi Phàm im lặng nhìn chai nước khoáng trong tay. Cảm giác uống nước ừng ực khiến anh có lại cảm giác được sống, anh chưa từng nghĩ… được uống nước như thế này cũng là một hạnh phúc.

 

Anh từ lúc này thấm thía rằng, những ngày hạnh phúc trước kia, thực sự không còn nữa.

 

Và anh muốn sống sót, sống sót từ cái thế giới chết tiệt này.

 

Thanh Thủy đặt chai nước còn một nửa xuống đất, lại nhắm mắt. Thần kinh căng thẳng quá lâu của cô cần một chút thư giãn ngắn ngủi.

 

Trần Vũ Huệ nhẹ nhàng vỗ vai Thanh Thủy, khẽ nói: “Ngủ đi Thanh Thủy. Mình canh cho.”

 

Thanh Thủy mở mắt, nhìn vẻ mặt lo lắng của Trần Vũ Huệ, rồi từ từ nhắm mắt lại.

 

Trong cơn mơ hồ, mùi khói thuốc súng hăng hắc và mùi xác chết nồng nặc thay thế cho mùi bụi nhẹ trong biệt thự.

 

Tiếng gầm rú chói tai từ bốn phương tám hướng tràn tới, mặt đất dưới chân run rẩy dưới sự giẫm đạp của vô số bước chân điên cuồng.

 

Tầm nhìn chao đảo, phổi bỏng rát đau đớn.

 

Thanh Thủy thở hổn hển, lúc này cô đang lơ lửng trên không trung! Dưới chân là lũ zombie mặt mũi hung tợn, trên đầu là đồng đội thúc giục cô đừng tụt lại!

 

“Leo! Leo nhanh lên!” Tiếng gầm khàn khàn không biết của ai.

 

Cầu thang lộ cốt thép đã gãy từ lâu, họ chỉ có thể dùng đôi tay rách da thịt móc vào khe hở trên tường, như thạch sùng liều mạng trèo lên.

 

Bên dưới, vô số cánh tay giơ lên, từng đám zombie chồng chất lên nhau, tạo thành bức tường xác cao ngất.

 

Cánh tay đau như xé rách, nhưng không ai dám dừng.

 

Không biết đã leo bao lâu, trên đỉnh đầu cuối cùng cũng vang lên tiếng ầm ầm mong đợi bấy lâu! Một chiếc trực thăng đang khó khăn lơ lửng trên nóc tòa nhà, thả xuống thang dây.

 

Khi Thanh Thủy là người cuối cùng ngã vào khoang máy bay, bỏ lại phía sau tiếng gầm nghẹt thở bên dưới, cô gần như kiệt sức.

 

Được cứu rồi…

 

Cô giãy giụa bò ra cửa, muốn nhìn lần cuối mảnh đất đã chôn vùi vô số đồng đội và hy vọng.

 

Nhưng, cảnh tượng đập vào mắt khiến máu trong người cô lập tức đông cứng, hơi thở cũng ngừng lại.

 

Bên dưới, đường nét thành phố từng quen thuộc đã biến mất hoàn toàn.

 

Mặt đất mênh mông vô tận, chi chít vô số vết nứt khổng lồ dữ tợn! Những vết nứt này trải dài đến tận chân trời, sâu không thấy đáy.

 

Và càng tuyệt vọng hơn là, từ trong những vết nứt khổng lồ đó, đang “chảy” ra thứ gì đó.

 

Không phải dung nham, không phải nước lũ.

 

Là zombie.

 

Vô tận, dày đặc zombie, như dầu mỏ đen, đang từ vực sâu dưới lòng đất không ngừng “trào” ra!

 

“Cậu nói…” Thanh Thủy nghe thấy giọng khô khốc của chính mình, nhẹ như tiếng thì thầm, mang theo vô tận hoang mang và run rẩy, “những vết nứt đó… rốt cuộc là gì?”

 

Là cửa vào địa ngục? Hay là sự trừng phạt của Trái Đất?

 

Cô theo bản năng nhìn về phía đồng đội bên cạnh, muốn tìm câu trả lời trong mắt họ.

 

Nhưng, không có hồi đáp.

 

Khoang máy bay không biết từ lúc nào đã trở nên yên tĩnh lạ thường. Cô quay đầu lại.

 

Thấy được, là vài gương mặt vô cùng quen thuộc, nhưng lúc này lại hoàn toàn xa lạ.

 

Các thành viên không biết từ lúc nào đã ngồi vây quanh cô, trên mặt không còn sự may mắn hay mệt mỏi sau kiếp nạn, thay vào đó, là một nụ cười điên cuồng dữ tợn!

 

Khóe miệng họ kéo đến tận mang tai, mắt đầy ác ý!

 

“Khục khục khục…” Tiếng cười lăn ra từ cổ họng họ, nhớp nháp và hưng phấn.

 

“Thanh… Thủy…” Một đồng đội nghiêng đầu, dùng giọng điệu méo mó gọi tên cô, đưa ra bàn tay đầy vết bẩn và thương tích, “Đồ tạp chủng—!!!!!! Tao sẽ xé xác mày!!”

 

“Xé xé xé mày, lấy đầu mày làm lồng đèn!”

 

“Hề hề…”

 

“Không—!!!”

 

Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt cổ họng cô, cô muốn lùi lại, nhưng cơ thể như bị đóng đinh tại chỗ. Những gương mặt vừa quen vừa kinh dị đó phóng to trước mắt, đôi mắt đỏ ngầu gần như dán vào đồng tử cô…

 

“Hự——!”

 

Thanh Thủy bật ngồi bật dậy, lưng đập mạnh vào lưng ghế sofa, phát ra một tiếng động nặng nề. Tim đập điên cuồng trong lồng ngực, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng cô.

 

Trước mắt là phòng khách biệt thự quen thuộc hơi sáng, mấy người bạn nằm hoặc ngồi, chỉ còn tiếng thở nặng nhọc.

 

Cô từ từ đưa tay lên, lau mặt, đầu ngón tay lạnh ngắt.

 

… Mơ?

 

Cô mơ hồ nhớ mình dường như đã mơ một giấc mơ, mơ thấy đợt xác sống và đồng đội kiếp trước. Nhưng cố nhớ lại, lại chẳng nhớ gì cả.

 

Thanh Thủy ngồi dậy, ánh mắt theo bản năng quét qua mọi người nằm la liệt trên ghế sofa, dừng lại một lát trên từng gương mặt, xác nhận đó là biểu cảm bình thường, chứ không phải nụ cười điên dại méo mó.

 

“Thanh Thủy? Cậu tỉnh rồi à?” Trần Vũ Huệ đặt cái chậu trong tay xuống, đi về phía Thanh Thủy, cùng với đó là một mùi thơm phức lan tỏa ra.

 

Ọt…

 

Bụng cô không kìm được kêu lên.

 

Phương Thư Dao và Lâm Hạo gọi từng người đang ngủ mê, nhưng không cần họ đến gần, những ngửi thấy mùi thức ăn đó mấy người lập tức tỉnh táo.

 

Dù chỉ là mùi mì gói đơn giản, nhưng lúc này lại quyến rũ hơn bất cứ thứ gì, lập tức đánh thức cơn đói trong bụng mọi người.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn